Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 657: Chúng ta đều đã tham dự
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:46
Lượt xem: 168
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Khởi bẩm! Kẻ địch đẩy lui!"
"Khởi bẩm! Đại tướng quân thống lĩnh một ngàn binh mã, truy đuổi ba trăm dặm!"
"Khởi bẩm! Đại tướng quân truy đến thành Ma Quỷ thì gặp phục kích, cánh tay trúng tên lạc!"
"Khởi bẩm! Đại tướng quân thắng, lập tức hồi doanh!"
Quân lệnh cuối cùng truyền về từ tiền tuyến, lúc tim Tĩnh Bảo mới tạm thời buông xuống đôi chút.
"A Nghiễn, chợp mắt một lát. Nếu tướng quân trở về, lập tức gọi dậy."
"Rõ!"
Tĩnh Bảo nghiêng đầu gục xuống bàn, chìm giấc ngủ mê mệt.
Trong mơ màng, nàng thấy ngoài nhà tiếng bước chân. Cố gắng hé mắt , thì trông thấy Từ Thanh Sơn cởi bỏ giáp trụ, sải bước phòng.
"Tướng quân, chậm một chút! Cẩn thận vết thương!"
Từ Thanh Sơn đầu trừng quân y một cái, xoay thì thấy Tĩnh Bảo lảo đảo dậy: "Về ? Bị thương ở ? Để xem một chút!"
"Xót ?" Từ Thanh Sơn nhếch môi .
Tĩnh Bảo để ý đến , chỉ hiệu với quân y bằng ánh mắt.
Quân y hầu hạ Từ Thanh Sơn mấy tháng, cũng hiểu rõ tính tình , lập tức ép xuống giường đất.
"Tướng quân, cởi áo ."
Từ Thanh Sơn cởi áo : "Thân thể bản tướng quân cường tráng, thể tùy tiện cho khác thấy. Ẻo lả, ngoài ."
“Ta từng thấy ?"
Tĩnh Bảo bật tức giận: "Ai giữa mùa đông chỉ mặc mỗi cái khố chạy tới trai xá của ? Ta chỉ xem vết thương, ngươi!"
"Chỉ sợ ngươi kìm lòng nổi, nhào tới!"
“Ngươi là bướm chắc? Ta nhào tới?"
Tĩnh Bảo trừng một cái: "Quân y, nhanh!"
Vết thương ở cánh tay trái, tên b.ắ.n xuyên, may mà trúng xương. Tĩnh Bảo thấy môi môi của Từ Thanh Sơn đều nứt nẻ, bèn xoay rót một chén cho .
Từ Thanh Sơn uống một cạn sạch, l.i.ế.m môi : "Vì ngươi ở đây, mới tham chiến tiếp. Bằng , nhất định sẽ c.h.é.m thẳng đến sào huyệt của chúng!"
Tĩnh Bảo vết thương ghê rợn , nhẹ giọng : "Trước tiên cứ lo cho thương thế , mấy chuyện đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c để hãy tính."
Từ Thanh Sơn thấy sắc mặt nàng tái nhợt, bảo: “Ngươi trong nghỉ , đừng đây nữa. Ngươi thì đau, ngươi là lập tức thấy đau."
Tĩnh Bảo sợ lo lắng, bèn khuyên nhủ: "Biết đau thì trận nhớ cẩn thận hơn một chút."
"Ẻo lả, một câu là dân ngoại đạo. Đao thương mắt, lên chiến trường là buộc đầu bên thắt lưng..."
Giọng càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng gần như còn rõ nữa.
"Ta sợ thương, chỉ là chịu nổi của lượt ngã xuống. Họ đều là những từng cùng uống rượu... Ẻo lả, lòng tướng quân như sắt đá, nhưng vẫn tu luyện đến mức đó..."
Tĩnh Bảo chờ một lúc, chẳng vế , đầu thì thấy Từ Thanh Sơn tựa đầu cạnh giường ngủ mất.
Chẳng từ lúc nào, giữa đôi mày hằn lên một nếp nhăn dọc mảnh như sợi chỉ, hốc mắt cũng vương hai mảng xanh xám mỏi mệt.
Tĩnh Bảo ngắm nếp nhăn hồi lâu, xoay bước trong, nhẹ nhàng lay tỉnh Cao Triều.
Cao Triều mở mắt lập tức vết m.á.u Tĩnh Bảo dọa cho thất sắc.
Hắn ngơ ngẩn lắc đầu: "Tĩnh Thất, ngươi nhân lúc uống say mà đ.á.n.h với Thanh Sơn chứ?"
"Chỉ là m.á.u từ vết thương của Thanh Sơn b.ắ.n lên."
Cao Triều kinh hãi: "Hắn thương? Có nghiêm trọng ?"
"Bị thương ở cánh tay, quá nặng. Quân y xử lý ."
Tĩnh Bảo trầm mặc một lát, : "Mỹ nhân, đừng gì nữa, chúng về thôi!"
Cao mỹ nhân cau mày: "..."
"Hắn Cố Trường Bình c.h.ế.t, mấy ngắt lời , cho tiếp. Thực trong lòng cũng rõ phần nào."
Tĩnh Bảo áp tay lên trán: "Hắn , cũng cho chúng , bởi vì trong lòng chúng . Nếu , chẳng khác nào ép đưa lựa chọn.
Nếu bước về phía chúng , sẽ trở thành tội nhân nhà họ Từ, khiến cho tổ tiên nhà họ Từ cửu tuyền thể yên lòng, cha cũng thể nhắm mắt.
Nếu vẫn yên tại chỗ, nghĩa là đối lập với chúng . Đồng môn trở mặt, tương tàn, ngươi nỡ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-657-chung-ta-deu-da-tham-du.html.]
Cao Triều: "Ta..."
Tĩnh Bảo đỏ hoe mắt: "Ta nỡ, chúng về thôi."
Có lẽ do men rượu vẫn còn tác dụng, Cao Triều nàng bao nhiêu đó mà vẫn còn tỉnh táo, ngơ ngác hỏi: “Vậy cứ giấu mãi như thế ? Chuyện tới nước , cần tiếp tục che giấu nữa ?"
Tĩnh Bảo xúc động: "Chính vì chuyện tới nước , cho nên mới..."
"Mỹ nhân, ẻo lả, chuyện tới mức nào ?"
Tĩnh Bảo chợt đầu , Cao mỹ nhân cũng lập tức ngẩng đầu...
Từ Thanh Sơn vén rèm bông, ánh mắt lạnh lẽo thẳng hai .
Đây là đầu tiên họ thấy Từ Thanh Sơn mang vẻ mặt như , như thể trong ánh mắt ẩn chứa cả một tầng gỉ sắt nặng trịch.
Hắn đó bao lâu?
Đã bao nhiêu?
Cao mỹ nhân gần như nghiến răng một câu: “Ngươi là đồ khốn, gây tiếng động, hù c.h.ế.t ?"
Từ Thanh Sơn , chợt hạ lệnh: "Truyền lệnh , trong vòng năm mươi trượng quanh căn nhà , để một con ruồi nào bay !"
"Rõ, tướng quân!"
Từ Thanh Sơn bước trong, rèm gấm phía buông xuống, lay động mấy .
"Nói , chuyện đến mức nào ?"
Cao Triều thấy sắc mặt , vội vã lật chăn định rời khỏi giường: "Cái đó..."
“Ngươi câm miệng!"
Ánh mắt Từ Thanh Sơn chạm ánh mắt Tĩnh Bảo, giữa đôi mày đen thẳm chất chứa một sự dữ tợn khác thường.
"Ẻo lả, ngươi !"
"Tại nhất định để Tĩnh Thất !"
Cao Triều bước nhanh đến chắn mặt Tĩnh Bảo, chỉ mặc áo trong mỏng manh mà vẫn ưỡn ngực: "Ta dựa cái gì mà câm miệng? Từ Thanh Sơn, ngươi đừng ỷ việc ẻo lả mềm lòng mà bắt nạt!"
"Cao Triều!"
Từ Thanh Sơn nghiến từng chữ một, lửa giận gần như bốc lên từ mắt: "Ta bắt nạt chỗ nào?"
"Đủ ! Đừng cãi nữa!"
Tĩnh Bảo chợt hét lên, bước từ lưng Cao Triều: "Từ Thanh Sơn, chúng đến đây là để... lôi kéo ngươi!"
“Ngươi gì? Lôi kéo?"
Tay thương của Từ Thanh Sơn run lên, giữa mày hiện vẻ chấn kinh đến cực điểm.
Hắn vẫn nghĩ hai vượt ngàn dặm đến đây, chẳng qua chỉ để Cố Trường Bình cầu xin một .
Tâm cả hai đều đặt Cố Trường Bình, cụt chân, giả c.h.ế.t, cả đời cũng thể đường đường chính chính về thành Tứ Cửu, định sẵn là cô hồn dã quỷ.
Đến khi hai quân đối mặt, xin tha cho Cố Trường Bình một , lưu một mạng.
Thì ... như !
Trong lòng Từ Thanh Sơn bỗng dâng lên một nỗi bất an khó thành lời.
", là lôi kéo!"
Tĩnh Bảo nhíu chặt mày, đồng thời dùng ánh mắt kiên định lùi bước thẳng : “Tạo phản cũng phần của chúng . Tiên sinh chẳng qua là gánh chuyện lên , bảo vệ bọn ."
"Chúng ?"
Từ Thanh Sơn như ai bổ một đao giữa trán, nét mặt hiện lên hai tầng kinh hoàng: một là sửng sốt, hai là sửng sốt đến cực độ.
"Chúng ... gồm những ai?"
"Ta, mỹ nhân, Tam Nhất, cả Uông Tần Sinh cũng phần. Thực ... tất cả bọn đều là một phần của cuộc tạo phản."
"..."
Sắc mặt Từ Thanh Sơn lạnh như sương tuyết.
Trong mắt rõ là giận đau, chỉ cảm xúc mãnh liệt như ngọn lửa đang cháy rực.
Lặng ngắt.
Trong phòng toát một thứ tĩnh lặng khiến lạnh cả sống lưng.