Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 66: Chuyện bẩn thỉu
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:08
Lượt xem: 243
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về bên Tĩnh Bảo, nàng đem chuyện thấy kể đầu đuôi. Tĩnh Bảo xong thì nhạt.
“Chẳng trách đại đường ca mười ngày thì tới năm ngày chạy lên trang viên ngoài thành. Thì cũng giống cha , nuôi đàn bà bên ngoài.”
A Man trợn trắng mắt: “Đàn bà cái gì, nô tỳ thấy giống gái điếm thì , lả lơi hết chỗ , trong miệng lấy một câu tử tế.”
Tĩnh Bảo suy nghĩ một chút : “Một lát nữa ngươi ngoài truyền lời, là thấy trong khó chịu, nghỉ sớm. Cơm cứ dọn trong phòng là , khỏi ngoài.”
A Man nhướng mày: “Gia để họ yên tâm?”
Ánh mắt Tĩnh Bảo lạnh lẽo, nhạt: “Không thế thì họ dám diễn kịch cho trọn vở.”
Đêm xuống, ngay khi cổng thành đang chuẩn đóng , một chiếc xe ngựa lao tới, phía là năm sáu gã thị vệ mang đao.
Xe rời thành trong làn bụi mù mịt.
Trong xe, Tề Lâm ôm một bộ ấm chén, tóc tai rối loạn. Nắp ấm lăn xuống đất, còn kịp cúi xuống nhặt thì biến mất khỏi tầm mắt.
Y đau lòng lườm chủ tử nhà một cái. Đang yên đang lành chịu ở nhà nghỉ ngơi, đùng cái nổi hứng đến cái trang viên gì đó, chẳng tự tìm khổ ?
Cố Trường Bình khẽ mở mắt liếc y một cái, nhắm mắt dưỡng thần.
Hắn khỏi Quốc Tử Giám, đang chuẩn lên kiệu, ngẩng đầu trời thì lòng chấn động.
Bầu trời phía đầu dường như ai đó chia hai: một bên mây đen vần vũ, một bên ráng chiều rực đỏ.
Sự tương phản quá rõ ràng giữa hai màu sắc khiến mà lòng yên.
Kiệu phu lắc lư qua , khiến buồn ngủ, mơ mơ màng màng , mộng thấy.
Trong mơ là một trận hỏa hoạn, lửa cháy ngút trời, một phụ nữ đầy m.á.u vùng vẫy giữa ngọn lửa.
Chớp mắt cảnh trong mơ biến đổi, là quân lính như sóng trào tràn thành, tay cầm đao dài nhỏ máu, gặp g.i.ế.c , gặp Phật g.i.ế.c Phật.
Hắn giật tỉnh , mở bừng mắt, theo bản năng hỏi: “Hôm nay là ngày mấy?”
Bên ngoài, Tề Lâm đang đỡ kiệu đáp : “Bẩm gia, hôm nay là ngày hai mươi sáu tháng tư.”
Hai mươi sáu tháng tư?
Tim Cố Trường Bình chợt co thắt. Hắn nhớ : kiếp , ngày , trong kinh từng xảy một chuyện, lớn cũng chẳng nhỏ.
Ngoại thành phía bắc một trang viên nước nóng, đột nhiên xuất hiện một nhóm đạo tặc, g.i.ế.c phóng hỏa, cưỡng bức phụ nữ. Trong trang một mỹ nhân tuyệt sắc Tô Lục, tên là Lý Mẫn Trí.
Nhà họ Lý là dòng dõi quý tộc ở Tô Lục, cha nàng Lý Chung Thành từng du học ở kinh thành khi còn trẻ, là tri kỷ vong niên của Thập Nhị lang.
Trước khi về nước, ông từng ý gả con gái cho Thập Nhị lang trắc phi. Thập Nhị lang suy tính , cuối cùng từ chối.
Sau khi Lý Chung Thành về Tô Lục thì gặp biến loạn trong cung, cả nhà xét tội. Khi Lý Mẫn Trí rời khỏi Tô Lục, may mắn thoát c.h.ế.t.
Thiên kim tiểu thư, chỉ một đêm trở thành con gái tội thần. Thập Nhị lang chỉ đành sắp xếp cho nàng ở tại trang viên nước nóng.
Nào ngờ Lý Mẫn Trí cũng là mệnh khổ.
Không thấy ánh mặt trời đành, còn thiêu c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn . Trước khi c.h.ế.t còn cưỡng bức. Tin truyền tới tai Thập Nhị lang, nổi trận lôi đình, lập tức phái ám vệ điều tra.
Ai ngờ điều tra tới lui, cuối cùng liên lụy đến Thái tử. Từ đó, mối hận giữa chú và cháu bắt đầu nảy sinh, dẫn đến Thập Nhị lang khởi binh tạo phản.
Cố Trường Bình mở choàng mắt, ánh mắt sắc như dao.
Thái tử tuy , nhưng thời điểm nhạy cảm như thế , trừ phi đầu óc vấn đề, mới dám động tới của Thập Nhị lang.
Rõ ràng đây là kẻ cố ý bày cái bẫy .
Cố Trường Bình gõ nhịp lên bàn nhỏ trong xe. Chuyến thành, là để âm thầm điều tra phận đám đạo tặc , tiện thể cứu luôn Lý trắc phi.
“Cố Dịch, nhanh thêm chút nữa!”
Nhanh nữa?
Tề Lâm rũ rượi mặt mày, nhanh thêm chút nữa thì ngã xuống đất là y chứ ai.
Đêm.
Một tiếng sét vang lên giữa trời, ánh chớp rọi sáng đôi mắt đẫm lệ sợ hãi của Đỗ Ngọc Mai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-66-chuyen-ban-thiu.html.]
Nhị lão gia cúi thấp , một tay thọc vạt váy nàng, một tay cởi áo Đỗ thị.
Bên cạnh, Tĩnh Vinh Tuyên trần truồng từ bao giờ, trợn mắt chằm chằm cảnh xuân sống động .
Chẳng bao lâu , thể trắng ngần như tuyết của Đỗ thị hiện , mịn màng như ngọc, còn mềm mại hơn cả lớp lụa .
Ánh mắt Nhị lão gia sáng rỡ.
Hắn bao giờ thiếu đàn bà: nha trong phòng, con dâu ngoài cửa, kỹ nữ trong lầu xanh, đào kép trong hí viện... sớm chơi đến chán.
Ngay ngày đầu con dâu về nhà dâng , đôi tay ngọc ngà nổi lòng tà.
Nhịn tới lúc kinh, tìm thời cơ thuận lợi, đốt một nén hương gây mê, cho uống một bát t.h.u.ố.c kích dục... Đợi nàng tỉnh thì chuyện .
Từ đó, đ.â.m nghiện.
Đỗ thị là tiểu thư danh giá, da thịt như nước, yếu đuối mảnh mai, phụ nữ bình thường thể so sánh.
Để độc chiếm nàng lâu dài, chỉ đưa đàn bà cho con trai chơi, còn hứa cho nó cả gia nghiệp. Dưới đủ loại dụ dỗ và đe dọa, thằng con đành cúi đầu.
Thằng nhãi đó khai thông là còn chơi hơn cả cha nó.
Chơi hết kiểu , hai cha con bàn với , khỏi hôm nay cha, mai con nữa mà cùng lên một lượt, càng thú vị.
Dĩ nhiên Đỗ thị đời nào chịu.
Ông bèn sai con trai dụ nàng đến trang viên, theo đúng bài cũ: một nén hương, một bát thuốc, hai cha con phiên “thưởng thức”. Dù nàng mọc cánh cũng chẳng thoát , cuối cùng chỉ thể ngoan ngoãn chịu đựng.
Có điều, để tránh bức ép nàng đến đường cùng, trò “song long hí phụng” cũng dám chơi thường xuyên, mỗi năm nhiều lắm cũng chỉ ba, năm .
Hôm nay, trở chốn cũ, cảnh cũ mộng cũ, trong lòng càng dâng lên một vị lạ.
Nhị lão gia nào còn nhịn nổi, con trai một cái, dâm đãng đè xuống...
Đỗ thị còn đường trốn, còn nơi nấp, nước mắt lưng tròng nhắm chặt mắt, cầu xin trong tuyệt vọng.
Tĩnh Vinh Tuyên ghé sát dỗ dành: “Cục cưng của , đừng nữa, đợi cha xong thì sẽ yêu thương nàng.”
Lời dứt, một tiếng sét nữa vang lên nơi chân trời, mưa lớn cũng ập tới ngay đó.
Trong cơn mưa như trút, một bóng đen lao vút từ góc tường , chạy thẳng về phía Tây viện.
Tĩnh Bảo đang chờ mái hiên, thấy A Nghiễn tới thì vội hỏi: “Thế nào ?”
Gương mặt A Nghiễn đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi một câu: “Không bằng cầm thú, đại thiếu phu nhân đến khàn cả giọng.”
“Gia, đây?” A Man tức đến nỗi nổ phổi, nắm tay siết chặt.
“Đừng nóng!”
Ánh mắt Tĩnh Bảo lạnh lẽo, giọng cứng rắn: “Chuyện tính toán kỹ lưỡng mới tay.”
A Man dậm chân: “Chẳng lẽ cứ trơ mắt bọn họ nhục khác ?”
Tĩnh Bảo c.ắ.n môi: “A Nghiễn!”
“Gia?”
“Nhảy lên nóc nhà gỡ vài viên ngói, gõ cửa phía Đông, bảo là phòng dột, gọi đại đường ca đến xem giúp.”
Vẫn đủ!
Tĩnh Bảo ngừng một chút, tiếp: “Phải nghĩ cách phóng hỏa nữa, phá hỏng chuyện của họ tính tiếp.”
“Gia, mưa to thế , cháy chứ?”
“Không cháy cũng cháy, đốt từ trong , cứ cho rầm rộ .”
“Rõ!”
Tĩnh Bảo đầu màn mưa trắng xóa, ánh mắt đầy sát khí.
Từng chuyện nàng đều trải qua, thế mà vẫn hai cha con phòng Nhị cho buồn nôn đến .
Hai tên súc sinh đáng c.h.ế.t!