Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 661: Người này, trái tim này
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:50
Lượt xem: 179
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo xổm xuống mặt , đặt hai tay lên đầu gối : “Lau !”
Cũng bảo lau nước mắt cho nàng, chỉ là xem chân thế nào .
Cố Trường Bình cũng vạch trần, chỉ đưa tay , dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chấm từng giọt nước nơi khóe mắt nàng.
nước mắt mới chảy .
Nàng phát hiện lớp bông dày, chân cố định bằng nẹp thép, sưng to hơn hẳn chân còn một vòng.
Cố Trường Bình bất đắc dĩ : “Tắc Thành, chừa cho một chỗ.”
Ngươi tưởng cam tâm tình nguyện trốn ở trong xe, rùa rụt đầu ? Còn vì sợ phá hỏng chuyện của hai ?
Làm tình địch, ông đây dễ dàng lắm chắc?
Cao Triều nhảy xuống xe, ánh mắt thiện chí liếc Cố Trường Bình một cái, ánh mắt như : “Đừng chỉ dỗ nàng, ít cũng dỗ một chút chứ, thấy ông đây vì ngươi mà mặt mũi cũng hủy ?”
Cố Trường Bình , thở dài: “Gầy quá .”
Sắc mặt Cao Triều lập tức đổi, đầu bỏ .
Khoảnh khắc đầu, mắng thầm trong bụng: “Đồ súc sinh nhà họ Cố, gì , câu đó! Nhất định ông đây một trận ?!”
Không !
Nước mắt ông đây là để dành cho thương , chứ tên khốn ba lòng hai như ngươi!
Cố Trường Bình chống tay xe lăn dậy, Cố Dịch vội vươn tay đỡ, nhưng ánh mắt Cố Trường Bình lạnh : “Đỡ Thất gia .”
Cố Dịch lập tức khúm núm: “Thất gia, mời!”
Thế thì đến mức nào chứ?
Tĩnh Bảo dùng khuỷu tay hích nhẹ , Cố Trường Bình như thấy, chỉ căn dặn: “Lập tức lên đường, trở về doanh trại.”
“Rõ!” Cố Dịch đáp.
Hai bước xe ngựa, rèm buông xuống, còn kịp quen ánh sáng trong xe, môi nàng chặn lấy.
Hơi thở Tĩnh Bảo nghẹn .
bờ môi chỉ chạm môi nàng, lập tức chuyển tới khóe mắt nàng...
Một lúc lâu , Cố Trường Bình mới ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng ôm nàng lòng.
Gò má nàng tựa n.g.ự.c , thể rõ tiếng tim đập rộn ràng, cũng thấy giọng nhẹ nhàng vang lên: “A Bảo ngốc thật đấy!”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu : “Chàng cũng chẳng thông minh gì, Cố Trường Bình, còn dám đường xa vượt muôn dặm đến vùng biên cương!”
Một câu dứt, bốn mắt , ai thêm gì nữa.
Chỉ lặng lẽ .
Nhìn sâu đôi mắt đối phương.
Bánh xe lăn đều, vó ngựa rộn ràng. Lúc , Tĩnh Bảo tựa lòng , ngẩng đầu, nơi khóe mắt vương nụ : “Cố Trường Bình, còn hôn .”
Nói , môi nàng kề sát.
Ban đầu, Cố Trường Bình vẫn còn mở mắt nàng, nhắm mắt .
Vì chuyến , và Thập Nhị cãi một trận dữ dội. Nếu vì thương, e là ăn vài quả đ.ấ.m .
“Cố Trường Bình, ngươi chắc chắn là điên , thấy ngươi điên thật !”
“Tử Hoài, đừng , coi như cầu ngươi!”
“Chữa cái chân què của ngươi dễ , ngươi tốn bao nhiêu bạc , ?!”
“Nếu ngươi dám bước khỏi Bắc phủ nửa bước, sẽ đ.á.n.h gãy luôn cái chân còn của ngươi!”
“Lăng Nguy, nếu tổ tông mệnh hệ gì thì ngươi tự mang đầu đến gặp !”
xứng đáng!
Cố Trường Bình siết tay ôm nàng chặt hơn, xoay đè nàng trong lòng, cả trái tim như đang ngâm trong nước đường ngọt lịm.
Nàng mãi mãi là xứng đáng.
Thật lâu , hai mới rời môi , thở đều định.
Tĩnh Bảo điều hòa nhịp thở, định mở miệng thì Cố Trường Bình đưa ngón tay chặn lên môi nàng: “A Bảo, đừng gì cả, để ôm một lúc.”
Thật sự chỉ là ôm.
Cố Trường Bình ôm nàng, trong lòng hồi tưởng từng chi tiết khi ở trong lao ngục, nhẹ giọng : “Đêm hôm đó, thấy nhà họ Cố , bọn họ đến đón . khi nàng đến, nỡ cùng họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-661-nguoi-nay-trai-tim-nay.html.]
Những chuyện từng khiến kinh tâm động phách, qua giọng kể bình thản của hóa dịu dàng, đầy tình cảm.
“A Bảo, cảm ơn nàng!”
Cảm ơn nàng cứu khỏi lưỡi đao đao phủ;
Cảm ơn nàng bảo vệ từng trong họ, giúp đưa họ ngoài;
Cảm ơn nàng chôn cất t.h.i t.h.ể lão phu nhân...
Những lời cảm ơn quá nhiều, thành sơ sài. Tất cả đều ở trong lòng, A Bảo, đều trong trái tim Cố Trường Bình .
“Chàng tính cảm ơn thế nào?”
Tĩnh Bảo mỉm , đôi mắt long lanh làn nước mắt, Cố Trường Bình nắm lấy tay nàng, kéo lên đặt n.g.ự.c : “Trái tim , con , cả cuộc đời .”
Nghe câu tình cảm trần trụi đến , Tĩnh Bảo cuối cùng cũng hiểu vì què một chân mà vẫn nhất quyết mạo hiểm chuyến .
Vì sống sót kiếp nạn.
Thật , trong lòng nàng cũng đầy cảm kích.
Cảm ơn vì mà sống sót, Cố Trường Bình. Bằng , lấy phút giây ngọt ngào và viên mãn .
“A Bảo!” Hắn bất chợt gọi.
“Ừ?” Nàng đáp.
“A Bảo!” Hắn gọi.
“Ừ.” Nàng đáp.
“A Bảo!” Hắn tiếp tục gọi.
“Ừ!” Nàng trả lời.
Cũng gọi bao nhiêu tiếng, nàng đáp bao nhiêu , mà mặt Tĩnh Bảo đỏ bừng.
Hai dính sát , nàng cảm nhận rõ ràng phản ứng của cơ thể nam nhân.
Một lát , nàng nhướn mày, : “Cố Trường Bình, đúng là tàn chí tàn.”
Cố Trường Bình lâu mới bật trả lời: “ .”
...
Xe ngựa đến doanh trại, Tĩnh Bảo xuống xe mới phát hiện cái gọi là “doanh trại” chỉ là một căn lều đơn sơ.
Trước khi xuống xe, hai chỉnh áo bào, vuốt tóc cho gọn, bước ngoài là dáng vẻ chính nhân quân tử.
Cố Dịch bế Cố Trường Bình đặt xe lăn, đẩy lều.
Tĩnh Bảo theo , do dự hồi lâu mới nghiến răng quyết tâm: “Lát nữa... để xem chân .”
Cố Trường Bình còn canh cánh trong lòng câu “ tàn chí tàn” ban nãy, bèn trêu: “Chỉ xem chân thôi ? Những chỗ khác cần kiểm tra luôn ?”
Tĩnh Bảo: “...”
“Ngươi dám cởi, nàng dám xem!” Cao mỹ nhân trong lều sưởi lửa, khà khà: “Tên nhóc gan nhỏ, chung xe với mà...”
Một ánh mắt lạnh lẽo sắc như d.a.o liếc tới, Cao mỹ nhân lập tức ngậm miệng, ánh mắt rơi lên đôi môi sưng của Tĩnh Bảo, trong lòng mắng thầm:
Cố Trường Bình, ngươi đúng là kẻ đạo mạo giả nhân giả nghĩa!
Mắng xong, bỗng thấy đúng, giọng điệu giống nhà bên ngoại của Thất cô nương ?
“Cố Dịch, lão Kỳ ?”
“Để tìm!”
Một lát , một ông lão tóc bạc bước , mặt sa sầm lạnh như băng, ánh mắt Cố Trường Bình như dao: “Họ Cố, tìm chuyện gì?!”
Cố Trường Bình: “Nói với hai học trò của , chân thế nào .”
Lão Kỳ trừng mắt: “Ngươi coi là ai? Ta là thần y vang danh Bắc phủ, vàng bạc cũng chắc mời nổi! Còn với , cái rắm...”
“Lão Kỳ, ngươi cược thì chịu thua!”
Sắc mặt lão Kỳ biến đổi, lời đang nghẹn nơi cổ họng, bực bội : “Có thể , nếu cố ý loạn! tập tễnh thì chịu, thần y cũng là !”
Cố Trường Bình đầu Tĩnh Bảo: “A Bảo, thấy ?”
Tảng đá đè trong lòng Tĩnh Bảo cuối cùng cũng rơi xuống, nàng bước đến mặt ông lão, định ôm quyền cảm tạ, còn kịp mở miệng thì ánh mắt lão Kỳ bỗng mở to: “Ngươi là nữ nhân?”
Tĩnh Bảo giật , bật thốt: “Ngươi đừng bậy, rõ ràng ...”
“Rõ ràng ngươi là nữ nhân.”