Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 660: Để ta lau nước mắt giúp nàng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:49
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi ánh sáng ban mai đầu tiên ló dạng đường chân trời, một chiếc xe ngựa từ từ rời khỏi phủ Tướng quân.

So với sự náo nhiệt khi đến, lúc rời phần chật vật và lạnh lẽo.

Chỉ một Mạch Tử tiễn đến cổng phủ, vẫy tay chào tạm biệt A Nghiễn, Tiểu Thất và Tiểu Cửu.

Đợi xe ngựa xa, Mạch Tử suy nghĩ một lát, nhón chân chạy về phía thao trường luyện binh.

Trong thao trường, hai phó tướng Mã Thành và Thẩm Dịch đang khổ sở nên lời.

Không Tiểu Từ tướng quân ăn trúng gân gì, đêm qua kéo hai họ khỏi giường, bắt đ.á.n.h quyền cùng .

Từ tướng quân tay còn vết thương, họ nào dám thật sự đ.á.n.h ? Chỉ thể bao cát cho xả giận!

Đường đường là phó tướng, rơi cảnh bao cát thịt, đúng là xưa nay từng , về e cũng .

“Gia, gia!”

Mạch Tử chạy đến: “Thất gia và Cao công tử lên đường .”

Từ Thanh Sơn mặt đen như than, quát Mã Thành và Thẩm Dịch: “Đừng để ý! Tiếp tục!”

Mã Thành và Thẩm Dịch liếc , lúc mới hiểu vị cấp đầu óc lệch vế thì cãi với .

“Tướng quân, tướng quân!”

Lại một thị vệ chạy tới: “Vừa mới tra một tin, ngày hôm qua Khương chia hai đội binh mã, một hướng về phía tây, một hướng về phía đông. Đám về phía đông tin Hầu gia rời , bắt sống ngài .”

“Cái gì?!”

Sắc mặt Từ Thanh Sơn lập tức nghiêm trọng, tim như nhảy lên đến cổ họng: “Phía tổ phụ tin gì ?”

“Bẩm tướng quân!”

Lại thêm một thị vệ hớt hải chạy đến: “Vừa nhận tin từ Lão Hầu gia, việc đều , đang đường về kinh.”

Mã Thành thở phào: “Chắc là lạc hướng .”

Thẩm Dịch vẫn còn sợ hãi, cảm thán: “Lão Hầu gia đúng là phúc, Tiểu Từ tướng quân thấy đúng ?”

Tiểu Từ tướng quân dường như thấy, chỉ lặng lẽ những bông tuyết bay đầy trời, một lời.

Mã Thành thấy lập tức hiệu bằng mắt cho Mạch Tử. Mạch Tử đành lấy can đảm : “Gia, đến giờ dùng bữa sáng ạ.”

Từ Thanh Sơn buồn lấy một cái, bỗng sang Mã Thành và Thẩm Dịch lệnh: “Lập tức mang theo năm trăm kỵ binh, theo xuất phát!”

Mã Thành giật : “Tiểu Từ tướng quân, ngài định ?”

Từ Thanh Sơn lạnh lùng liếc một cái, ném đao trong tay , huýt sáo một tiếng. Đợi con ngựa đen phi tới, lập tức tung phi lên yên.

“Giá!”

Mã Thành và Thẩm Dịch : Được , theo thôi!

...

“Giá!”

A Nghiễn giật dây cương, xe ngựa lăn bánh phóng vút .

Bên trong xe, Cao mỹ nhân cầm một chiếc gương đồng, soi trái soi , đau lòng chịu nổi.

Cái gương mà còn gọi là ? Rõ ràng là quỷ!

Xấu phát khiếp!

Chiếc gương tiện tay “vặt” ở phủ Tướng quân, nếu Tĩnh Thất cản , chắc chắn còn “vặt” thêm vài món nữa.

Vì quá hận!

Tên khốn mà trở về thành Tứ Cửu, nhất định đ.á.n.h cho bò lê bò càng.

Nghĩ đến thành Tứ Cửu, Cao mỹ nhân lập tức hỏi: “Tĩnh Thất, ngươi về kinh về phủ Lâm An?”

“Về phủ Lâm An!”

Tĩnh Bảo yếu ớt trả lời: “Ở cạnh .”

Cao Triều đảo mắt một vòng: “Vậy cũng cùng ngươi về phủ Lâm An, tiếp tục ăn bám, dù Tam Nhất cũng đang ở đó mà!”

Nhắc đến Tiền Tam Nhất, lòng Tĩnh Bảo thắt : “Không tình hình bên đó thế nào , Thịnh Nhị bảo vệ Tam Nhất ? Kỷ Cương tra ?”

Cao Triều đến tên “Kỷ Cương”, tâm trạng càng thêm bức bối, ném gương đồng sang một bên, lười biếng xuống thở dài: “Chuyến chẳng việc gì, còn ăn một trận đòn, đến chùa bái Phật xin một lá bùa bình an thôi. Ta linh cảm sắp họa huyết quang.”

“Chẳng lời nào từ miệng ngươi mà cả!”

Tĩnh Bảo lườm một cái: “Ngươi mà còn lảm nhảm nữa thì chẳng khác gì A Man!”

“Ta với con nha đầu đó khác ! Nó bói cái gì cũng sai, còn thì...”

Cao Triều ngần ngại tự khen: “Linh cảm của chuẩn cực kỳ.”

Lời còn dứt, xe ngựa bỗng hí vang, tiếp đó là đất rung núi chuyển, Cao Triều mắt sáng rực lên: “Ta đoán mà, tên nhóc đó nhất định nhịn , chắc chắn đuổi theo !”

Tiếng của Tiểu Thất lập tức dội cho một bạt tai: “Gia, dáng vẻ của phủ Tướng quân!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-660-de-ta-lau-nuoc-mat-giup-nang.html.]

Vậy là ai?

bộ tộc Biên Sa ?

Cao Triều sững sờ sang Tĩnh Bảo, thấy mặt nàng còn trắng hơn cả tuyết ngoài , trong lòng lập tức rúng động.

là họa huyết quang thật, cái mồm quạ đen của !”

Cao Triều hối hận tự tát , nhưng sợ cái mặt phá nét nên nỡ.

Hắn vén rèm xe lên.

Chỉ thấy bên ngoài là từng lớp kỵ binh áo giáp đen dày đặc vây chặt lấy bọn họ, nguy hiểm nhất là hàng kỵ binh bên trong cùng, ai nấy đều cầm cung giương tên, vài còn nhắm thẳng .

Cao Triều: “...”

Đừng là họa huyết quang nữa, đây là họa sinh tử .

Cao Triều lập tức thả rèm xuống, đầu : “Tĩnh Thất, ngươi tự sát , coi như giữ thanh bạch.”

“Thế còn ngươi?”

Tĩnh Bảo chẳng hiểu nghĩ gì: “Ngươi giữ nổi ‘cái đó’ ?”

Cao Triều: “...”

Nghe Biên Sa vô cùng dã man, đừng nữ tử, chỉ cần đàn ông trông thì cũng tha.

thì thế , e là giữ nổi.

“Được, cũng tự sát luôn cho !”

Cao Triều nghiến răng dậm chân, vội vã nhặt gương đồng lên: “Để chỉnh trang một chút, chí ít cũng cho thể diện một chút.”

“Muốn gặp , cũng cần thể diện đến thế , Tắc Thành?”

Một tiếng “Tắc Thành” như lửa cháy lan đồng, thiêu rụi tâm can Cao Triều trong xe ngựa.

Cả thế gian , gọi là Tắc Thành, chỉ một .

Hắn run rẩy sang Tĩnh Bảo, chỉ thấy nàng mở to đôi mắt đen, còn run hơn cả .

Nhìn nàng nhát gan thế!

Cao Triều nghĩ bụng, nhưng tay giật mất chiếc gương. Nàng soi hai lượt, giọng run run hỏi: “Bộ dạng như , chứ?”

Cao Triều định : Cũng chẳng mấy .

Nàng ném chiếc gương đồng , tung rèm nhảy xuống xe.

Khoảnh khắc hai chân chạm đất, tim Tĩnh Bảo đập loạn lên.

Đảo mắt quanh, đều là kỵ binh giáp đen. Người ? Sao thấy? Chẳng lẽ là mơ?

“Đang tìm ?”

Tĩnh Bảo vội đầu , mới thấy bên xe ngựa thêm một chiếc xe lăn, trong xe lăn một .

Người da trắng như tuyết, lông mày thanh tú, đôi mắt sáng như , khóe môi cong cong nở nụ .

Ánh mắt Tĩnh Bảo lập tức dừng , chớp lấy một cái.

Chỉ sợ chớp mắt, sẽ tan biến.

Khóe môi Cố Trường Bình nhếch lên cao hơn.

Từ lúc rời Bắc phủ, suốt dọc đường nghĩ về cảnh nàng gặp . đến giờ mới , tưởng tượng vẫn chỉ là tưởng tượng, sánh bằng khoảnh khắc .

Khoảnh khắc , nàng mặc chiếc áo bào cũ kỹ, tóc đen buộc cao, đôi mắt đẫm lệ, nước thì dâng đầy trong mắt nhưng rơi xuống, đến mức động lòng .

“A Bảo, ở đây.”

Hắn một tiếng, giọt lệ cuối cùng rơi xuống gò má trắng mịn của Tĩnh Bảo.

Cố Trường Bình định vịn xe dậy, nàng cúi xuống.

“Không ngoan chút nào!”

Giọng nàng nhẹ nhàng vang lên bên tai : “Thế mà còn chạy lung tung!”

Cố Trường Bình hiểu, câu đầu tiên nàng là trách móc.

Hắn vất vả đổi thở, giải thích trong nỗi hoang mang: “Muốn đến... gặp nàng.”

“Giờ thì thấy đấy, c.h.ế.t!”

Bộ dạng như sắp , đúng là .

thấy đáng yêu vô cùng.

“A Bảo...”

Cố Trường Bình đỏ hoe mắt, dịu dàng : “Nàng cúi đầu thêm chút nữa... để lau nước mắt cho nàng.”

 

Loading...