Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 651: Tạ lỗi với Thất gia

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:40
Lượt xem: 174

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái gọi là hoa sảnh, thực chỉ là một chiếc bàn vuông đơn giản, xung quanh đặt mấy chậu than hồng.

Đến tận lúc , Từ Thanh Sơn vẫn phân biệt nổi hai mắt là thật chỉ là giấc mơ của .

Hắn chỉ cảm thấy tất cả như thể về Quốc Tử Giám năm nào, bên trái là lớn lên cùng từ thuở nhỏ, bên luôn khắc ghi trong tim.

Huynh vẫn bình an vô sự, nhưng trong lòng thì gầy rộc chỉ còn da bọc xương, an ủi thế nào đây?

Tĩnh Bảo cũng đang ngơ ngẩn.

Nàng và Cao Triều suốt nửa tháng, bàn bạc suốt nửa tháng, mà vẫn nghĩ nên mở lời thế nào với Từ Thanh Sơn.

Vòng vo ẩn ý thì hợp,

thẳng thì sợ dọa .

Nàng tự cho thông tuệ hơn , thấu tỏ lòng , tay là trúng ngay chỗ hiểm, nhưng riêng ...

Nàng nỡ tính toán, cũng thể tính toán.

“Ừm...”

Cao Triều hai cứ bất động, quyết định phá vỡ cục diện bế tắc: “Ăn thôi, đói xỉu , chuyện gì thì ăn .”

Từ Thanh Sơn như bừng tỉnh: “Nào, để rót rượu mời .”

“Lão Hầu gia đến!”

Lời dứt, rèm bông vén lên, Định Bắc Hầu ngẩng cao đầu bước .

Từ Thanh Sơn vội dậy: “Tổ phụ, đến đây?”

Định Bắc Hầu vang: “Bạn bè từ phương xa đến, Tổ phụ thể đến gặp? Cao công tử, Thất gia, gặp !”

“Lão Hầu gia an khang!”

Tĩnh Bảo và Cao Triều vội dậy hành lễ với Định Bắc Hầu, trong lòng đồng thời nghĩ: ông thế mà vẫn còn ở đây?

“Ngồi cả !” Định Bắc Hầu gọi: “Biên cảnh khổ cực, ăn uống ở đều sánh bằng trong kinh, nhưng các ngươi đến xem cũng đúng dịp, nếu là một tháng , Thanh Sơn còn đang đ.á.n.h trận, ở trong quân trướng, ăn lương khô, chắc chắn khổ kể xiết.”

Cao Triều gượng: “Xem trận thắng ?”

Định Bắc Hầu liếc cháu trai, hất cằm: “Tự nó xem, thắng thua?”

Từ Thanh Sơn mím môi nhẹ: “Thua , thắng .”

Cao Triều nên khen chê, nhất thời nghẹn lời.

“Dù là thanh đao sắc đến , cũng cần mài giũa từng chút một!”

Tĩnh Bảo nâng chén: “Thanh Sơn , kính ngươi một ly.”

“Khoan !”

Định Bắc Hầu bất ngờ lên tiếng: “Ly đầu tiên , tạ với Thất gia.”

Lời , đến cả A Nghiễn, Tiểu Thất đang canh ngoài cửa cũng giật : đường đường là Hầu gia, tạ với một vãn bối, chuyện ...

Tĩnh Bảo đặt chén rượu xuống, dậy khom : “Lời của lão Hầu gia vãn bối dám nhận, ...”

“Là với ngươi!” Định Bắc Hầu cắt lời nàng, thở dài: “Bức thư ngươi cho Thanh Sơn, vẫn còn ở thư phòng của , từng đưa đến tay nó.”

Từ Thanh Sơn cả kinh: “Tổ phụ, thư gì ?”

“Thất gia nhờ ngươi xin giúp cho Cố Trường Bình một lời.”

Từ Thanh Sơn đầu Tĩnh Bảo, đôi môi mỏng nàng mím chặt, gật đầu: “Chuyện qua, cần nhắc nữa.”

Từ Thanh Sơn tiện mặt Tổ phụ, chỉ nhẹ kéo tay áo , hiệu đừng câu nệ, cứ xuống chuyện.

“Thất gia!”

Định Bắc Hầu đ.á.n.h giá Tĩnh Bảo từ xuống một lượt, : “Không mặt giúp ngươi, thật sự là... Thứ nhất, của ngươi phạm tội tru di cửu tộc, thể giúp; thứ hai, Thanh Sơn đang chinh chiến bên ngoài, thể d.a.o động quân tâm.”

Ông đưa chén rượu : “Ngươi đừng ôm hận trong lòng, Thanh Sơn, ngươi cũng đừng trách Tổ phụ, nếu đời t.h.u.ố.c hối hận thì bức thư đó vẫn sẽ đưa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-651-ta-loi-voi-that-gia.html.]

Từ Thanh Sơn vội nâng chén: “Tổ phụ ngàn vạn đừng , cho dù nhận thư, cũng thể gì, bốn chữ trung hiếu nhân nghĩa, cháu vẫn hiểu .”

Định Bắc Hầu mỉm với Tĩnh Bảo: “Thất gia vẫn gì.”

Tĩnh Bảo gắng gượng trả lời: “Lão Hầu gia đúng, là vãn bối suy nghĩ chu , gặp bệnh lập tức cầu y thôi.”

“Thế thì !”

Định Bắc Hầu thở dài một tiếng: “Nhà họ Từ chúng Thủy Hoàng khai quốc sủng ái đến nay, thụ ân sâu dày, cách nào báo đáp, chỉ thể hăng hái siêng năng, cẩn ngôn thận hành, dốc hết sức bảo vệ giang sơn cho Hoàng thượng.”

Tĩnh Bảo chỉ cảm thấy từng lớp mồ hôi lạnh túa lưng, thấm ướt cả lớp áo mới .

Lúc bức thư , nàng trông mong gì đến việc nó sẽ đến tay Từ Thanh Sơn, chỉ hy vọng lão Hầu gia nể tình xưa, đỡ giúp Cao Triều và Tiền Tam Nhất đôi lời.

Định Bắc Hầu đến Biên Sa một thời gian, từng nhắc đến chuyện bức thư, đủ thấy ông vốn dĩ định .

Vậy mà gặp mặt, chủ động đề cập, thái độ còn khiêm nhường, giọng điệu chân thành đến thế là lo nàng châm ngòi ly gián, phá hỏng tình cảm ông cháu bọn họ ?

... hẳn đơn giản như .

Chắc hẳn cũng là để cảnh cáo nàng và Cao Triều.

Dù các ngươi đến vì lý do gì, cũng đừng mơ tưởng đến cháu trai của , nhà họ Từ chúng chỉ một điều: trung quân ái quốc.

Cao Triều thấy cả đầu Tĩnh Bảo đều ướt mồ hôi lạnh, thầm c.h.ử.i một tiếng “lão hồ ly”, xoà đỡ: “Chuyện rõ, thì uống rượu , chuyện cũ cần nhắc .”

“Sao thể nhắc?”

Lão Hầu gia đặt chén xuống, giọng điệu chững , : “Ta già , tự cho chút tư cách để lời nên , các ngươi cũng nên tuyệt giao với Cố Trường Bình , tuyệt đối đừng ôm mơ tưởng nào nữa.”

“Lão Hầu gia!”

“Tổ phụ!”

Hai tiếng gọi vang lên cùng lúc.

Từ Thanh Sơn vội dùng chân đá nhẹ Tĩnh Bảo, hiệu nàng đừng đổ thêm dầu lửa, Tĩnh Bảo cụp mắt gì nữa.

Định Bắc Hầu thấy rõ rành rành từng động tác nhỏ , từ tốn dậy.

“Lời khó , nhưng là trung ngôn nghịch nhĩ. Hãy nghĩ đến cha , trưởng bối, trong nhà. Làm sống một đời, thể vô tình, nhưng thể ích kỷ. Nếu lời gì mạo phạm, xin hai vị vì nể mặt Thanh Sơn mà đừng để trong lòng.”

Lúc căng lúc lỏng, khi ép khi lui, đ.ấ.m một cái xoa một cái.

Quả nhiên, gừng càng già càng cay.

Tĩnh Bảo cũng lên: “Lời dạy của lão Hầu gia từng câu từng chữ đều đúng, vãn bối nhất định sẽ tỉnh ngộ hối cải, tự suy ngẫm thật kỹ.”

“Vậy thì yên tâm rời .”

“Tổ phụ, định ?”

Từ Thanh Sơn kinh ngạc: “Người định hồi kinh ạ?”

Định Bắc Hầu cháu trai, gật đầu: “Diệp tướng quân bại trận, Hoàng thượng triệu hồi kinh, chắc là chuyện quan trọng cần bàn. Việc gấp, định lập tức lên đường.”

Tướng quân Cẩm Hương Bá bại ?

Bắc phủ tay ư?

Tĩnh Bảo và Cao Triều liếc , đều thấy sự khó tin trong mắt đối phương: đ.á.n.h nhanh thế?

Từ Thanh Sơn lo lắng: “Tổ phụ, để tiễn .”

Định Bắc Hầu vốn định lời riêng với cháu, bèn gật đầu, uống cạn chén rượu rảo bước ngoài.

“Các ngươi ăn chút gì lót bụng , rượu để uống.” Từ Thanh Sơn dặn vội một câu, lập tức đuổi theo.

Gió tuyết ùa tới, mây đen nặng nề phủ lấy thành trì, trong ngoài nhà như hai thế giới khác biệt.

Định Bắc Hầu chậm bước , đến khi cháu ngang vai thì bất ngờ quát lớn: “Thanh Sơn, quỳ xuống!”

Từ Thanh Sơn sững , hai lời, lập tức vén áo quỳ thẳng xuống đất.

 

Loading...