Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 65: Đến trang viên
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:07
Lượt xem: 221
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm , Tĩnh Bảo trằn trọc khó ngủ, trời còn sáng tỉnh dậy.
Tỉnh nhưng gọi A Man hầu, nàng tựa giường, suy nghĩ về chuyện của Đỗ Ngọc Mai.
Nói thì dễ, nhưng thực hiện vô cùng khó khăn. Chẳng lẽ nàng thể g.i.ế.c cha con nhị phòng ?
Không chút manh mối nào, quả thực đau đầu.
Tĩnh Bảo chau mày, trán nổi một hàng gân xanh, bỗng bật dậy.
Không quản nữa!
Trước tiên giúp Đỗ gia vượt qua đêm nay , còn tính .
Sau khi quyết định xong, Tĩnh Bảo mới gọi A Man hầu hạ.
A Man hai mắt thâm quầng, rõ ràng cũng ngủ suốt đêm. "Gia, thật sự thì để nô tỳ bói một quẻ cho đại thiếu phu nhân, xem mệnh của nàng ?"
Tĩnh Bảo đang rối trí, gặp bám đấy, bèn gật đầu đồng ý.
A Man mang bàn toán và la bàn bói đến, bày biện đó, chuẩn bắt đầu gieo quẻ thì bỗng hỏi: “Đại thiếu phu nhân sinh ngày giờ nào?"
Tĩnh Bảo suýt nữa tức đến ngất.
Thôi xong!
Con nhóc chẳng khác gì Tiền Tam Nhất, cũng là một kẻ lừa bịp!
...
Sáng hôm .
Vợ chồng Triệu thị đang dùng bữa sáng trong phòng thì ngoài sân hô: "Thất gia đến !"
Hắn đến gì? Hai vợ chồng liếc mắt , vội đặt bát đũa xuống, đổi sang vẻ mặt của trưởng bối nghiêm nghị.
Tĩnh Bảo tiến đến hành lễ thăm hỏi, đó : “Nghe đại đường ca đang ở trang viên. Dạo gần đây cháu khỏe, đến trang viên dạo chơi giải sầu."
Triệu thị mỉm : “Trùng hợp thật, hôm nay đại tẩu con cũng trang viên."
Tĩnh Bảo kinh ngạc: “Đại tẩu cũng ? Vậy quá, cháu sẽ cùng tẩu ."
"Không hồ đồ!" Nhị lão gia nghiêm giọng quát: “Con là sách, đến trang viên gì? Cứ ngoan ngoãn ở nhà dưỡng bệnh sách cho ."
Ông sợ phá chuyện của ông thì !
"Tế tửu đại nhân , sách thể chỉ sách suông, còn ngoài đây đó, thấu hiểu nỗi khổ của dân, mới quan ."
Tĩnh Bảo mỉm : “Nói thật, cháu còn từng thấy trang viên của Tĩnh gia ở kinh thành, đúng lúc xem thử."
Lời hàm ý khác: Trang viên là của Tĩnh gia, cháu là kế thừa tương lai. Các cho cháu xem, chẳng lẽ bên trong gì mờ ám?
Lửa giận trong lòng Nhị lão gia bùng lên, nhưng vẫn cố kìm nén.
Nghĩ , trang viên rộng lớn như , đẩy thằng nhóc xa một chút là xong. Ông vẫn thể cùng con trai loạn. Thậm chí còn chẳng cần kiếm cớ dối với Triệu thị.
"Con nhất quyết , cũng cản. Vừa hôm nay nha môn rảnh việc, sẽ cùng con một chuyến."
Vừa xong, sắc mặt Triệu thị lập tức biến đổi.
Tĩnh Bảo cố ý chọc tức: “Nha môn rảnh rỗi cũng thể phiền đến nhị thúc, đường xa như cơ mà."
Nhị lão gia đập bàn: “Con ở kinh thành một , nếu xảy chuyện, ăn với cha con?"
"Nhị thúc, đại đường ca cũng ở trang viên mà. Có trông nom, cháu thể xảy chuyện gì?"
Nhị lão gia nghẹn lời. Tên súc sinh nhất quyết phá hoại chuyện của ông ?
"Ý cháu quyết, nhị thúc cần thêm nữa."
Tĩnh Bảo lạnh lùng liếc ông một cái, kìm giọng : “Vậy... đành để nhị thúc vất vả !"
...
Tĩnh Bảo trở phòng, hành lý A Man thu xếp xong.
"Đem theo hai hộ vệ đeo đao của phủ Tuyên Bình Hầu, để Nguyên Cát ở trông coi nhà."
"Gì cơ ạ?" Nguyên Cát gãi đầu, hiểu vì là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-65-den-trang-vien.html.]
Tĩnh Bảo đáp: “A Man suốt ngày ở trong phủ, dẫn nàng ngoài dạo chơi một chút."
A Man bên cạnh giận: “Mới đến vài ngày tranh sủng với ? Gia mang ai theo, tự dụng ý, đến lượt ngươi hỏi ?"
Nguyên Cát sợ đến tái mặt, vội quỳ xuống: “Tiểu nhân chỉ hầu hạ gia, tuyệt ý tranh sủng."
Tĩnh Bảo đỡ dậy: “Đừng quỳ suốt ngày như , trông nhà cho , đây mới là căn cứ chính của chúng ."
Đang thì A Nghiễn thúc giục, lập tức xuất phát.
Xe ngựa lắc lư rời Tĩnh phủ, đến trưa thì tới trang viên ở ngoại thành phía Bắc.
Trang viên rộng mênh mông, ở giữa một dãy nhà nông. Đại gia Tĩnh Vinh Tuyên nhận tin thì vội vàng đón, : “Thất tới đây?"
Tĩnh Bảo chăm chú đối diện.
Vì tuổi tác hai cách biệt quá lớn, sống chung, nên ấn tượng của Tĩnh Bảo với vị đại đường ca nhạt.
kỹ, Tĩnh Bảo âm thầm kinh ngạc. Người da ngăm, mặt mũi tuấn tú, vóc dáng rắn rỏi, đúng là tuấn lạ thường.
"Gần đây sức khỏe , xin nghỉ ở Quốc Tử Giám, đến trang viên dưỡng bệnh. Đại ca chê quấy rầy chứ?"
"Sao chê? Đệ đến thật đúng lúc, sáng nay săn một con hoẵng, thể đem nướng ăn."
Tĩnh Vinh Tuyên liếc mắt cha, thấy ông khẽ gật đầu thì mỉm : “Đi nào, dẫn xem phòng. Người , đưa đại thiếu phu nhân về phòng nghỉ."
Tĩnh Bảo theo, liếc thấy Đỗ thị đưa theo hướng ngược , bèn khẽ ho một tiếng.
A Man lập tức hiểu ý: “C.h.ế.t , nô tỳ chỉ mang theo t.h.u.ố.c mà quên mất cái ấm sắc thuốc, giờ đây?"
Đỗ thị dừng bước, dịu giọng : “Qua viện lấy , mang theo."
Tĩnh Bảo khen: “Đại tẩu thật chu đáo, ngoài cũng quên chuẩn cả ấm thuốc."
Tĩnh Vinh Tuyên : “Tẩu quanh năm dùng thuốc, trong trang viên vẫn luôn chuẩn sẵn, cứ đến mà lấy."
Sắc mặt Tĩnh Bảo thoáng chốc đổi.
Xem , hai cha con thường xuyên đưa đến đây để giở trò bẩn thỉu.
là súc sinh!
...
Phòng của Đỗ thị tận phía Đông trang viên.
Ba gian nhà riêng biệt, sân nhỏ, hai bên cổng hai nha canh.
A Man liếc , lập tức cau mày.
Hai cô gái chừng mười bảy mười tám tuổi, trang điểm lòe loẹt, ăn mặc diêm dúa, nhai hạt dưa, để móng tay dài hơn hai tấc.
Phong thái lẳng lơ, chẳng giống con gái nhà đàng hoàng.
Thấy Đỗ thị đến, hai chỉ lười biếng hành lễ lấy lệ, ánh mắt còn vô lễ liếc khắp A Man.
A Man lúc mới nhận , đám nha mà Đỗ thị mang theo, một ai cùng.
Đỗ thị giải thích: “Đại gia đến trang viên là thích nha ở đây hầu hạ. Đám theo ngày nào cũng bận bịu, cũng cho họ nghỉ ngơi mấy hôm."
A Man , tức thương cảm.
Nghỉ ngơi cái gì, rõ ràng là hai cha con vì tránh tai mắt, nên cố ý đuổi hết nha của Đỗ thị .
Bước phòng khách, A Man càng thêm kinh ngạc. Căn phòng còn tinh xảo hơn cả Tĩnh phủ, ngay cả bàn ghế tiếp khách cửa cũng từ gỗ hoàng hoa lê.
Đỗ thị từ phòng trong phía Đông bước , tay cầm một ấm thuốc: “Không thường dùng nên dính chút bụi, khi sắc nhớ rửa sạch trong ngoài."
A Man nhận lấy, liên tục cảm ơn.
Lúc khỏi phòng, nàng phát hiện hai nha biến mất. Dỏng tai ngóng, thì tiếng từ phòng bên phía Tây: “Hôm qua đại gia bắt cái tư thế đó, suýt gãy cả eo, ngươi bóp giúp chút ."
"Ta bóp gì cho ngươi, bảo đại gia bóp cho, đảm bảo bóp đến ngươi thoải mái mê mẩn."
A Man đỏ cả mặt.
Thầm nghĩ: Đây mà là nha hầu hạ ? Rõ ràng là hồ ly tinh!