Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 627: Đại hôn của Uông Tần Sinh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:07
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở phủ Kim Lăng một tục lệ: ngày mùng tám lễ thành , tối mùng bảy sẽ uống rượu sưởi phòng, mời vài thiết tới góp vui.

Lại tìm một bé trai ba tuổi đến ngủ một đêm trong phòng tân hôn, lấy ý cầu sinh quý tử.

Tĩnh Bảo, Cao Triều, Tiền Tam Nhất đều mời. Ba bọn họ chỉ là khách, mà còn là phù rể do chính Uông Tần Sinh chỉ định.

Đêm lạnh vắng vẻ, trời mờ mịt.

Trong noãn các Uông phủ, bàn tiệc bày bừa lộn xộn.

Bốn ngà ngà say, kẻ nghiêng ngả một chỗ.

Tiền Tam Nhất cầm chén rượu, : “Tần Sinh, chúc mừng ngươi nhé, từ nay về , còn duyên gì với các cô gái bên sông Tần Hoài nữa .”

“Cái gì mà còn duyên, là hết duyên chứ.” Tĩnh Bảo khoác vai Uông Tần Sinh: “Lấy vợ thì sống cho yên phận, đừng học theo hai , suốt ngày rượu chè trác táng, chẳng dáng đàn ông tử tế gì cả.”

Tiền Tam Nhất: “Ta rượu chè trác táng hồi nào?”

Cao Triều: “Ta dáng tử tế hồi nào?”

Tiền Tam Nhất: “Ta tiếc bạc lắm, chẳng tiền mà rượu chè gì cho cam.”

Cao Triều: “Ta chơi cho lệ thôi.”

“Tin mấy thì quỷ mới tin!”

Tĩnh Bảo lườm hai một cái, sang vỗ vai Uông Tần Sinh: “Nói coi, chú rể , đêm cuối cùng của thời độc , cảm xúc thế nào?”

Uông Tần Sinh , , bỗng nhiên báo , bật “òa” một tiếng.

“Em nhớ ... nhớ Thanh Sơn... Nếu họ mà đến uống rượu mừng thì bao... hu hu... hu hu...

Tiên sinh ơi, còn qua hết bảy tuần, mà học trò đám cưới, đúng là bất kính...

học trò hết cách , con... con để buồn. Mẹ bệnh, là con chọc cho phát bệnh. Mẹ cực khổ nuôi con lớn thế , con ... con thật bất hiếu...

con vẫn nhớ tới , nhớ dạy bọn con ở Quốc Tử Giám, ở Tầm Phương Các nữa, hồi đó, bọn con vui bao... vui lắm... hu hu...”

Khi tin Cố Trường Bình qua đời, Uông Tần Sinh tự nhốt trong phòng suốt ba ngày ba đêm, ăn uống, cũng bước khỏi cửa.

Lúc đó, Phú Quý lo đến mức suýt treo cổ thì cửa mới kẽo kẹt mở .

Hắn bước ngoài, đầu tóc rối bù, mắt đỏ hoe, ánh mắt lướt qua Phú Quý, giọng khàn như từ địa ngục vọng lên: “Ta đói ... đưa cơm cho ... nếu thấy gầy , sẽ đau lòng.”

Từ hôm đó, nhắc thêm một chữ nào tới Cố Trường Bình. Trở về phủ Kim Lăng, lo chuẩn hôn sự, lo hiếu thuận với ...

Không ai , trai nho nhã tuấn tú , đêm nào cũng mơ thấy rõ mồn một.

“Nếu thắng, nhờ công theo vua, thể bảo vệ con cả đời vinh hoa phú quý;

Nếu thua, con sẽ cản trở quan lộ, đến lúc đó, nghĩ đến tình thầy trò , cũng đừng oán trách quá, xin .”

Uông Tần Sinh tự rót cho một chén, uống gào : “Tiên sinh ơi... con từng trách ... từng trách mà...”

Tĩnh Bảo, Cao Triều, Tiền Tam Nhất đến tỉnh cả rượu.

Ba lặng lẽ , cùng đưa một quyết định: Tuyệt đối với Uông Tần Sinh chuyện Cố Trường Bình còn sống.

Đã rút thì đừng vũng nước đục nữa.

Vợ hiền, con ngoan, bếp ấm giường êm...

Đó mới là cuộc sống nên .

Hắn nên sống như !

Cao Triều hít sâu một , vung tay vả cho một cái: “Uông Tần Sinh, kiếp, bản lĩnh lên một chút , cái rắm gì!”

Tiền Tam Nhất cố ép nước mắt chảy ngược trong: “ đó, như đàn bà!”

Tĩnh Bảo khịt mũi một cái: “Đàn bà còn cứng cỏi hơn ngươi.”

Uông Tần Sinh đôi mắt ngân ngấn nước: “Chẳng lẽ... các ngươi buồn ?”

Cao Triều: “Con nó, mai là ngày cưới của ngươi, buồn cái rắm!”

Tiền Tam Nhất: “Lau nước mắt tiếp tục vui vẻ cho gia!”

Tĩnh Bảo: “Uông Tần Sinh, ngươi mà thêm một câu về chuyện nữa là đ.â.m tim một d.a.o đấy.”

Uông Tần Sinh mắt rưng rưng: Phải , đau lòng nhất hẳn là Văn Nhược.

Cao Triều: “Nói xem, đêm mai động phòng, ngươi tính ?”

Tiền Tam Nhất: “Dự tính tư thế nào?”

Tĩnh Bảo: “Lần đầu của đó, nhẹ tay một chút ha.”

Mặt Uông Tần Sinh đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ: “...”

Cao Triều: “Số kiểm soát trong vòng ba , thì tân nương mới chịu nổi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-627-dai-hon-cua-uong-tan-sinh.html.]

Tiền Tam Nhất: “Tốt nhất đừng để nàng kêu to quá, bảo thích lén tường nhà đấy.”

Tĩnh Bảo: “À, màn dạo đầu cho tử tế .”

Uông Tần Sinh lập tức bật dậy, ngay cả mắt cũng đỏ hoe: “Các ngươi... là đồ khốn! Biến hết cho !”

Ba đồng loạt lên.

“Khoan !”

Cả ba cùng dừng bước.

Uông Tần Sinh thở mùi rượu, cất lên một câu hùng hồn nhất trong đời: “Mai các ngươi là phù rể, ai trễ, ăn mặc cho dáng! Dám phá chuyện của gia đây thì mang đầu tới gặp!”

Cả ba: “...”

...

Hôm .

Trời sáng.

Cao Triều gương đồng, soi bên trái, bên .

Tiểu Thất nịnh bợ: “Hôm nay gia trai khí phách giống phàm trần chút nào.”

Cao Triều hếch mũi lên trời, hừ một tiếng: “Vốn dĩ chẳng phàm trần.”

...

Tiền Tam Nhất gương đồng, soi bên trái, bên .

Đồng Bản : “Gia, ngài là phù rể, chú rể, lòe loẹt quá thì át mất phong thái của Uông công tử.”

Tiền Tam Nhất: “Chính bảo ăn mặc cho dáng mà, , ý kiến ?”

Đồng Bản: “...”

Tiền Tam Nhất soi thêm hai cái nữa: “Phải giúp Tần Sinh nở mày nở mặt chứ!”

...

Tĩnh Bảo gương đồng, soi bên trái, bên .

“A Man, thế nào?”

“Chưa từng thấy gia ăn mặc nổi bật đến .”

“Ngươi hiểu , phối hợp với mỹ nhân và Tam Nhất.”

A Man: “...”

Tĩnh Bảo: “Cao mỹ nhân vốn yêu cái , Tam Nhất thì giúp Tần Sinh nở mặt, thể họ mất mặt .”

A Man “ồ” một tiếng.

“Còn đại diện cho phần của Thanh Sơn nữa!”

Tĩnh Bảo soi thêm vài cái, vênh váo bước ngoài.

...

Nhà họ Văn ở ngõ Ô Y.

Uông Tần Sinh mặc hỷ phục, cưỡi ngựa trắng đầu đội ngũ, mặt nở nụ .

Sau lưng là ba phù rể, nụ mặt cả ba còn rực rỡ hơn chú rể, ngẩng cao đầu, khí thế bừng bừng.

“Nghe bên trái là Trạng nguyên, tướng mạo thật , thông minh.”

Tiền Tam Nhất: “...”

Ừm, đấy.

“Người giữa là Thám hoa, thật đó, còn Mật Thư đài.”

Tĩnh Bảo: “...”

Không , là thật đấy.

“Người bên là con trai Trưởng công chúa... trời ơi trời, từng thấy ai trai như thế, quá trời luôn! Ngươi đôi mắt, làn da của kìa, trong cả Đại Tần , ai bì chứ!”

Cao Triều: “...”

Nói lắm, mới là mỹ nhân đây!

Ở phía , nụ mặt Uông Tần Sinh bắt đầu gượng gạo.

Sao chẳng ai khen thế?

Ta mới là nhân vật chính hôm nay cơ mà!!!

 

Loading...