Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 633: Nàng là một nữ tử yếu mềm
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:13
Lượt xem: 182
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ khác xưa.
Tĩnh Bảo hiểu rõ trong lòng, lúc Từ Thanh Sơn là bệ hạ sủng ái, nhất cử nhất động đều dòm ngó.
Tiền Tam Nhất bực dọc: “Ban đầu, lẽ chúng nên thẳng đến Biên Sa mới .”
Cao Triều nhạt y: “Chúng vòng một vòng lớn như , về Biên Sa, gọi là ngao du sơn thủy, tiêu d.a.o đây đó. Còn nếu rời khỏi kinh chạy đến Biên Sa thì gọi là gì?”
Tiền Tam Nhất: “Gọi là gì?”
Cao Triều: “Gọi là ý đồ bất chính.”
Tiền Tam Nhất: “...”
“Gặp Ôn Lư Dụ thì nhất nên rời trong đêm.”
Giọng Thịnh Nhị khàn khàn vang lên: “Kỷ Cương sắp tới .”
Tĩnh Bảo dậy: “Đa tạ Nhị gia nhắc nhở, bọn sẽ lập tức khởi hành.”
Tiền Tam Nhất bàn chân sưng tấy của , nhịn rên rỉ: “Chỉ mới yên nửa tháng thôi mà.”
Cao Triều rầu rĩ: “Lại xóc nảy xe ngựa nữa .”
Tĩnh Bảo cúi thấp hàng mi đen nhánh.
Cố Trường Bình, đang ở ?
Ta nhớ .
...
Bắc phủ.
Tuyết phủ trắng xóa, băng tuyết ngập trời.
Một ông lão tóc bạc mở cửa bước , Lý Quân Tiện đón lấy: “Sao ?”
Lão nhân lắc đầu: “Nối xương coi như , nhưng di chứng thì vẫn còn, ngày mưa lạnh sẽ đau, dưỡng thêm ba tháng là thể xuống đất . Theo cách của thì dẫu để bệnh cũng oán.”
“Thay Tử Hoài cảm tạ thần y.”
“Không cần cảm ơn, nếu thấy ý chí kiên định, chẳng dùng cách .”
Phải rạch cả hai bên da thịt, mổ sâu đến tận chỗ gãy xương, dùng t.h.u.ố.c cố định, quấn vòng bó cố định . Ba ngày mới nối xương tất, khâu từng mũi phần da hai bên.
Loại đau đớn như cạo xương , đời chẳng mấy chịu nổi.
Ấy mà nhóc con trong căn phòng , suốt ba ngày rên một tiếng, tay cầm sách , để mặc xỏ kim móc chỉ trong xương.
Như thể cái chân chẳng của , đúng là đồ điên.
“Sau đừng tới phiền nữa là .”
Ông lão vẫy tay, lắc đầu biến mất giữa gió tuyết.
Lý Quân Tiện bước phòng.
Trong phòng sưởi ấm, giường sưởi, Cố Dịch đang dùng khăn ấm thấm nước lau mồ hôi lạnh trán Cố Trường Bình.
“Nằm tịnh dưỡng ba tháng là thể xuống đất.”
Lý Quân Tiện bên mép giường: “Tên già tính khí tệ thật, nhưng y thuật thì cả thiên hạ khó sánh bằng. Không uổng công bỏ tiền lớn mời từ nơi xa đến.”
Cố Trường Bình đẩy tay Cố Dịch , thở vẫn còn gấp: “Kinh thành tin gì truyền đến ? Mấy ? Giờ họ đang ở ?”
Lý Quân Tiện bật : “Gặp nào cũng hỏi, trả lời cho ?”
“Cứ sự đúng là .”
“Họ rời khỏi phủ Kim Lăng, nhưng đến thì rõ, chỉ trong kinh bắt đầu động tĩnh, Kỷ Cương xuống Giang Nam.”
Lý Quân Tiện thu nụ : “Ta đoán là vì tuyến vận lương.”
Cố Trường Bình nhích chân gãy, gắng gượng dậy.
Trong thời gian một tháng y giam, Ôn Lư Dụ một việc vô cùng sáng suốt, cản đoạn Cửu Lương định đột nhập kinh thành cướp ngục. Lợi dụng việc cả thiên hạ đều chú mục thành Tứ Cửu, hai phối hợp vận chuyển lương thảo còn từ Giang Nam Bắc phủ.
Lập đại công.
Sự khôn khéo và quyết đoán của Ôn Lư Dụ, tuy so với sự cẩn thận tỉ mỉ của Kỷ Cương phần thua kém, nhưng chỉ cần Ôn Lư Dụ hành động thiếu suy nghĩ, Kỷ Cương chắc điều tra gì.
“Định Bắc hầu tới Biên Sa.”
Lý Quân Tiện đưa chén t.h.u.ố.c cho Cố Trường Bình.
“Ta đoán là tay với học trò Từ Thanh Sơn của ngươi. Chỉ tiếc là Từ Thanh Sơn mới thua trận, so với cha thì vẫn còn thua xa.”
“Thập Nhị, tuyệt đối xem thường !”
Kiếp , chính là giáng cho ngươi một đòn chí mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-633-nang-la-mot-nu-tu-yeu-mem.html.]
Cố Trường Bình một dự cảm: kết cục cuối cùng của Đại Tần và Bắc phủ, e rằng vẫn sẽ xoay quanh Từ Thanh Sơn và Thập Nhị.
“Ta là của , rõ tính cách của , chuyện gì quyết thì mười con trâu cũng kéo . Nếu dùng đúng cách, là thanh bảo kiếm sắc bén.”
Lý Quân Tiện ban đầu còn tỏ vẻ để tâm, nhưng y , lập tức cảnh giác.
“Phải , còn một chuyện Cẩm Hương Bá Diệp Phong bắt đầu điều binh quy mô nhỏ.”
“Hắn đang thăm dò.”
Cố Trường Bình trầm ngâm: “Diệp Phong là kẻ cẩn thận, luôn lên kế hoạch kỹ càng mới hành động. Trong nhà còn vợ con, càng c.h.ế.t ngoài chiến trường.”
Nói đến đây, y ngừng một chút tiếp: “Thập Nhị, đ.á.n.h bất ngờ ?”
Lý Quân Tiện ánh mắt sáng rực: “Ý ngươi là ?”
“Mọi đều cho rằng trời giá rét thế , thể khai chiến.”
Cố Trường Bình bình tĩnh mắt Lý Quân Tiện: “Đó là vì quân Đại Tần quen khí hậu mùa đông phương Bắc. binh sĩ Bắc phủ thì như thế.”
“Ý ngươi là...”
Cố Trường Bình nháy mắt: “Nếu thắng trận , thứ giành chỉ là sĩ khí.”
“Các phiên vương khắp nơi đều đang quan sát tình hình.”
Lý Quân Tiện tiếp lời: “Nếu bản vương thắng, họ ắt sẽ yên. Dù chỉ vài nhập phe , bản vương cũng bớt vài kẻ địch.”
“Là như !”
Cố Trường Bình nhận lấy chén thuốc, một uống cạn, thở : “Binh quý ở thần tốc, quý ở đ.á.n.h bất ngờ. Thập Nhị, đ.á.n.h một trận , lấy danh nghĩa ‘thanh trừ gian thần bên cạnh quân vương’ mà Hịch văn thiên hạ.”
“Thanh trừ ai?”
“Vương gia!”
Đôi mắt Lý Quân Tiện sáng rực như sói: “Ta bố trí ngay.”
“Vương gia!”
“Vào .”
Lăng Nguy bước , liếc trộm Cố Trường Bình, : “Vương phi đang quỳ ngoài sân, là... là xin .”
Cố Trường Bình , Lý Quân Tiện nghiêm mặt: “Ai cho phép nàng ngoài? Bảo về !”
Lăng Nguy lưỡng lự động đậy.
“Sao? Có gì ?”
“Vương phi , nếu chịu tha thứ, nàng sẽ quỳ mãi dậy.”
Lý Quân Tiện bật dậy như lò xo.
“Thập Nhị!”
Cố Trường Bình quát: “Tiểu Dịch, đỡ dậy.”
“Gia?”
“Đỡ .”
Cố Dịch lay chuyển , đành dìu Cố Trường Bình ngoài.
Ngoài cửa, Hạo Vương phi Chu thị đang quỳ giữa nền tuyết, phủ một lớp tuyết mỏng.
“Vương phi, mời dậy.”
Cố Trường Bình lạnh mặt, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng che giấu sự sắc bén: “Khổ nhục kế vô dụng với . Mất mặt là mặt mũi của vương phi. Bắc phủ lớn lớn, nhỏ nhỏ, tường thành chỉ cao bấy nhiêu, chuyện trong cung chẳng giấu nổi lời đàm tiếu. Vương phi nếu nghĩ cho , cũng nên nghĩ cho hai đứa trẻ.”
Chu thị nghẹn lời, một nỗi hối hận khó tả dâng đầy lòng.
?
Con trai nàng thể những bức thư đó, chắc chắn là do Hoàng đế xúi giục. Mà giờ nàng ở Bắc phủ chỉ còn cái danh Vương phi, đến cả mặt vương gia cũng khó gặp, gì đến chuyện hầu hạ chăm sóc.
Chẳng là dồn nàng chỗ c.h.ế.t ?
Không chỉ dồn nàng, mà còn là dồn cả nhà đẻ phủ An Ninh Hầu.
“Tiên sinh!”
Chu thị nức nở: “Thân là nữ nhi, ở nhà theo cha, xuất giá theo chồng, chồng c.h.ế.t theo con vốn dĩ chẳng quyết định gì. Cả đời chỉ thể để định đoạt. Tiên sinh, ... cũng chỉ là một nữ tử yếu mềm thôi!”
Cố Trường Bình cụp mắt.
.
Nàng... cũng chỉ là một nữ tử yếu mềm.