Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 664: Ta hy vọng ngươi bình an
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:53
Lượt xem: 178
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc thấy Từ Thanh Sơn, khí huyết mà Cố Trường Bình đè xuống bắt đầu cuộn trào.
Từ Nghị Đại tướng quân c.h.ế.t một cách mãn nguyện, dùng ba tháng cuối đời để rèn giũa nên một chiến sĩ m.á.u thép cho Đại Tần.
Ngươi xem, vóc dáng cao lớn oai hùng mấy, ánh mắt kiên định nhường nào; ngay cả con ngựa cưỡi cũng là ngựa thiên lý vạn con mới một.
Cố Trường Bình cảm thấy những lời tán dương của đây vẫn còn quá mờ nhạt.
Từ Thanh Sơn xuống ngựa, cách Cố Trường Bình chừng ba, bốn trượng thì dừng , ngẩng đầu, ưỡn ngực, cất giọng: “Thưa , lâu gặp, vẫn bình an chứ?”
Một tiếng “” khiến sắc mặt Mã Trình và Thẩm Dịch đồng loạt đổi. C.h.ế.t , c.h.ế.t , còn gọi là “” nữa chứ!
Quá thất thố !
Cố Trường Bình thì sắc mặt biến, chỉ điềm đạm : “Thanh Sơn, lâu gặp!”
Từ Thanh Sơn chắp tay lưng, ánh mắt từ khuôn mặt Cố Trường Bình lướt xuống đôi chân , cuối cùng chạm mắt .
Ánh mắt chạm ,
Tia lửa b.ắ.n .
Trong mắt Từ Thanh Sơn dần dần tích tụ lửa giận: “Nghe ... tạo phản ư?”
Cố Trường Bình gật đầu: “Đã khiến ngươi thất vọng .”
Ánh mắt Từ Thanh Sơn hạ thấp, mang theo sát khí nặng nề: “Vì ?”
Khóe môi Cố Trường Bình nhếch : “Trên đời chuyện gì cũng cần lý do. Phản thì là phản thôi.”
Nói nhẹ nhàng như đang ăn cơm hô hấp, lửa giận trong lòng Từ Thanh Sơn càng bốc cao: “Tiên sinh từng nghĩ đến bọn họ ?”
“Bọn họ” mà , thực chất là chỉ “nàng”.
Cố Trường Bình hiểu rõ, im lặng một lúc mới trả lời: “Đã nghĩ , từng giây phút nào nghĩ đến. Ta với nàng... với bọn họ.”
Từ Thanh Sơn suýt nữa rút đao c.h.é.m tới: “Đã , tại còn...”
“Thanh Sơn!” Cố Trường Bình nhẹ giọng ngắt lời: “Trên đời bao chuyện, thể chỉ dùng một câu ‘tại ’ là thể rõ.”
“Nếu hỏi tại , thể hiểu rõ?”
Hai nắm đ.ấ.m giấu lưng Từ Thanh Sơn siết chặt đến mức phát tiếng răng rắc: “Họ vì mà mất chức, mười năm đèn sách, cả tiền đồ một đời đều hủy sạch.”
“Ta , với họ.”
“Một câu là xong ?” Từ Thanh Sơn rốt cuộc gầm lên: “Họ kẹt giữa chúng , khổ sở bao nhiêu, hiểu ?!”
Mã Trình và Thẩm Dịch đến đây mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Phải , đây mới là khí thế của đại tướng Từ gia quân, chỉ xét đúng sai, xét sơ.
Cố Trường Bình Từ Thanh Sơn giận dữ, chau mày, ngẩng đầu.
Vẫn còn quá trẻ!
Hắn thu vẻ ôn hòa, giọng đột ngột trở nên nghiêm khắc: “Từ Thanh Sơn, ngươi còn nhớ năm đó khi Biên Sa, với ngươi điều gì ?”
Từ Thanh Sơn quên một chữ.
Tiên sinh từng : Ngươi là tướng quân trời sinh, trong chảy dòng m.á.u nhà họ Từ. Người nhà họ Từ sinh là loài sói đầu đàn, ngươi cũng . Đừng sợ!
“Ta nhớ rõ!”
“Nhớ là !”
Cố Trường Bình nghiêm giọng: “Con sống đời, ai cũng vận mệnh riêng. Vận mệnh của bọn họ trong tay chính họ. Ngay từ lúc các ngươi bái , nên hiểu một điều, cánh cửa , đều chấp nhận.”
Từ Thanh Sơn lời của cho cứng họng.
Cố Trường Bình bật dõng dạc: “Từ Thanh Sơn, hãy lấy khí thế đạt mục đích chịu dừng của ngươi . Ngày hai quân đối trận, sẽ đợi ngươi ở tiền tuyến.”
Đợi đến ư?
Huyết khí trong Từ Thanh Sơn đột ngột sôi trào, tay siết nắm đ.ấ.m run rẩy. Mẹ nó, đến tạo phản mà cũng tạo phản đầy lễ nghĩa, đường hoàng đến thế.
“Khoan !” Từ Thanh Sơn quát to: “Có từng cứu tổ phụ , Định Bắc Hầu từ tay Khương ?”
Mã Trình và Thẩm Dịch giật .
Không thể nào!
Tên phản tặc mà lòng cứu lão Hầu gia? Đại tướng quân mơ gì thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-664-ta-hy-vong-nguoi-binh-an.html.]
“Phải.”
Mã Trình và Thẩm Dịch suýt trừng rớt cả mắt.
Từ Thanh Sơn càng chấn động mạnh, cảm giác như trong lục phủ ngũ tạng hai luồng chân khí đang đ.á.n.h ầm ầm. Hắn vốn chỉ hỏi dò một câu, trong lòng vẫn hy vọng tổ phụ là do may mắn thoát , nào ngờ...
Chuyện nào chuyện !
Từ Thanh Sơn vốn là ngay thẳng, chắp tay : “Nếu , đa tạ!”
“Là tiện tay thôi, cần khách sáo.” Cố Trường Bình mỉm : “Hãy chỉnh đốn Từ gia quân cho . Người trăm mặt, ai cũng trung quân ái quốc. Trong đó chắc chắn vài kẻ tiểu nhân giấu tâm cơ. Sau nếu đối đầu với quân Bắc phủ, những là tai họa lớn.”
Lời dứt, Từ Thanh Sơn còn là chấn động nữa, mà là khiếp sợ.
Hai vị phó tướng lưng thì sắc mặt như tro tàn.
Vãi thật!
Trong Từ gia quân kẻ hai lòng, chẳng tạo phản ?
... vì Cố Trường Bình điều ?
Mang ý đồ gì?
Mã và Thẩm đưa mắt Từ Thanh Sơn đầy nghi ngờ.
Rõ ràng trông thấy vai đại tướng quân xưa nay luôn trầm đang run nhẹ.
chỉ trong chớp mắt, lấy bình tĩnh.
“Yên tâm, nếu ngày hai quân đối trận, nhất định trong hàng ngũ kẻ gian trá.”
“Vậy thì .” Cố Trường Bình cúi đầu trầm ngâm giây lát, đột nhiên mở miệng hề báo : “Từ Thanh Sơn, đây.”
“Không , tướng quân!”
“Không , tướng quân!”
Mã Trình và Thẩm Dịch đồng thanh can ngăn.
Từ Thanh Sơn lạnh lùng xe lăn, cưỡng ép đè sự phản nghịch trong lòng xuống, sải bước tới mặt Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình, theo ngươi, mà là vì ngươi cứu tổ phụ , còn nhắc nhở chuyện .
Mã Trình và Thẩm Dịch thấy thế, lập tức xuống ngựa, rút đao khỏi lưng, cảnh giác cao độ.
“Nói , chuyện gì?”
Ánh mắt Cố Trường Bình lộ rõ vẻ tán thưởng, gần như tràn ngoài. Nếu là đây, tên nhóc con nhất định sẽ mắng một câu: Ngươi bảo qua, là qua ? Ông đây đó!
giờ đây...
Nó đang trả cho hai ân tình !
“Từ Thanh Sơn, mừng khi thấy ngươi trở thành như bây giờ.” Cố Trường Bình : “Như thì lời sắp , càng yên tâm hơn.”
Cứ ! Ta xem ngươi định giở trò gì.
“Người chinh chiến ai cũng hiểu một đạo lý, chiến tranh vô tình, đao thương mắt.” Cố Trường Bình nhẹ nhàng chớp mắt, trong mắt mang theo vài phần bi thương: “Người mà thể buông bỏ, ngươi ; mà ngươi thể buông bỏ, cũng . Chi bằng... chúng lập một hiệp ước quân tử?”
Tim Từ Thanh Sơn đập mạnh hai nhịp nặng nề.
“Nếu xảy chuyện, giao nàng... họ cho ngươi. Ngươi hãy an ủi, chăm sóc họ giúp ; nếu ngươi chuyện...”
Cố Trường Bình như nở một nụ .
Đôi mắt vốn sáng sủa của khi lên như một dòng suối trong veo, sạch sẽ, đường hoàng.
Hắn dịu giọng : “Ta hy vọng ngươi bình an.”
Từ Thanh Sơn khó tin Cố Trường Bình, trong lòng như một mảng lớn sụp đổ.
Hắn... mà hy vọng bình an?
Vậy mà hy vọng kẻ địch của bình an?
Vì ?
Dưới vẻ mặt phức tạp cực độ của , Cố Trường Bình đầu liếc lão Kỳ lưng.
Ánh mắt , lão Kỳ thực sự hiểu , lập tức đẩy xe lăn tiến lên , dừng ngay mặt Từ Thanh Sơn.
Cố Trường Bình chống tay dậy, nghiêng tới, ghé sát tai , dùng giọng chỉ hai họ , : “Có một bí mật... cho ngươi .”