Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 643: Bọn họ ở đảo Mỹ Nhân
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:23
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thân đẩy sang một bên, ngay đó, Thịnh Nhị lập tức lao ngoài.
Tiền Tam Nhất hoảng đến vã cả mồ hôi lạnh, vội vã đuổi theo, nhưng chỉ thấy Thịnh Nhị dừng mái hiên.
Xảy chuyện gì?
Tiền Tam Nhất nghiêng :
Trong sân tối lờ mờ, ánh sáng lờ nhờ chiếu lên sống mũi và đường chân mày cao thẳng của một , vô cùng tuấn.
Sào Diệp Chu đến!
Phản ứng đầu tiên của Tiền Tam Nhất là diện mạo thật tệ.
Phản ứng thứ hai lập tức sải bước tiến lên, thẳng bên cạnh Thịnh Nhị.
Sau khi vững, ngay chính cũng cảm thấy khó tin.
Lẽ “a a” hai tiếng, lập tức chui phòng, khóa kín cửa mới đúng chứ?
Ánh mắt của Sào Diệp Chu rơi xuống Thịnh Nhị, hôm qua quá bất ngờ, kịp kỹ, giờ , ánh mắt phụ nữ lạnh lùng hơn hẳn đây.
“Nàng gia nhập Cẩm Y vệ, là vì ?”
Chân mày Thịnh Nhị nhíu lén điều tra nàng.
“Cẩm Y vệ là nơi nào hả?”
Sào Diệp Chu rõ ràng uống rượu, cảm xúc dâng lên: “Nàng điên ? Không sợ phát hiện phận ?”
Hắn một câu, trong ánh mắt Thịnh Nhị tăng thêm một phần oán hận và căm ghét.
nàng vẫn lặng thinh .
Sào Diệp Chu bỗng thấy hoảng hốt.
Trong ký ức của , Thịnh Nhị tuy trầm mặc ít lời, nhưng gì nàng cũng , từng cãi một câu, trong đôi mắt đen láy luôn thấp thoáng hình bóng .
“Thịnh Nhi.” Hắn đau khổ : “Nàng đang lo lắng cho nàng ? Suốt một năm qua, nhớ nhất là nàng.”
“Vậy lúc ngươi ?”
Tiền Tam Nhất chợt lên tiếng: “Giờ mới bảo nhớ, giả tạo quá đấy. Người thì cao to trai thật đấy, mà chẳng điều gì cả, trách Nhị gia nhà chẳng buồn để ý!”
Ánh mắt Sào Diệp Chu đột ngột trở nên sắc lạnh, Tiền Tam Nhất như kẻ thù.
Tiền Tam Nhất, con trai ruột của Hộ bộ Thị lang, là một trong “Ngũ hổ tướng” của Quốc tử giám.
Từng đỗ Trạng nguyên, Hàn lâm viện, vì vụ việc liên quan đến Cố Trường Bình mà cách chức, bản tính nhát gan ham tiền, ngoài chút khôn vặt thì chẳng gì nổi bật.
Sào Diệp Chu lạnh giọng : “Ngươi định bảo vệ loại thế ?”
“Loại thế thì chứ?”
Tiền Tam Nhất cướp lời Thịnh Nhị: “Ta ăn cơm nhà ngươi, tiêu tiền nhà ngươi chắc? Ngươi tư cách gì ? Huống chi, từng lừa tình phản bội, .”
Câu đ.â.m thẳng tim gan Sào Diệp Chu, mắt đỏ au, mặt lộ sát khí.
Thịnh Nhị bước lên một bước, chắn ngang tầm mắt của với Tiền Tam Nhất.
Bước khiến cả hai đàn ông đều đồng loạt biến sắc.
Ngực Sào Diệp Chu dâng m.á.u nóng, giọng cực kỳ kiêu ngạo: “Thịnh Nhi, nếu nàng mở miệng bảo tha cho , tất nhiên sẽ tha. ...”
Hắn tiến thêm nửa bước, trầm giọng: “Ta tha, nghĩa là sẽ sát thủ khác tìm tới. Ta mặc kệ nàng vì lý do gì bảo vệ , nhưng khuyên nàng một câu, đừng để bản kéo .”
“Sào Diệp Chu!”
Thịnh Nhị bất ngờ bật , nét mặt phong tình sắc bén.
“Người bảo vệ thì ai động đến. Còn ngươi, sống , cứ nhất quyết giặc.”
Chữ “giặc” như t.h.u.ố.c độc thấu xương, tuyên bố rành rành với Sào Diệp Chu rằng...
Ngươi, còn là hùng trong lòng nữa.
Trong khoảnh khắc, lý trí vỡ vụn, m.á.u nóng cuồn cuộn.
Sào Diệp Chu hú một tiếng, hình b.ắ.n lên , tấn công Thịnh Nhị bằng một chưởng.
Thịnh Nhị nhanh chóng đón đỡ, nhưng ngờ chỉ tung một chiêu ảo, xoay , lập tức túm lấy cổ áo Tiền Tam Nhất, mạnh tay ném lên cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-643-bon-ho-o-dao-my-nhan.html.]
Tiền Tam Nhất chỉ thấy một màu đen mắt, cứ như con gà con vỗ cánh hai cái treo lủng lẳng cành cây.
“Thịnh Nhị, một câu, hãy rời khỏi Cẩm Y vệ, tránh xa những chuyện thị phi , về Sào gia bảo.”
Đôi mắt Sào Diệp Chu đỏ ngầu như nhiễm máu: “Nàng chờ nửa năm, nhất định về cưới nàng.”
Dứt lời, mũi chân điểm đất, ảnh tan biến trong bóng đêm.
Thịnh Nhị điềm tĩnh, lộ chút cảm xúc, nhưng nỗi đau đang gào thét trong lồng ngực, từng ngóc ngách trong thể đều đau đớn.
Sào Diệp Chu, dựa ngươi là , chờ là chờ, cưới là gả?
Dựa ?
“Này... Nhị gia... thể thả xuống tính chuyện khác ?”
Thịnh Nhị ngẩng đầu ...
Một Trạng nguyên mà kẹt giữa hai nhánh cây, m.ô.n.g chổng lên trời, mặt úp xuống đất, y như một con chim cút to đùng.
Cảnh tượng đột nhiên đập mắt, Thịnh Nhị thực sự nhịn , bật .
“Ngươi, ngươi còn , tí đồng cảm nào đấy.”
Mặt Tiền Tam Nhất đỏ bừng, thầm nhủ: gia đây đời từng nhục nhã thế bao giờ.
Thịnh Nhị phóng lên cây, túm lấy lưng , nhẹ nhàng hạ xuống.
Tiền Tam Nhất thở phào một , nghiêm nghị khuyên nhủ: “Này nhé, A Man cô nương bên cạnh Thất gia một câu danh ngôn, đàn ông kẻ lừa đảo. Nhị gia nhớ lấy.”
Thịnh Nhị nghiêng đầu: “Không định tìm , còn mau !”
Tiền Tam Nhất như đóng đinh: “Cô nương A Man còn một câu nữa, đàn ông mà tin , lợn cái cũng leo cây. Nhị gia, ngươi nghiền ngẫm đấy.”
Thịnh Nhị nhướng mày: “Còn , tiếp ngươi nữa .”
Tiền Tam Nhất vẫn yên.
“Gì nữa? cô nương A Man còn câu thứ ba ?”
Tiền Tam Nhất nhăn nhó lắc đầu: “Không còn, chỉ là... chân mềm, cho nghỉ một chút.”
Thịnh Nhị lạnh lùng liếc , xoay bỏ .
“Này, , ngươi đí, chờ với!” Tiền Tam Nhất hoảng hốt.
“Đứng yên đấy, gọi tới.”
Tiền Tam Nhất: “...”
Thế gọi là thư sinh vô dụng chứ còn gì nữa!
Vậy thì... giờ học võ, còn kịp ?
...
Nửa canh giờ , Ôn Lư Dụ trong ghế thái sư, Tiền Tam Nhất kể chuyện, trầm ngâm hồi lâu.
Việc Kỷ Cương điều tra Cố Trường Bình đúng là ngoài dự liệu của y.
“Nhị gia, điểm bắt đầu hẳn là chuyện tiền, lương ở Giang Nam.”
Y : “Lần gặp màn ‘quỷ đ.á.n.h tường’ do Cố Trường Bình dày công bày bố ở Giang Nam.”
Thịnh Nhị dựa cửa, mặt chút biểu cảm.
Tiền Tam Nhất liếc nàng, vội : “Vậy tức là, vẫn còn điều tra tiếp?”
Ôn Lư Dụ: “Hắn định theo dấu Cố Trường Bình mà điều tra tiếp, xem moi gì . Cố Trường Bình chỉ đến Giang Nam hai .”
“Lần ở kinh thành thế , thì chỉ còn đầu là dấu vết thật sự. Tiền Trạng nguyên, nhớ đó Cố Trường Bình tìm mấy tên nhóc các ngươi?”
Tiền Tam Nhất trong lòng lật trắng mắt: Nhóc con, nhóc con... ngươi thể giữ thể diện cho mặt Nhị gia một chút ?
“Ôn đại ca, bọn ...”
Còn hết câu, Ôn Lư Dụ đập bàn phắt dậy: “Ta nhớ , các ngươi Cố Trường Bình tìm thấy ở đảo Mỹ Nhân.”
Tiền Tam Nhất ngẩn , định gật đầu, cổ áo Thịnh Nhị túm lấy: “Phải ?”