Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 639: Quả nhiên là Lý Trần Trần
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:19
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn còn mặt mũi mà khách sáo?
Đêm nay mớ vài câu, nghiến răng vài lượt mới ... hành hạ c.h.ế.t ngươi thì thôi!
Tiền Tam Nhất hậm hực nghĩ.
Nói chứ, vẫn hỏi một câu: “Đêm qua mớ những gì?”
“Ngươi mắng là đồ ngốc!”
Mẹ nó!
Nữ nhân nhất định cố ý!
Thù cũ, hận mới cùng ùa về, Tiền Tam Nhất nhịn nổi, đang định mở miệng thì một tiếng quát từ gầm giường: “Đừng chuyện, tới.”
Người?
Sát thủ?
Tiền Tam Nhất sợ đến mức tim như ngừng vài nhịp, lập tức chui tọt trong chăn, trùm kín đầu.
Thật cũng sợ, dù gì thì d.a.o kiếm mắt.
sợ thì sợ, Tiền Tam Nhất vẫn thò đầu , điều hòa thở.
A Nghiễn từng , sát thủ thượng thừa đều khả năng sáu hướng, tám phương, chỉ cần gì bất thường là sẽ phát giác.
Cửa sổ, từ từ mở .
Vậy mà phát chút tiếng động nào.
Đầu mũi chợt một luồng gió lạnh lướt qua, thở Thịnh Nhị khựng .
Người luyện võ một luồng khí, thường sẽ cảm nhận , chỉ cùng luyện võ mới thể cảm giác .
Khoảng cách càng gần, luồng khí càng yếu, chứng tỏ công phu đó càng thâm hậu.
Những năm qua gì?
Sao bước lên con đường sát thủ?
Thịnh Nhị ngây một thoáng, khi bừng tỉnh thì thấy mắt là một đôi chân thẳng tắp, mạnh mẽ.
Trước mắt như một ô cửa trời mở .
Thịnh Nhị cảm nhận rõ: đối phương một tay vén rèm, một tay nắm thành quyền, nhẹ như mà bổ xuống.
Khoảnh khắc đó, Tiền Tam Nhất sợ đến mức kiềm nữa, lập tức mở to mắt.
Người cũng giật , cùng lúc đó Thịnh Nhị xuất chiêu, giữ chặt hai chân , mạnh mẽ hất ngược lên.
Lông mi giật nhẹ, trong lúc ngã xuống bèn chống tay, thể như dây cung bật dậy.
Ngay lúc , Thịnh Nhị từ giường chui , tay hóa thành quyền phong đ.á.n.h tới.
Người dường như đoán hướng đánh, linh hoạt hóa giải, tung một chiêu, lướt qua cửa sổ thoát .
Ánh mắt Thịnh Nhị sắc bén, cũng lập tức đuổi theo.
Thoát c.h.ế.t trong gang tấc, Tiền Tam Nhất run rẩy vén rèm, còn thấy bóng dáng hai .
Hắn vội khoác áo ngoài, lê dép chạy theo.
Má nó!
Ngoài lạnh thật, chi bằng chui chăn!
Không !
Nhỡ nữ nhân đ.á.n.h thì , chẳng lẽ trơ mắt nàng c.h.ế.t?
Phải , lá gan vốn nhỏ như hạt vừng của Tiền Tam Nhất, mấy gặp hiểm nguy lớn lên ít.
Hắn chẳng gọi Đồng Bản, tự mở then cổng viện, lao màn đêm.
Cao thủ giao đấu, chẳng ai chạy về nơi đông , mà chỉ tìm đến vườn vắng vẻ.
Ban ngày Tiền Tam Nhất cố tình ngó qua hết Tĩnh phủ, giờ một mạch lao thẳng đến vườn .
Chạy nửa đường, thấy một tiếng quát vang: “Sào Diệp Chu, cho !”
Là giọng của Thịnh Nhị. Sao nàng tên sát thủ là Sào Diệp Chu?
Tiền Tam Nhất hoảng đến trẹo chân suýt nữa, sợ phát hiện nên gắng nhịn đau, dám kêu lên một tiếng.
Sào Diệp Chu từ từ đầu .
Ánh mắt và nụ vẫn phóng đãng như , ngũ quan như tạc, bất kham tuấn trưởng thành.
Hắn ha hả, ánh mắt lướt từ xuống đ.á.n.h giá Thịnh Nhị, huýt một tiếng sáo đầy vui vẻ.
“Tiểu Thịnh nhi, ngờ nhận nàng. Sao cải trang thành nam tử?”
Tiểu Thịnh nhi?
Dù cách một , Tiền Tam Nhất vẫn rõ mồn một, mạch m.á.u trán giật thình thịch, như bung khỏi da.
Nói , hai ... quen ?
Tiền Tam Nhất bịt chặt miệng , để phát dù chỉ một tiếng.
Thịnh Nhị gì, chỉ lặng lẽ chằm chằm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-639-qua-nhien-la-ly-tran-tran.html.]
Sào Diệp Chu nhướng hàng mày rậm, từng bước tới gần.
Ánh mắt chạm .
Một mặt thoáng ý dịu dàng;
Một trong mắt ngập tràn băng giá.
Một vẻ mặt nhàn nhã, mỉm ;
Một ánh mắt cứng rắn lạnh lùng.
Hồi lâu.
Thịnh Nhị lạnh giọng hỏi, âm thanh khàn: “Sào Diệp Chu, suốt một năm qua ngươi ?”
“Tiểu Thịnh nhi!”
Sào Diệp Chu nàng, nàng mặc bộ áo quần hành, da trắng hồng, đôi mắt vốn dịu dàng nay ánh trăng trở nên lạnh lẽo.
Thật sự khó phân biệt nam nữ.
“Có vài chuyện, hai ba câu rõ . Cho thêm chút thời gian, sẽ cho nàng một lời giải thích.”
Thịnh Nhị đối mắt cùng , cao thấp : “Ta cần ngươi giải thích điều gì cả. Ta chỉ hỏi một câu: vì ngươi bỏ trốn khỏi hôn lễ?”
Má nó!
Thì tên Sào Diệp Chu là của Thịnh Nhị, hai còn từng đính hôn.
Vậy nên!
Người mà Thịnh Nhị cầm tranh chân dung tìm khắp nơi là !
Nỗi sững sờ trong lòng Tiền Tam Nhất gần tràn ngoài, đến nỗi một chân tê rần cũng chẳng cảm thấy.
“Ta...”
Sào Diệp Chu chợt cứng họng, vẻ mặt thoáng hiện chút hổ khó .
“Hãy cho một câu thật lòng, Sào Diệp Chu!”
Thịnh Nhị bước lên một bước, ép sát .
Lúc , sắc mặt nàng bình tĩnh đến đáng sợ.
Thân hình Sào Diệp Chu khựng rõ ràng, vươn tay chộp lấy một nhành cây khô ngang, bẻ gãy.
Cả Thịnh Nhị chợt cứng đờ.
Động tác là thói quen của Sào Diệp Chu mỗi chột , sẽ vô thức cầm lấy vật gì đó bóp nát.
“Ta...” Sào Diệp Chu mím môi, khó khăn : “Ta quen một cô nương, tên nàng là Lý Trần Trần, nàng đáng thương...”
“Ngươi cần nữa.”
Lý Trần Trần, quả nhiên là nàng.
Tựa như một tiếng sét giữa trời quang, đ.á.n.h bật nỗi đau sâu tận đáy lòng, Thịnh Nhị dứt khoát cắt lời.
“Tiểu Thịnh nhi, sự việc như nàng nghĩ, và nàng ...”
“Chuyện giữa ngươi và nàng , .”
Ánh mắt Thịnh Nhị càng thêm lạnh lẽo: “Một năm , Sào Diệp Chu. Nếu trong lòng ngươi còn dù chỉ một chút, cũng sẽ biệt tăm biệt tích như .”
“Ta...”
“Ta thối hôn . Từ giờ trở , giữa và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt.”
“Thịnh nhi!”
Sào Diệp Chu sững sờ kinh hoàng.
Gương mặt quá quen thuộc, đến từng nét lông mày khóe mắt đều khác gì trong trí nhớ, mà những lời nàng lạnh lùng đến thế.
“Ta là Thịnh Nhị, Thịnh nhi!”
Tay Thịnh Nhị run rẩy, bỗng giật mạnh một cái, từ tay áo rơi xuống một thanh đoản đao, nàng ném xuống đất: “Đây là tín vật ngươi từng tặng . Trả ngươi.”
Quái lạ thật!
Lại còn tặng d.a.o tín vật đính ước?
Chưa hết!
Nữ nhân ôm d.a.o ngủ thì là vì nhớ tình lang?
Thịnh Nhị ơi Thịnh Nhị, ngờ ngươi là si tình như .
Ánh mắt Tiền Tam Nhất mở to, dường như nóng thêm vài độ, trong lòng thầm thốt lên một câu: “Tên đàn ông xứng đáng.”
“Thịnh nhi!”
Sào Diệp Chu mặt mày tái nhợt: “Ta với nữ nhân chẳng gì cả, nàng mắc bệnh, chỉ...”
“Sào Diệp Chu, nếu ngươi còn chút tôn trọng thì xin đừng thêm lời nào nữa.”
Môi Thịnh Nhị hé , hàm răng run lên cách nào kìm .
“Đừng nữa!”