Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 628: Mất mặt thật rồi!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:08
Lượt xem: 158
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Diện mạo thông minh thì , chẳng cũng chẳng nên quan !”
“Vào Mật Thư đài thì gì ghê gớm, cuối cùng cũng chỉ là công cốc!”
“Đàn ông con trai mà xinh như , mệnh chắc cũng chẳng gì.”
“Các ngươi , của tân lang sắp xong , nên mới vội vàng tổ chức hôn lễ để xung hỉ đó. Theo thấy, chớ để hỉ sự hóa thành tang sự.”
Mặt Uông Tần Sinh lập tức trắng bệch như giấy, run lên, suýt chút nữa ngã lăn từ lưng ngựa xuống.
Cao Triều lạnh lùng khẩy: “Vừa là con giòi nào đang đấy? Bò từ hố xí cũng chẳng dễ dàng gì.”
Tĩnh Bảo nhếch khóe môi: “Sủa dữ như , giòi, là chó. Kỳ lạ thật, ch.ó đến đây gì? Sao về trông nhà cho xứng với ch.ó của nó.”
Tiền Tam Nhất thì trợn trắng mắt: “Loại súc sinh sống thì tốn cơm, ô nhiễm khí, c.h.ế.t thì phí đất chôn, chi bằng tự kết liễu , chúng còn thịt ch.ó để ăn.”
Người xem: “...”
Mặt Uông Tần Sinh lập tức hồng hào trở , lưng cũng thẳng hơn hẳn.
“Cũng bày đặt là sách, miệng mồm thối hoắc, thảo nào hết tới khác cách chức. Đám tên phản tặc Cố Trường Bình dạy dỗ thì thể gì chứ?”
Ồ, còn kẻ dám đáp trả, là tên nào ?
Ba cùng đầu , hóa là một gã trung niên mặt dài mỏ nhọn, dáng vẻ chẳng gì.
Cao Triều: “Cháu nội , yên tâm , chân chắc chắn hôi bằng miệng ngươi !”
Tĩnh Bảo: “Về , đừng ngậm cái bô trong miệng mà chạy chuyện nữa!”
Tiền Tam Nhất: “Giờ chỉ c.h.ử.i , nhưng c.h.ử.i ngươi!”
“...”
Người đàn ông trung niên u uất liếc ba một cái, hổ và phẫn nộ đầu bỏ .
Cao Triều: “Mới một hiệp bỏ chạy , đừng mà, chúng tái đấu tiếp !”
Tĩnh Bảo: “Thôi kệ, hùng đ.á.n.h ch.ó ngã xuống nước!”
Tiền Tam Nhất: “Gã đó nên thấy mệnh còn , nếu Từ Đại tướng quân còn ở đây, khỏi lời thừa, đ.á.n.h c.h.ế.t từ lâu .”
Đám xì xào khi nãy “đánh c.h.ế.t”, lập tức co giò chuồn lẹ.
Uông Tần Sinh thở dài một thật dài, cánh cổng son xa, gọi lớn một tiếng: “Huynh , đến nhà họ Văn , chúng đón dâu thôi!”
Cao Triều vui vẻ reo lên: “Cướp dâu nào!”
Tĩnh Bảo: “Tân nương tử !”
Tiền Tam Nhất: “Lì xì , mau lên đây, Cao gia chờ ném tiền đây!”
Những còn : “...”
Bọn họ... đúng là sách ?
Rõ ràng giống đám thổ phỉ vô hơn !
Người vẫn : lên chiến trường là cha con đồng lòng, còn cướp dâu là tình nghĩa .
Luận văn chương, Tiền Tam Nhất Trạng nguyên mở miệng là lời như châu ngọc;
Luận toán thuật, Tĩnh Bảo Thám hoa liếc mắt một cái, miệng lập tức đáp án vanh vách;
Luận võ nghệ... ừm, Từ Thanh Sơn tới, nhưng Tiểu Thất, Tiểu Cửu, A Nghiễn đều mặt.
Tiểu Thất vỗ n.g.ự.c thình thịch: “Tới , ai lên nhường mười chiêu!”
Tiểu Cửu và A Nghiễn chẳng buồn , hai chiêu, ngươi một quyền, một quyền, quyền nào cũng nặng như đá.
Mẹ ơi, thôi mà thấy đau!
Đám đàn ông đang tụ cổng nhà họ Văn lập tức ngoan ngoãn nhường một lối.
“Còn ai nữa ?”
Cao mỹ nhân phe phẩy quạt, hờ hững hỏi một câu.
Đáp là một mảnh tĩnh lặng đến c.h.ế.t lặng.
Cao mỹ nhân hài lòng gật đầu, về phía Uông Tần Sinh lưng, : “Tân lang, chướng ngại dẹp sạch, mời!”
Đám đàn ông nhà họ Văn: “...” Hóa chúng chỉ là... chướng ngại vật thôi ?
Cướp tân nương, bái biệt song , kiệu tám khiêng trong tiếng nhạc trống rộn rã dần dần chuyển động, qua hẻm Ô Y, men theo sông Tần Hoài, tiến thẳng về phương Bắc...
Chính đường nhà họ Uông chật kín .
Uông lão gia an vị ghế đầu, Khổng phu nhân thì dìu ở , hôm nay con trai thành , bà dù bệnh vẫn cố chống tiếp nhận lễ bái, vì vui mừng mà cả khuôn mặt nhăn nheo cũng nở hoa.
Một đôi tân lang tân nương nhẹ nhàng bước , lưng là ba thiếu niên tuấn tú phong lưu.
“Giờ lành đến, tân nhân hành lễ nào!”
“Nhất bái thiên địa...”
“Nhị bái cao đường...”
“Phu thê giao bái...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-628-mat-mat-that-roi.html.]
Chẳng bao lâu, tân nương an giường hỉ, cúi đầu, khăn hỉ che mặt nàng .
Uông Tần Sinh ngẩn , bước tiếp theo gì.
Bà mối đưa tới một cây cân như ý, đặt tay : “Tân lang, xin mời vén khăn che mặt!”
Tay Uông Tần Sinh run run, đầu ba phía , mới bước lên một bước, cẩn thận vén lên chiếc khăn đỏ chói mắt .
Tân nương từ từ ngẩng đầu.
Đó là một gương mặt hồng phơn phớt, làn da mịn như ngọc, lộ nét thẹn thùng ánh mắt của bao . Mặt đỏ bừng trong khoảnh khắc cúi xuống.
Căn phòng bỗng chốc yên tĩnh hẳn.
Tĩnh Bảo: “...” Đẹp thật!
Cao mỹ nhân: “...” Cũng tạm thôi!
Tiền Tam Nhất: “...” Tên Tần Sinh , ngốc mà gặp may.
Uông Tần Sinh ngơ ngác cô gái áo đỏ mặt, đôi mắt đỡ đỡn, hồi lâu Tĩnh Bảo đẩy một cái mới tỉnh .
Bà mối cung kính bưng hai chén rượu tới, lưng ly nối bằng sợi chỉ đỏ.
Một ly cho tân lang, một ly cho tân nương.
Hai liếc , cùng nghiêng uống cạn.
Bà mối nhận chén, thuận tay ném lên giường: “Một cúi một ngẩng, đại cát đại lợi!”
Trong phòng lập tức vang lên tiếng chúc mừng dập dồn.
Có lấy đậu phộng, táo khô v.v. từ tay bà mối ném về phía đôi tân nhân đang .
Uông Tần Sinh nghiêng lên phía , che phần lớn những thứ ném, tiện tay ghi nhớ từng một, thầm nghĩ: các ngươi thành , sẽ ném cho nở đầy đầu.
“Chà, tân lang đúng là thương vợ thật!”
Không là nàng thôn phụ nào hét lên một câu trong đám đông, khiến mặt Uông Tần Sinh đỏ còn hơn tân nương, đỏ tới mức nhỏ máu.
“Tân nương ăn bánh sủi cảo nào!”
Bà mối bưng lên một bát sủi cảo, gắp một cái đưa đến miệng tân nương.
Tân nương c.ắ.n một miếng, nhai vài cái, mày nhíu .
Bà mối tủm tỉm hỏi: “Sống chín?”*
*từ sống mà phiên âm là sinh ạ, kiểu hỏi sinh em bé hong.
“Sống!”
Uông Tần Sinh biến sắc, giận dữ quát: “Nhà bếp ăn kiểu gì , còn sống cũng dám mang lên, ném , đổi cái chín tới!”
“Ôi chao, tân lang của ơi!”
Bà mối nghiêng ngả, với đám phụ nữ phía : “Các ngươi , là ‘sinh’ gì cơ?”
“Sinh con trai!”
Cả phòng rộ lên, tiếng vang như bể nóc nhà.
Uông Tần Sinh tối sầm mặt mày, hận thể tìm cái hố chui xuống.
Xong !
Mất mặt lớn !
Cao mỹ nhân che mặt: “...” Giờ đoạn nghĩa đoạn tình với còn kịp ?
Tiền Tam Nhất che mặt: “...” Thật chẳng thừa nhận kẻ mất mặt là .
Tĩnh Bảo mỉm : “...” Tần Sinh là thật thà, cô nương nhà họ Văn phúc thật.
Bà mối lấy kéo, xin một câu, cẩn thận cắt một lọn tóc nhỏ đầu tân lang và tân nương.
Bà vài lời chúc phúc, nhanh nhẹn vấn hai lọn tóc với , bọc bằng vải đỏ, nhét gối.
Kết tóc thành phu thê, ân ái chẳng nghi ngờ.
Dưới chăn gấm, bên gối thơm, giữa đất trời tịch mịch, thành phu quân của nàng, nàng thành thê tử của . Nàng lo việc trong, gánh việc ngoài; nàng dưỡng d.ụ.c con cái, mở lối khai đường. Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm...
Còn gì mãn nguyện?
Uông Tần Sinh run run nắm lấy tay tân nương; tay nàng cũng run, nhưng nhẹ nhàng siết .
Nắm tay , cùng bạc đầu.
Nước mắt Tĩnh Bảo bất chợt tuôn rơi, ánh mắt dịu dàng mà bi thương: “Tiên sinh, chúng ngày chăng?”
Nụ của Cao Triều đông cứng nơi khóe miệng: “Ta với ai... ngày ?”
Tiền Tam Nhất cụp mắt, mày chau : “C.h.ế.t tiệt, một kẻ ham tiền như , tự nhiên cũng ngày cơ chứ?”
***
Tác giả:
Kết cục của Uông Tần Sinh định sẵn từ khoảnh khắc , về sẽ còn nhiều đất diễn, chỉ thỉnh thoảng xuất hiện nền. Ta thực thích kiểu đàn ông như : nhút nhát, xuôi theo dòng, thông minh, tính cách lòng , nhưng thật sự hợp trượng phu trong nhà.
Trong “Ngũ hổ tướng”, chen một thường, là tư tâm của .