Người đến đủ, cũng chẳng cần bày thêm điểm tâm, cứ trực tiếp dọn cơm.
Mỗi đều mang tâm sự riêng, ăn uống qua loa vài miếng lập tức bảo dọn dẹp, bằng nóng.
Lúc dùng bữa, Tĩnh Bảo đại khái kể sơ tình hình kinh thành, Ôn Lư Dụ chỉ lặng lẽ lắng , lên tiếng nửa lời.
Đợi chén nóng bưng lên, y nâng chén lên, nghiêm túc : “Chuyện kinh thành thuận lợi, nhờ đồng lòng hiệp lực. Ta lấy rượu, kính các vị một chén. Mọi vất vả, từ tận đáy lòng, vô cùng khâm phục.”
Y nhớ rõ những ngày đó.
Bản ở tận phủ Lâm An, tuy tạm an , nhưng trong lòng lúc nào yên. Chỉ thể ngừng nhủ thầm: giữ bình tĩnh, vững tinh thần, phần việc của , mới là giúp đỡ lớn nhất cho Cố Trường Bình.
“Nói câu dễ ... thậm chí còn tìm sẵn chỗ chôn cho tên nhóc .”
Ôn Lư Dụ khổ hai tiếng: “Mấy ngày đó, vận chuyển bộ lương thực ở Giang Nam , ngoài vì phụ lòng ủy thác của , còn vì một phần khác... nếu c.h.ế.t , thiên hạ về tay ai thì cũng chẳng còn liên quan đến nữa.”
“Đại ca, ngươi đem hết lương ?” Tĩnh Bảo vô cùng kinh ngạc.
Ôn Lư Dụ Tĩnh Bảo, buồn đến bật : “Ngươi thể quan tâm đến hành trình tâm lý của đại ca ngươi mấy ngày qua một chút ?”
Tĩnh Bảo: “Đại ca cần ngươi quan tâm ?”
Ôn Lư Dụ: “...”
Một đàn ông ba mươi tuổi, nụ vẫn giữ nguyên mặt, nhưng trong lòng chất đầy tâm sự, bọc kín lớp da thịt để ai thấy một ai thấy .
“Không cần!” Y .
Tĩnh Bảo thẳng y: “Lương thực thật sự vận chuyển hết ?”
Ôn Lư Dụ: “Tất cả. Ngay cả trong kho lương của ngươi cũng chừa.”
Tiền Tam Nhất thở phào nhẹ nhõm: “May ghê.”
Cao Triều lộ vẻ suy nghĩ: “Vậy Kỷ Cương đến cũng uổng công, chắc chẳng điều tra gì.”
“Chưa chắc!” Giọng Thịnh Nhị lạnh lùng vang lên: “Kỷ Cương là kẻ các ngươi nên đề phòng cẩn thận.”
Ơn nhân cứu mạng của chỉ trầm lặng, vô lễ, mà còn giỏi hắt nước lạnh.
Tiền Tam Nhất lườm Thịnh Nhị một cái, mắt định dời thì bất chợt thấy dái tai trắng nõn của tên một nốt ruồi son nhỏ.
Sao nốt ruồi mọc chỗ đó?
Hơi thở của Tiền Tam Nhất rối loạn một chút, nhưng nhanh chóng khôi phục bình tĩnh.
Ôn Lư Dụ: “Giữ phòng thế nào?”
Thịnh Nhị: “Nói rõ, nhưng chiêu bất ngờ.”
Tĩnh Bảo: “Vậy thì tuỳ cơ ứng biến?”
Ôn Lư Dụ sững , câu hình như Cố Trường Bình cũng từng .
Thịnh Nhị: “Ngoài , cần xóa sạch dấu vết.”
Tĩnh Bảo tiếp lời: “Ôn đại ca, tuyến vận lương còn dùng ?”
Ôn Lư Dụ: “Bên Bắc phủ gửi tin tới, nhưng nghĩ vẫn cần dùng, bên đó đang thiếu lương.”
Tĩnh Bảo quả quyết: “Sau dùng tính , bây giờ nó biến mất, giữ an cho mới là quan trọng nhất.”
“Rất lý!”
Ôn Lư Dụ lập tức dậy: “Không nên chần chừ, ngay.”
“Ôn đại ca, chờ một chút.”
Tĩnh Bảo gọi y : “Ngươi tình hình phương Nam xem, ?”
Ôn Lư Dụ sửng sốt: “Tĩnh định ?”
Tĩnh Bảo: “Biên Sa, gặp Từ Thanh Sơn.”
Hắn?
Ôn Lư Dụ xoay chuyển mấy lượt trong đầu, lập tức hiểu , định lên tiếng, Thịnh Nhị bên cạnh giành .
“Thất gia và Cao công tử thì tùy ý. Còn ...”
Thịnh Nhị chỉ Tiền Tam Nhất: “Phải ở .”
Trên bàn đều sửng sốt.
Tiền Tam Nhất ngoài ngẩn còn trái tim đập thình thịch mấy nhịp, lòng bảo dù ngươi là ân nhân cứu mạng , cũng thể quản đến cả tự do cá nhân của chứ?
Độc đoán quá đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-635-hau-qua-cua-viec-dac-toi-voi-ta.html.]
Hắn gật đầu với Thịnh Nhị, khách khí hỏi: “Nhị gia để là định...”
Thịnh Nhị: “Ngươi là mồi. Câu cá mới rời .”
Tiền Tam Nhất: “...”
“Không ...” Tiền Tam Nhất sắp xếp suy nghĩ: “Nhỡ cá c.ắ.n câu thì ?”
Thịnh Nhị: “Sẽ cắn. Sát thủ nhận tiền thì giống như lập quân lệnh trạng, quá ba ngày, nhất định sẽ đến.”
Tiền Tam Nhất chịu: “Không . Bọn cùng, về cùng, thể thiếu nào cả. Ngươi vẫn là...”
Thịnh Nhị: “Ngươi đàn ông ?”
Tiền Tam Nhất: “...”
Thịnh Nhị: “Ngươi giữ lời ?”
Tiền Tam Nhất: “...”
Thịnh Nhị: “Hậu quả của việc đắc tội với , nghĩ kỹ ?”
Tiền Tam Nhất: “...”
Tĩnh Bảo ho vài tiếng, cắt ngang hai : “Tam Nhất, là ngươi ở . Sau đó sẽ bảo phòng tài vụ đưa ngươi một ngàn lượng bạc, ăn gì, mua gì đều cả.”
Huynh , tiền là chứ gì!
Cao Triều âm thầm đá Tiền Tam Nhất một cái: “Phải đó, bên Biên Sa gió lớn tuyết dày, ở đây còn thể giúp Ôn đại ca một tay.”
Huynh , Thịnh Nhị là chúng cài Cẩm Y vệ, ngươi chớ đắc tội đấy!
Ôn Lư Dụ Thịnh Nhị, Tiền Tam Nhất, thuận theo: “Tiền , ở . Nhị gia , Kỷ Cương là nhân vật khó đối phó, một e là gánh nổi.”
Tiền Tam Nhất: “...”
Sao một Trạng nguyên lang thành điểm tranh đoạt của binh gia ?
Hắn dứt khoát: “Chỉ cần Nhị gia bảo đảm an cho , nguyện ở .”
Nếu sát thủ bám theo ba đến Biên Sa, chỉ chậm hành trình mà còn nguy hiểm đến Tĩnh Thất và mỹ nhân.
Không !
Thịnh Nhị mặt đổi sắc liếc Tiền Tam Nhất, đó ánh mắt chuyển sang Tĩnh Bảo.
“Chớ lén lút đến Biên Sa. Rầm rộ một chút càng , để Cao công tử chủ càng . Ta , tối sẽ tìm ngươi, Tiền Công tử.”
Tiền Tam Nhất nghiến răng trong lòng: Câu như là hẹn hò với !
Tĩnh Bảo và Cao Triều liếc , trong lòng cùng run lên, may mà bạn của Cố Trường Bình, nếu thì...
Ôn Lư Dụ cũng dậy: “Ta cũng việc.”
“Ôn đại ca!”
Tĩnh Bảo cũng lên theo, hít sâu một : “Chuyện Giang Nam nhờ ngươi lo liệu. Đợi từ Biên Sa trở về, sẽ cùng ngươi đối ẩm một trận, say cho thỏa!”
Cái con nhóc !
Đang dỗ dành cho Cố Trường Bình chứ gì!
Ôn Lư Dụ đưa tay xoa đầu Tĩnh Thất, dặn: “Biên Sa lạnh lẽo, đường sẽ dễ, ngươi tự cẩn thận. Còn nữa...”
Y nghĩ một lúc, cố tình : “Cũng đừng quá cố chấp. Trên đời đàn ông còn nhiều, chẳng hạn như đang mặt ngươi chẳng hạn.”
Cao Triều: “...”
Ngươi cũng đào góc tường nhà Cố Trường Bình ? Mẹ nó, rút đao đấy!
Tiền Tam Nhất: “...”
Lại thêm một kẻ tâm thuật bất chính? Bao giờ mới hết ?!
Chỉ Tĩnh Bảo hờ hững : “Ừ, nhiều. Nên chẳng nhớ chút nào, cũng chẳng vội chút nào.”
Ôn Lư Dụ ha hả: “ , nên nhớ là , nên gấp cũng là .”
Cao Triều: “...”
Xong , b.ắ.n trúng phe .
Tiền Tam Nhất: “...”
May mà cái vẫn còn bình thường.