Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 646: Sự việc có phần kỳ lạ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:26
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đông ở Giang Nam, mưa rơi lặng lẽ.
Bốn mươi tám tên Cẩm Y vệ, đội nón cỏ, khoác áo tơi, mang kiếm dài, tụ tập nha môn phủ Lâm An.
Kỷ Cương che ô bước đến mặt Thịnh Nhị, : “Hôm nay thấy trong khoẻ, phiền nhị gia dẫn đội, lục soát đảo Mỹ Nhân một nữa."
Thái dương Thịnh Nhị giật mạnh một cái, lớn tiếng trả lời: “Rõ!"
Nói xong, nàng tung lên ngựa, đầu quát lớn : “Xuất phát!"
Thiết kỵ phóng trong mưa.
Tuy Thịnh Nhị cảm thấy việc quá bất ngờ, nhưng may là do nàng dẫn đội, việc thể do nàng quyết định, ắt sẽ cơ hội để họ chạy thoát.
Chốc lát , đội kỵ binh đến bên hồ, mấy chục chiếc thuyền nhỏ lệnh đợi sẵn nơi đây.
Thịnh Nhị lệnh lên thuyền, còn nàng thì nơi mũi, ngắm đảo Mỹ Nhân mờ ảo trong làn mưa sương, trong lòng âm thầm tính toán cách nào để trì hoãn thời gian một cách kín đáo.
...
Cùng lúc đó, đảo Mỹ Nhân, tiếng chuông trống cảnh báo đột ngột vang lên dồn dập.
"Đảo chủ, mấy chục chiếc thuyền đang tiến gần đảo, từ xa, dường như là thuyền quan phủ."
Quan phủ?
Đoạn Cửu Lương kinh ngạc, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, từ xuống trong quan phủ đều nhận bạc của y, tuyệt đối thể đích đến đảo, chỉ thể là Cẩm Y vệ.
Xem , Kỷ Cương hẳn phát hiện điều gì đó đảo!
"Ra lệnh cho chuẩn sẵn sàng, lấy lễ tiếp , đó mới động binh."
"Rõ!"
Đoạn Cửu Lương đợi thị vệ rời , lập tức thấp giọng gọi ngoài: “Gọi mười ám vệ, theo đến vườn Trúc."
"Rõ, đảo chủ."
Trong vườn Trúc, Thịnh Vọng hiển nhiên thấy tiếng chuông trống, chỉnh tề áo quần, khoanh tay nơi cổng viện. Thấy Đoạn Cửu Lương vội vàng bước tới, bèn hỏi: “Là Cẩm Y vệ?"
Đoạn Cửu Lương bước đến gần: “Mười phần tám, chín phần là ."
Thịnh Vọng , bất ngờ: “Ta thằng nhãi Kỷ Cương kẻ tầm thường, càng là lúc yên ả càng khiến nghi ngờ. Chỉ ngờ đến nhanh thế."
Đoạn Cửu Lương : “Thịnh gia, rời đảo thôi. Ta sẽ phái mười ám vệ hộ tống các vị."
Thịnh Vọng hỏi: “Rời đảo mấy lối thủy lộ?"
Đoạn Cửu Lương trả lời: “Có bốn đường, ba đường lộ rõ, một đường bí mật. Đường bí mật ít , hẳn là an ."
Tiếng chuông trống ngày càng gấp gáp.
Thịnh Vọng kịp suy nghĩ, lập tức đầu gọi lớn về phía phòng phía đông: “Cẩm cô, lấy thêm cho tiểu thư một chiếc đại bào!"
"Rõ!"
Thịnh Vọng chắp tay với Đoạn Cửu Lương: “Những ngày qua phiền ."
"Thịnh gia là khách sáo !"
Trên gương mặt dữ tợn của Đoạn Cửu Lương hiện vẻ nỡ xa rời: “Chăm sóc tiểu thư thật , đợi sóng gió qua , chúng sẽ còn gặp . Đây là thư của Ôn Lư Dụ gửi đến."
Thịnh Vọng nhận lấy, nhét ngay trong ngực: “Thay cảm ơn ."
Đoạn Cửu Lương : “Thịnh gia chỉ cần uống với vài chén, tìm thêm vài cô gái cho là cảm ơn nhất ."
Thịnh Vọng cũng : “Rượu thì , gái thì miễn, thứ đó hại ."
Vừa dứt lời, lưng lập tức vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Hai đồng loạt ...
Dưới chiếc ô giấy dầu màu vàng, Cẩm cô dìu Cố Ấu Hoa bước .
Trên Cố Ấu Hoa khoác chiếc đại bào đỏ rực đến chói mắt, viền cổ là lông hồ ly trắng muốt, càng nổi bật gương mặt trắng như ngọc.
Ánh mắt Thịnh Vọng dịu dàng đến gần như cưng chiều.
Y sải bước tiến lên, cúi đưa tay , Cố Ấu Hoa đặt tay lên cổ tay y, bĩu môi tỏ vẻ vui: “Còn để ngủ đây?"
"Tiểu thư chẳng cứ nằng nặc đòi thuyền ? Ban ngày đông , sợ kinh động tiểu thư, nên chúng trốn ban đêm, sẽ thú vị riêng."
"Trên thuyền lạnh lắm, ngươi mặc thêm đồ ."
Thịnh Vọng tít mắt: “Không lạnh, lạnh, tiểu thư ở đây, Tiểu Vọng tử thế nào cũng lạnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-646-su-viec-co-phan-ky-la.html.]
Đoạn Cửu Lương tiến lên, quỳ gối ngay tại chỗ, dập đầu ba cái với Cố Ấu Hoa.
Cố Ấu Hoa hiện rõ vẻ nghi hoặc trong mắt: “Sao dập đầu với ?"
Thịnh Vọng kiên nhẫn giải thích: “Tiểu thư cũng là chủ nhân của , nô tài dập đầu với chủ thì dập đầu với ai? Chúng thôi, chậm nữa thì trời sáng mất."
Cố Ấu Hoa bước uyển chuyển, lúc ngang qua Đoạn Cửu Lương còn với , để tâm đến gương mặt đáng sợ của : “Đừng đó, dầm mưa ."
Trong lòng Đoạn Cửu Lương ấm áp vô cùng: “Không , tiễn tiểu thư lên thuyền."
Chiếc thuyền lớn, đủ cho hơn mười , tháo neo, thuận dòng mà . Đợi đến khi thuyền khuất bóng, Đoạn Cửu Lương mới đeo mặt nạ, thi triển khinh công về tiền đảo.
Trên tiền đảo, Cẩm Y vệ lên bờ. Thịnh Nhị mặt mày nghiêm nghị, lệnh: “Cẩm Y vệ lục soát đảo, để ai rời . Gọi đảo chủ gặp ngay."
"Quan gia, đảo chủ nhà chúng mặt bệnh, gặp ai..."
Thịnh Nhị nhạt, rút trường kiếm lưng , đặt ngang cổ nọ: “Gọi !"
"V...!"
Chẳng bao lâu, Đoạn Cửu Lương mặc cẩm y bước tới, chắp tay với Thịnh Nhị: “Quan gia thứ , tại hạ là đảo chủ Đoạn Cửu Lương."
Thịnh Nhị bước đến gần, dùng mũi kiếm khều mặt nạ mặt , cao ngạo hỏi: “Sao tháo xuống?"
Đoạn Cửu Lương chần chừ, tháo mặt nạ, lộ gương mặt đầy sẹo. Thịnh Nhị thoáng giật , nhưng trong lòng thì thở phào.
Gọi thì , bảo tháo thì tháo, thành khẩn như thế, chứng tỏ đảo còn giấu.
Bọn họ, hẳn nhận tin và .
Thịnh Nhị giả vờ nhạt một tiếng: “Đảo chủ, đắc tội . Người , lục soát đảo, bỏ sót một ngóc ngách!"
"Rõ!"
Cẩm Y vệ tản khắp nơi. Chờ còn bóng , Thịnh Nhị hạ thấp giọng hỏi: “Đi lúc nào? Có bao nhiêu hộ tống?"
"Một khắc , phái mười ám vệ hộ tống."
Mười ?
Lúc Thịnh Nhị mới thật sự yên lòng.
"Kỷ Cương ?"
Đoạn Cửu Lương chợt hỏi : “Sao ngươi đến?"
Thịnh Nhị trả lời: “Hắn trong khoẻ. Ta đến cũng , thể giúp bọn họ kéo dài thời gian."
Đoạn Cửu Lương từ từ đeo mặt nạ, trong lòng cảm thấy chuyện Kỷ Cương cực kỳ quái lạ. Còn kịp nghĩ sâu thì một Cẩm Y vệ hớt hải chạy đến.
"Nhị gia, gặp mấy khách nhân đang giở thói càn quấy."
"Dám giở trò với Cẩm Y vệ, chán sống !"
Thịnh Nhị bỏ Đoạn Cửu Lương, sải bước lầu.
Nàng rời , bèn một thị vệ đảo chạy tới: “Đảo chủ, đây? Bọn chúng thể đuổi chỉ bằng bạc nữa ."
"Kệ chúng!"
Đoạn Cửu Lương xua tay, phịch xuống tảng đá lớn, ngẩn ngơ mặt hồ mịt mùng.
Lạ ở chỗ nào nhỉ?
...
"Thịnh gia, sắp cập bờ ."
Thịnh Vọng sang Cẩm cô. Cẩm cô lập tức đẩy đẩy Cố Ấu Hoa: “Tiểu thư, lâu xe ngựa, để Tiểu Vọng tử đưa dạo phố một vòng, mua chút son phấn."
"Đồ ngoài bẩn lắm."
"Nghe một cửa hiệu khá , son của họ từ hoa đào thượng hạng, tiểu thư chẳng thích hoa đào ?"
"Vậy thì xem thử cũng ."
Thịnh Vọng lúc mới sang ám vệ: “Cập bờ ."
Thuyền tiến sát bờ, đang định thả neo thì bỗng từ trong bóng tối ùa một hàng cung thủ, hàng trăm mũi tên đồng loạt chĩa về phía thuyền.
"Không , mai phục!"
Mười ám vệ lập tức xuất thủ, rút đao che chắn mặt chủ nhân.