Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 631: Thế gian này thật phức tạp

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:11
Lượt xem: 153

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một bàn tay vươn tới, nhẹ nhàng kéo về phía .

Tiền Tam Nhất loạng choạng vài bước, suýt nữa ngã nhào mới vững .

“Thất gia đang ở , đưa gặp !” Giọng điệu của Thịnh Nhị lạnh tanh.

Tiền Tam Nhất theo phản xạ hỏi: “Sao ngươi ở phủ Hải Ninh?”

Thịnh Nhị y, ánh mắt lạnh lẽo như băng vụn, như thể đang một kẻ ngốc.

Tiền Tam Nhất nuốt khan một cái.

?

Câu hỏi của ngốc lắm ?

Với , tìm Tĩnh Thất gì?

Nghĩ tới chuyện đó, lòng y bỗng nặng trĩu.

Thân phận của kẻ là Cẩm Y vệ, tai mắt trải rộng khắp Đại Tần, đến cả chuyện Lục công tử đơn phương Thất gia cũng nắm rõ rành rẽ...

Chẳng lẽ Thịnh Nhị chuyện Tĩnh Thất tạo phản, giờ đến bắt ?

Tiền Tam Nhất nghi hoặc mặt, đầu óc như chong chóng. lúc , Thịnh Nhị tiến lên một bước, đuôi mắt nhướng, vẽ một đường cong hờ hững.

Đôi mắt vốn hẹp dài, giờ càng thêm sắc lạnh.

Dù ánh mắt mỏng và lạnh như gió đêm vô hình, nhưng Tiền Tam Nhất cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận điều gì đó.

Y sinh một suy đoán khác:

Kẻ định đ.á.n.h gãy chân y căn bản là cùng phe với Thịnh Nhị, chẳng qua một đứa đóng vai ác, một đứa đóng vai hiền, diễn vở song tấu thôi.

Nếu , Thịnh Nhị “tình cờ” cứu y đúng lúc như thế?

Tĩnh Thất còn nhiều việc . Dù thế nào, y tuyệt đối thể để thằng nhãi bắt .

“Chân trẹo, nổi. Hay để Đồng Bản về báo tin . Nhị gia ngài ở khách điếm nào? Nếu xa, bọn chờ Thất gia đến đó.”

Thịnh Nhị cho rằng Tiền Tam Nhất phận , cũng suy nghĩ nhiều.

“Bảo hầu của ngươi nhanh lên.”

“Chắc chắn .”

Tiền Tam Nhất nhạt trong bụng nhưng mặt ngoài vẫn tươi tỉnh: “Đồng Bản, đây!”

Đồng Bản tiến tới: “Gia?”

Tiền Tam Nhất khoác vai nó: “Ngươi mau về báo cho Thất gia, bảo và mỹ nhân...”

Nói tới đây, Tiền Tam Nhất bỗng bóp mạnh vai Đồng Bản, đau đến nỗi thằng nhỏ suýt kêu thành tiếng.

“Mau , càng nhanh càng , nhanh đấy!”

Đồng Bản theo Tiền Tam Nhất từ nhỏ, chủ tớ tâm ý tương thông.

Hắn đỏ hoe mắt chủ tử, c.ắ.n răng, hít sâu một : “Gia, tiểu nhân ngay, ngài cẩn thận đấy.”

“Thằng nhỏ thật chuyện!”

Tiền Tam Nhất nịnh với Thịnh Nhị: “Có Nhị gia ở đây, cẩn thận gì chứ. Nhị gia, với ngài cùng nhé!”

“Đi theo!” Thịnh Nhị ném hai chữ, xoay bỏ .

Tiền Tam Nhất vịn tường, nhảy lò cò, cố tình thật chậm.

Thịnh Nhị đầu , y lập tức nhăn nhó kêu: “Nhị gia lượng thứ, què , nhanh nổi... ái dà, đau c.h.ế.t !”

Là đàn ông thật ?

Ánh mắt Thịnh Nhị tràn đầy chán ghét.

Cứ chán ghét !

Tiền Tam Nhất bĩu môi. Y tranh thủ kéo dài thời gian cho Tĩnh Thất và .

...

Một đoạn đường mất một khắc, y kéo lê suốt nửa canh giờ.

“Ngươi ở chỗ ? Đây mà là chỗ cho ?!” Tiền Tam Nhất bắt đầu bịa: “Nếu Nhị gia chê, ở cùng bọn luôn , bảo Thất gia mở cho ngài một gian thượng phòng.”

Thịnh Nhị chẳng buồn trả lời: “Chưởng quầy, hai lượng thịt bò, hai món xào, một bình rượu ấm, hai bát cơm.”

“Có ngay!”

“Nhị gia, cũng ăn gì...”

“Thêm một bát cơm.”

Tiền Tam Nhất: “...” Keo kiệt thế?!

Món ăn mang lên, Thịnh Nhị lập tức động đũa. Cách ăn đến mức tệ, nhưng cũng chẳng gì, cứ như hổ đói nuốt mồi.

Tiền Tam Nhất giả lả, dè dặt dò hỏi: “Nhị gia xuống phương Nam là vì việc riêng... công vụ?”

“Công vụ.”

Ta ngay mà!

Là đến bắt Tĩnh Thất thật!

Tiền Tam Nhất: “Kẻ nãy định đ.á.n.h gãy chân , Nhị gia đuổi theo ?”

“Chạy mất .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-631-the-gian-nay-that-phuc-tap.html.]

Thân thủ thế, lộn một vòng, thi triển khinh công cái là biến mất.

Rõ ràng là đang diễn trò!

Tiền Tam Nhất: “Lúc , ngài xuất hiện thật đúng lúc, đúng là may mắn, nào, mời ngài một ly, cảm tạ Nhị gia cứu mạng.”

“Trùng hợp thôi.”

Tính toán kỹ lưỡng như thế, là để tạo "trùng hợp" ?

Chỉ đôi ba câu là đủ đoán tám chín phần, Tiền Tam Nhất ăn nghĩ kế giữ chân tên bữa ăn.

“Tam Nhất! Tiền Tam Nhất!”

Tiền Tam Nhất giật b.ắ.n cả . Đó chẳng là giọng của Tĩnh Thất ?

Sao tự chui đầu lưới?!

Chớp mắt, y bỗng hiểu bọn họ nỡ bỏ y!

Trời ơi!

Đến nước còn luyến tiếc với chả luyến tiếc gì nữa. Có thể chạy một là quý một !

Con nó chứ, Tiền gia liều với ch.ó săn Cẩm Y vệ !

Tiền Tam Nhất lập tức lật tung bàn, nhân lúc Thịnh Nhị kịp phản ứng thì lao tới, ôm chặt lấy nàng, lớn tiếng hét: “Tĩnh Thất, mỹ nhân! Các ngươi đừng lo cho , mau chạy , chạy mau!!”

Thời gian như ai đó ấn tạm dừng.

Người trong khách điếm, ngoài khách điếm đều sững .

một động.

Thịnh Nhị gương mặt kề sát như keo của y, sắc mặt dần nứt , đồng tử co rút, tay luồn lưng Tiền Tam Nhất, kéo một cái, quăng mạnh xuống đất.

Tiền Tam Nhất đau tới nhe răng trợn mắt.

Bị quăng úp mặt xuống đất, đúng kiểu ch.ó ăn bùn!

Y ngẩng đầu lên, thấy mặt Thịnh Nhị ánh nến nhảy nhót ửng lên sắc đỏ, ánh mắt rũ xuống, lạnh băng bật hai chữ: “Chán sống!”

Những chuyện xảy đó vô cùng hỗn loạn.

Mỹ nhân: “Ai da, chuyện gì đây? Tự tàn sát nội bộ ?”

Tĩnh Thất lao tới chắn mặt Thịnh Nhị: “Nhị gia, đừng tức giận, Tên nhóc ... Không đúng, mỹ nhân, ngươi với ?”

Mỹ nhân ngớ .

Ta ?

Ta ?

Mỹ nhân vỗ đầu: “Nhớ , định , mà chịu !”

“Trời ơi!”

Tĩnh Thất vội vàng đỡ Tiền Tam Nhất dậy thì thầm bên tai y: “Tam Nhất, Thịnh Nhị là của , luôn âm thầm giúp đỡ . Lúc các ngươi ở trong lao mà mất cọng tóc nào, đều nhờ .”

Hắn là của ?

Hắn... của ?

Tiền Tam Nhất choáng váng nghĩ là hiểu lầm.

nếu là hiểu lầm... tại ném ?

Ta chỉ ôm nàng một cái thôi mà?

Còn nữa...

Sao mặt nàng đỏ?

“Gia ơi, ngài chứ!” Đồng Bản lo đến bật .

Sao tự dưng gia nhà đơ giữa một đống thức ăn, trán còn dán miếng thịt bò?

Tiền Tam Nhất thấy gì.

Y mơ hồ ngẩng lên về phía Thịnh Nhị.

Thịnh Nhị khoanh tay lưng, khóe môi nhếch lên, kiêu ngạo y.

Ánh mắt nàng sắc như dao, khóe môi cong lên mang theo vẻ giễu cợt, khinh miệt.

Con nó, mất mặt c.h.ế.t !

Tiền Tam Nhất giơ tay, lặng lẽ gỡ miếng thịt bò khỏi trán.

“Tĩnh Thất, mời chuyện riêng.”

Thịnh Nhị lạnh lùng liếc Tĩnh Bảo một cái, vén áo thẳng lên lầu hai.

Tĩnh Bảo thấy sắc mặt nàng nghiêm trọng, kịp trấn an Tiền Tam Nhất vội vàng chạy theo.

Cao Triều xoa mũi, định theo thì Thịnh Nhị đầu, nhếch mép nhạt: “Ta bảo Tĩnh Thất, chẳng lẽ ngươi hiểu tiếng ?”

Cao Triều khựng bước, lườm Tiền Tam Nhất một cái như dao:

Tốt lắm, cũng ngươi liên lụy !

Tiền Tam Nhất nước mắt.

Chuyện trách ?

Ta cái thế gian ... phức tạp đến thế?!

 

Loading...