Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 652: Nhát dao này không đâm nổi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:41
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thanh Sơn!”

Định Bắc Hầu nhíu chặt mày: “Lời lúc nãy của Tổ phụ, cũng là cho con đấy.”

“Thanh Sơn hiểu.”

Định Bắc Hầu thở dài: “Một tướng công thành, vạn cốt khô. Họ Từ nhà phồn thịnh đến hôm nay, là vì cả nhà trung liệt, từng nảy sinh nửa phần dị tâm.”

Từ Thanh Sơn tổ phụ, gật đầu.

“Cha con mất ở Biên Sa, mấy vị thúc bá của con cũng chôn xương tại đây. Thanh Sơn , ai mà hiền con thảo, ai mà con cháu đầy nhà, thọ chung tuổi già...”

Định Bắc Hầu nhắc đến trưởng tử mất sớm, khoé mắt lập tức ngân lệ.

“Con , hãy nhớ cho kỹ, con họ Từ, trong con chảy dòng m.á.u họ Từ. Dòng m.á.u đục, nhơ, đặc cũng chẳng loãng, trong đó chỉ hai chữ thôi: trung thành!”

Từ Thanh Sơn ngẩng cao đầu, đáp rắn rỏi: “Xin tổ phụ yên tâm, cháu quyết mất mặt họ Từ, càng hổ thẹn tổ tông.”

Định Bắc Hầu đỡ dậy, hạ giọng : “Tin tức Cố Trường Bình c.h.ế.t, ngoài Bắc Phủ , ở Đại Tần chỉ vài . Tổ phụ cũng là khi khởi hành, Hoàng thượng đích cho.”

“Ý tổ phụ là...”

Định Bắc Hầu liếc trong nhà một cái: “Con thể thử dò xét bọn họ. Nếu họ thì chuyến là đến tìm con, con cứ tiếp đãi cho ; nếu họ ...”

Tim Từ Thanh Sơn như rơi mạnh xuống một cái.

Nếu , chí ít cũng chứng tỏ một điều hai ít nhiều liên hệ với Bắc Phủ, mà mục đích chuyến đến Biên Sa , e là chẳng đơn giản.

Thấy thần sắc cháu trai biến đổi, Định Bắc Hầu hiểu mấu chốt: “Chuyện nên chậm trễ, Tổ phụ đây!”

“Để cháu đưa Tổ phụ xuất thành.”

Từ Thanh Sơn cố nén nỗi bất an, huýt sáo một tiếng, con tuấn mã lông đen phi nhanh tới, tung nhảy lên lưng ngựa, ánh mắt liếc nhanh về phía hoa sảnh, nheo ...

...

Trong sảnh, món động, rượu uống.

Hai bàn thỉnh thoảng ngẩng đầu , cùng thở dài, tránh ánh mắt đối phương.

Cao Triều chịu nổi bầu khí nặng nề , nghiến răng hỏi: “Tĩnh Bảo, ngươi Từ Thanh Sơn chuyện vẫn còn sống ?”

Tĩnh Bảo suy nghĩ giây lát: “Hoàng thượng phái Định Bắc Hầu , chắc chắn Định Bắc Hầu .”

Cao Triều: “Thế tức là Từ Thanh Sơn cũng ?”

Tĩnh Bảo gật đầu.

Cao Triều cảm thấy đầu như nổ tung: “Cái miệng thực khó mở, , giống chúng , thật sự giống...”

Ngũ hổ tướng Quốc Tử Giám, bốn tạo phản.

Hắn và Tĩnh Bảo theo Cố Trường Bình, là vì con của ;

Uông Tần Sinh thì chủ kiến, ép vài câu, doạ mấy cái là lên thuyền giặc;

Tiền Tam Nhất thì đơn giản thôi, vì tiền!

Bốn bọn họ, đều là kẻ chút nghĩa nhỏ, nhưng đại nghĩa; chút nhát gan, nhưng đại dũng; tiểu gia đình, nhưng nhà nước trong lòng là phàm phu tục tử.

Từ Thanh Sơn thì khác.

Hắn lớn lên bên cạnh Định Bắc Hầu, lời ăn tiếng đều chịu ảnh hưởng sâu đậm.

Hắn nghĩa nhỏ, cũng nghĩa lớn; sợ, cũng đủ gan ; tiểu gia, cũng ôm trọn thiên hạ, là mang trong lòng quốc gia đại nghĩa.

Hắn thanh liêm, chính trực, hiếu thuận, cứng cỏi, là một tráng sĩ chân chính, cũng là thanh kiếm sắc bén nhất trong tay Hoàng đế.

“Tĩnh Bảo!”

Cao Triều vò chặt hai bên sống mũi: “Chỉ cần mở miệng, là cảm thấy như đang bôi nhọ .”

Tĩnh Bảo cũng khác gì.

Nụ của tướng quân là thật, nước mắt cũng là thật, tất cả đều từ nội tâm, tha thiết chân thành. Nếu giờ nàng sự thật cho , chẳng khác nào đ.â.m thẳng một nhát d.a.o sắc tim .

Nhát d.a.o , Cao Triều nỡ đ.â.m xuống... nàng thì ?

“Mỹ nhân, ẻo lả, về đây!”

Tĩnh Bảo giật giật khoé mắt, vội thu vẻ mỏi mệt gương mặt, thuận tay đẩy nhẹ Cao Triều một cái.

Cao Triều giơ tay động tác “rắc” lên cổ ý là g.i.ế.c cho xong!

Từ Thanh Sơn như cơn gió lốc ào .

Hắn cởi áo khoác dày, huỵch một cái phịch xuống ghế: “Ơ, động đũa thế ?”

“Chờ ngươi đấy!”

Cao Triều bực trợn mắt: “Đã đói đến c.h.ế.t đây .”

“Huynh !”

Từ Thanh Sơn vỗ mạnh lên Cao Triều một cái, lực lớn đến nỗi suýt khiến ngã lăn ghế, nhưng nghĩ đến chuyện cần , Cao Triều đành nuốt ngược câu c.h.ử.i lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-652-nhat-dao-nay-khong-dam-noi.html.]

“Người , dọn hết mấy món nguội xuống, đem nồi lẩu lên đây, thái thịt dê mỏng một chút, pha ít nước chấm, ăn cay, hai bọn họ cần.”

“Rõ!”

“Ẻo lả, lát nữa ngươi nếm thử xem, ngon đến phát đấy, ở thành Tứ Cửu tuyệt đối ăn .”

Tĩnh Bảo còn kịp đáp, Từ Thanh Sơn tiếp: “Ăn rượu xong, ăn lẩu xong, nếu tuyết ngừng, dẫn các ngươi ngoài thành một chuyến.”

“Không , lạnh c.h.ế.t.”

Cao Triều trợn mắt nữa.

Nhớ Tiền Tam Nhất quá mất! Nếu ở đây, khua môi múa mép, chọc tung trời, nào cần gồng thế ?

Từ Thanh Sơn sa sầm mặt: “Không ngươi !”

Cao Triều: “Ngươi...”

Từ Thanh Sơn chẳng buồn để ý, nâng ly cụng với Tĩnh Bảo: “Ẻo lả, cạn ly!”

Cao Triều: “Thế còn ?”

Từ Thanh Sơn cố ý liếc xéo một cái: “Muốn thì cạn, thì thôi!”

Cao Triều: “...”

Đời cao mỹ nhân đến giờ, ăn lộc thể chối, mở miệng thể cứng, chỉ duy lúc ... nghẹn họng nổi một lời!

“Gặp mặt cái là cãi , thể yên ăn bữa cơm !”

Tĩnh Bảo nâng ly, khí khái cụng ly với Từ Thanh Sơn, cụng ly với cao mỹ nhân: “Ít nhảm, cạn!”

“Cạn!”

“Cạn!”

Ba cùng lúc dốc cạn ly.

Đệt!

Thứ là cái gì !?

“Khụ khụ khụ...”

“Khụ khụ khụ...”

Tĩnh Bảo và Cao Triều sặc tới long trời lở đất, nước mắt nước mũi thi chảy, trừng trừng Từ Thanh Sơn, mắt đầy oán trách.

Từ Thanh Sơn đắc ý: “Loại rượu mạnh nhất của Biên Sa, một ngụm thôi cũng đủ thiêu cháy lục phủ ngũ tạng. Thế nào, lợi hại chứ!”

Cao Triều: “...” Thôi, nhịn!

Tĩnh Bảo: “...” Thôi, cũng nhịn!

Từ Thanh Sơn rót đầy rượu cho cả hai: “Các ngươi hiểu , loại rượu giữ ấm cực !”

Là nhờ thứ rượu mạnh , mới thể trụ trong toà thành cô quạnh Thanh Hà, từng ngày từng đêm mà c.ắ.n răng chống đỡ.

Câu phía , Từ Thanh Sơn thể thốt , chỉ lặng lẽ nâng ly hiệu.

Tĩnh Bảo và Cao Triều đều kẻ ngốc, đau khổ trong đó, bèn đồng thanh: “Cạn!”

Uống xong, là một tràng nhăn nhó nhíu mày.

Nhất là Tĩnh Bảo, gương mặt tái nhợt bắt đầu ửng hồng, đôi môi vốn chẳng huyết sắc nào giờ tươi tắn rực rỡ.

Yết hầu Từ Thanh Sơn động, dám thẳng, chỉ dám len lén liếc bằng khoé mắt.

Nồi lẩu dọn lên, nước dùng sánh ngà bốc lục bục.

Từ Thanh Sơn cho cả đĩa thịt dê , chờ chín kỹ mới gắp lên một đũa cho bát Tĩnh Bảo, một đũa cho Cao Triều.

“Thử xem?”

Cao Triều đũa thịt trong bát Tĩnh Bảo, cong môi.

Nhiều gấp đôi trong bát .

Tên ngốc chắc vẫn từng quên ... nên cho phận của Tĩnh Bảo là nữ, dùng một chiêu mỹ nhân kế ?

Nếu dùng mỹ nhân kế, Từ Thanh Sơn chừng sẽ nghiêng về Bắc Phủ... như thì, với Tĩnh Bảo, với ...

Quá mỹ luôn!

Ơ!?

Vừa đầu nghĩ cái quái gì ?

Sao nảy cái ý nghĩ !?

Thật mà dùng mỹ nhân kế, đừng Tĩnh Bảo sẽ bóp c.h.ế.t , ngay cả cũng tha cho !

Ừm!

Chắc là do rượu mạnh quá... say .

 

Loading...