Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 665: Vì sao lại nói cho hắn biết
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:54
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng tử Từ Thanh Sơn chợt co rút.
“Thám hoa lang là một cô nương!”
Nói xong, Cố Trường Bình lập tức thẳng , vỗ vai Từ Thanh Sơn, đột nhiên lớn tiếng quát: “Từ tướng quân, hãy nhớ kỹ giao ước giữa chúng , ngày chiến trường gặp !”
Hắn gì cơ?
Thám hoa lang là cô nương?
Ai là Thám hoa lang?
Trời ạ, ngốc ? Cái tên ẻo lả đó chẳng là Thám hoa lang !
Từ Thanh Sơn: “...”
Ẻo lả là Thám hoa lang, mà Thám hoa lang là cô nương...
Vậy thì...
Ẻo lả là cô nương ????????!!!!!!!!!!!
C.h.ế.t tiệt, ông tổ nhà !
Làm loạn quân tâm của bản tướng, cũng cần loạn kiểu ! Có còn tí liêm sỉ nào ?
Thứ to tướng giữa hai chân của cái tên ẻo lả đó, còn từng thầy, còn to hơn của nữa kìa!
Tên Cố Trường Bình đúng là...
Khoảnh khắc tiếp theo.
Trong lòng Từ Thanh Sơn “thình thịch” một tiếng, cả nổi da gà.
Khoan ... thứ giữa hai chân , từng tận mắt thấy mà!
Chỉ là từng nắm tay thôi, trơn nhẵn mềm mịn, như đậu hũ non , ừm... Cố Trường Bình chắc chắn cũng từng nắm.
Không đúng!
Cố Trường Bình chắc chắn chỉ nắm tay! Hắn còn sờ qua chỗ khác nữa.
Vậy thì?
Vậy thì!!!
VẬY THÌ!!!!!!!!!!!
Từ Thanh Sơn hồn trở , phát hiện năm trăm kỵ binh của Từ gia quân đều đang đồng loạt chằm chằm về phía , gần nhất là Mã Thành và Thẩm Dịch, sắc mặt tràn đầy lo lắng.
“Hai ngươi gì?”
Mọi : “...”
Vị tướng quân trẻ tuổi của bọn họ yên tại chỗ suốt cả khắc đồng hồ.
Kêu đáp, gọi tỉnh, mặt lúc thì trắng bệch, khi tái xanh, đỏ như gấc, tái mét như tàu lá... như thể bước từ lò nhuộm .
“Cố Trường Bình ?” Sắc mặt tướng quân kỳ lạ.
Trong lòng Mã Thành “thịch thịch” hai tiếng.
Xong , trúng tà !
Phải tìm nữ pháp sư một trận trừ tà thôi!
Chỗ là hố chôn vạn , c.h.ế.t nhiều, âm khí nặng, dễ chạm thứ sạch sẽ.
“Bẩm tướng quân, .”
“Đi khi nào? Trước khi gì ?”
Xong thật !
Pháp sư đủ, tìm cả bà đồng mới .
Tuổi càng lớn càng cao tay!
Mã Thành nghiến răng trả lời: “Đi từ một khắc . Trước khi , Cố Trường Bình còn với tướng quân, rằng sẽ gặp chiến trường. Mẹ kiếp, loạn thần tặc tử mà còn dám khiêu khích nữa chứ!”
“...Ồ...” Từ Thanh Sơn đáp một tiếng: “Vậy... thì... chúng cũng về thôi.”
Gì mà “chúng cũng về”?
Đường đường là đại tướng quân, mấy câu yếu ớt mềm nhũn như thế, khí thế ?
Mã Thành vội liếc mắt hiệu cho Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch lập tức quát lớn: “Mọi lệnh! Lập tức về quân doanh, rèn luyện bản lĩnh cho , tiêu diệt sạch quân Bắc phủ!”
“G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!”
Tiếng hò hét vang dội trời đất, sĩ khí hừng hực, đúng là nên như thế!
Thẩm Dịch đầu, động tác mời: “Tướng quân, xin mời lên ngựa!”
“Ồ...” Tướng quân yên như hóa đá, như thể còn đang mơ.
“Tướng quân, xin mời lên ngựa!” Thẩm Dịch quát to một tiếng.
“Ồ... ... lên ngựa... lên ngay...”
Từ Thanh Sơn một chân dẫm lên bàn đạp, định leo lên yên ngựa, bỗng đầu chúi xuống .
“Tướng quân?”
“Tướng quân?!”
Mã Thành và Thẩm Dịch vội đưa tay đỡ lấy, cả hai cùng đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.
Đường đường là đại tướng quân, ngã khỏi ngựa ngay giữa thanh thiên bạch nhật, bao ánh mắt ...
Ngay lúc , Từ Thanh Sơn đột nhiên hất tay bọn họ , cần dẫm bàn đạp, tung một cái vững yên.
Hắn vung roi ngựa một cái, lao vút như tên rời cung!
Thôi c.h.ế.t!
Nguy hiểm thật!
Mã Thành lập tức ưỡn n.g.ự.c hét to: “Các , xuất phát! Mau đuổi theo tướng quân!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-665-vi-sao-lai-noi-cho-han-biet.html.]
Vừa dứt lời lập tức tung lên ngựa ngẩn .
Tướng quân ?
Đến bóng dáng cũng chẳng còn!
Từ Thanh Sơn phi ngựa trong gió Bắc, trong đầu lúc như một chiến trường đầy khói lửa, những chuyện qua hiện về như ảo ảnh.
Hắn đột nhiên giơ tay, tát một cái thật mạnh.
Từ Thanh Sơn ơi là Từ Thanh Sơn, ngươi đúng là con heo! Không tim phổi đến mức , đến heo còn thông minh hơn ngươi gấp trăm .
Xong , xong !
Khi cái tên ẻo lả đó cong chui lòng nàng ;
Khi nàng thấy thể trong phòng rửa mặt mà đỏ mặt tía tai;
Khi văn sinh võ sinh tranh tài đá cầu, ngươi đè nàng ;
Khi thấy nàng thì lập tức sinh tà niệm, thấy thì nhung nhớ khôn nguôi...
Ngươi lẽ nhận nàng là nữ nhân chứ!
Bởi vì tổ tiên nhà họ Từ, từng ai đoạn tụ!
Thế nhưng, thế nhưng, thế nhưng...
Sao nàng thể là nữ nhân ?
Từ Thanh Sơn rơi mê loạn.
Một nữ nhân, thể học?
Sao thể gánh vác gia nghiệp?
Sao thể Quốc Tử Giám?
Sao thể kết nghĩa với nam tử?
Sao thể thi đỗ Thám hoa?
Sao thể nhập Hàn Lâm?
Sao thể tiến Mật Thư đài, chỉ cách thiên tử một bước?
Nàng thể giữa chốn triều đình đầy đấu đá quyền mưu, vững vàng chỗ , sánh ngang với bọn họ, thậm chí giẫm bọn họ chân?
Rốt cuộc nàng thế nào?
Nàng sợ ?
Không thấp thỏm lo âu ?
Không trằn trọc mất ngủ ?
"Sông Hoàng chảy nước về Đông,
Gái Lạc Dương tiếng vang lẫy lừng.
Mười ba dệt gấm,
Mười bốn hái dâu đầu ngõ Nam.
Mười lăm xuất giá về nhà họ Lư,
Mười sáu sinh con, đặt tên A Hầu..."
Cuộc đời một nữ nhân, chẳng nên là dệt vải, hái dâu, lấy chồng, sinh con, sống bên chồng, bên con cả đời đó ?
Hắn mờ mịt ngẩng đầu tuyết trắng vô biên tĩnh mịch, nhớ tới già đang ở tận kinh thành, nghĩ đến những nữ nhân trong nội viện nhà họ Từ...
Mãi đến lúc , Từ Thanh Sơn mới thật sự hiểu rõ, mà thích rốt cuộc là ai;
Mới hiểu tại Diệp Quân Chỉ dù trăm bề, cũng chạm tới tim ;
Mới hiểu, việc vì mà buồn là đúng, ghen tuông là đúng, xót xa là đúng, hạnh phúc cũng là đúng, và cả mong ở bên cả đời cũng là đúng.
Mà tự tay đ.á.n.h mất .
Từ Thanh Sơn ơi là Từ Thanh Sơn, thật móc mắt ngươi mà giẫm banh!
Không đúng!
Tại Cố Trường Bình ?
Hắn thật sự cam tâm để nàng bước từng bước nghịch thiên như ?
Còn nữa...
Tại Cố Trường Bình lựa đúng lúc để cho phận thật của “ẻo lả”?
Trong lòng Từ Thanh Sơn đau như cắt, mắt tối sầm, cả lăn khỏi ngựa, lăn mấy vòng giữa tuyết trắng, ngã sõng soài mặt đất.
Mắt mở trừng trừng, nhúc nhích!!
Bên trong xe ngựa.
Cố Trường Bình mặt cắt còn giọt máu, mồ hôi lạnh vã đầy trán, còn vẻ tiêu sái như lúc chuyện cùng Từ Thanh Sơn.
“Trước thì phong quang, lưng chịu khổ, đáng đời!”
Lão Kỳ nhạt, lấy một hàng kim châm từ hòm thuốc: “Tự cởi quần áo , đừng để bản thần y động tay.”
Áo cởi , từng cây kim mảnh cắm thẳng bốn kinh tám mạch, thủ pháp của lão Kỳ là: vững, chuẩn, dứt khoát.
Hơn chục mũi kim cắm xuống mà hề ngừng tay chút nào.
Cố Trường Bình quen chịu đau, nhướng mi mắt, cảm tạ: “Chuyến , phiền ông .”
“Nếu ngươi c.h.ế.t thì chẳng cần phiền nữa!”
Nghe , Cố Trường Bình khổ, dần nhắm mắt .
Hắn im lặng, lão Kỳ chịu : “Phải , cái tên họ Từ , cũng thích cái tên giả nam đó ?”
Cố Trường Bình gật đầu.
“Nếu là tình địch, còn cho phận thật của nàng ?”
Lão Kỳ nhạt: “Ngươi định phó thác lúc lâm chung , là cố tình khuấy loạn lòng tên họ Từ đó?”