Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 625: Mượn đao giết người

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:05
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thích ngươi á?

Không soi gương xem bản xem là thứ gì!

Cao mỹ nhân: “Thế là nhảy xuống, , bèn hổ nổi giận, kéo xuống theo.”

Ta nổi hổ giận?

Lục công tử đầu , lặng lẽ nhổ một câu: “Phì!”

Tĩnh Bảo mơ cũng nghĩ chuyện diễn biến theo hướng , bèn đầu Tiền Tam Nhất.

Tiền Tam Nhất bắt ánh mắt g.i.ế.c của Cao Triều, nhún vai : “Cho nên, đây là một sự hiểu lầm... xinh .”

Tĩnh Bảo: “Ngươi tin ?”

Tiền Tam Nhất: “Ngươi thấy Cao mỹ nhân chủ động chung thuyền với ai , đúng , mỹ nhân, tại ngươi chung thuyền với Lục công tử thế?”

Phản ứng của mỹ nhân thể là thần tốc: “Hôm nọ, hai gặp ở Ôn đường, cùng tắm một hồ. Ta khen một câu rằng ‘phía ’ của khá... oai vệ, lập tức cho rằng tà niệm. Để giải thích rõ ràng nên mới...”

“Thực tà niệm gì với .” Lục công tử bổ sung đầy đủ: “Chỉ là cứ liếc , khiến sinh nghi. Dù gì đắn gì cho cam, còn...”

Tiền Tam Nhất mắt tinh, thấy Cao mỹ nhân sắp nổi đóa, vội vàng ngắt lời: “Ha ha ha, hóa đều tại tiểu gây họa, ê, Tĩnh Thất, ngươi đỏ mặt ? Sao luôn thế? Chưa hỏi xong mà, đừng !”

Một đám đàn ông nhàm chán đến phát ghét!

Tĩnh Bảo càng lúc càng nhanh, suýt nữa va Tuyết Thanh đang xách hộp thức ăn: “Lát nữa bảo họ tự về phòng .”

“Vâng, Thất gia!”

Trong phòng.

Trên giường, hai cùng lúc thở phào, ánh mắt sắc như d.a.o đối phương.

Lục công tử: Họ Cao , thù coi như kết to , sớm muộn gì cũng g.i.ế.c ngươi!

Cao mỹ nhân: Ai g.i.ế.c ai còn ! Ngươi nghĩ sợ ngươi chắc?

“Gia, Cao công tử, t.h.u.ố.c đến , mau uống khi còn nóng!”

Hai nhận bát thuốc, hít sâu một , nhắm mắt, một dốc cạn.

Mẹ kiếp!

Đắng c.h.ế.t nó luôn!

...

Kinh thành, hoàng cung.

“Nương nương, Vương lão gia đến .”

Vương Hoàng hậu sững , mới phản ứng cung nữ gọi là “Vương lão gia”, là cha của nàng, Vương Ẩn.

Trước cung nữ gọi là “Quốc công gia”, là “Thượng thư đại nhân”, giờ còn chức tước gì, chẳng chỉ là “Vương lão gia” thôi .

Vương Hoàng hậu dùng ngón tay gõ nhẹ nắp chén : “Bảo ồn .”

“Vâng!”

Chẳng mấy chốc, một trung niên béo cung nữ dẫn , là Vương Ẩn.

Vương Ẩn hành lễ với Hoàng hậu xong, xuống ghế bên , hỏi: “Mấy hôm nay sức khỏe thái tử thế nào?”

Vương Hoàng hậu: “Bị dọa sợ đôi chút, đưa về cung ở tạm ít hôm.”

Vương Ẩn: “Vậy thì nương nương vất vả .”

Vương Hoàng hậu: “Con ruột của mà, gì đến vất vả. Còn thì ? Mấy vị ngự y phái tới thế nào? Có thể dậy ?”

Nhắc đến con trai, sắc mặt Vương Ẩn thoáng buồn, lắc đầu: “Hạo vương tay quá độc, mấy ngự y nối thì e rằng nửa đời cũng xe lăn.”

Vương Hoàng hậu bất ngờ đập vỡ chén , “choang” một tiếng, chén vỡ vụn.

Vương Ẩn lập tức quỳ sụp xuống đám mảnh vỡ, nước mắt lã chã : “Nương nương, thằng bé mới hơn hai mươi tuổi, đời còn dài, giờ đây? Xin nương nương chủ cho Vương gia chúng !”

“Cha nghĩ bản cung ?” Vương Hoàng hậu đỡ Vương Ẩn dậy: “Ta và nó cùng sinh , chuyện triều điều bản cung còn trông cậy nó nữa là. Chỉ là gần đây tâm trạng Hoàng thượng bất , một chuyện tiện nhắc tới.”

Vương Ẩn bi phẫn: “Vương gia hai con trai, một đứa gãy tay, một đứa gãy chân, đều là do Cố Trường Bình gây . Đáng tiếc c.h.ế.t , thì thật lột da, rút gân !”

Vương Hoàng hậu biến sắc: “Cố Trường Bình là quỷ mới điện Diêm Vương , đừng nhắc đến nữa.”

Vương Ẩn: “Nương nương, chẳng cố ý nhắc đến , mà là cứ loạn trong nhà.”

Vương Hoàng hậu: “Hắn loạn gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-625-muon-dao-giet-nguoi.html.]

Vương Ẩn: “Nó hận!”

Ai mà chẳng hận!

Sắc mặt Vương Hoàng hậu dần trầm xuống.

Dùng thái tử và ép vua, là cái tát mặt vua, nhưng là nhát d.a.o cứa tim, hận đến tận xương.

Vương Ẩn thấy Hoàng hậu im lặng, bèn mạnh dạn : “Nó bảo truyền lời với nương nương: Cha nợ thì con trả, nợ thì học trò thể trả ?”

“Ý nó là...”

Vương Hoàng hậu sửng sốt Vương Ẩn, nghiêm nghị gật đầu.

“Cả thù mới lẫn thù cũ, nó trả một hết, dùng chân của đám Cao Triều để tế cái chân mất của . Nếu ...”

“Nếu thì ?”

“Nó sẽ tự vẫn!”

Trong lòng Vương Hoàng hậu chấn động dữ dội, nhưng lý trí bình tĩnh hơn hẳn.

Huynh với đám Cao Triều vốn thù, từ bỏ ý định , e là khó.

Một hồi , nàng : “Chuyện , cần các ngươi tay. Bản cung một kế: mượn đao g.i.ế.c .”

“Thật nương nương?” Vương Ẩn mừng rỡ.

...

Một tầng mây xám che khuất ánh mặt trời mùa đông vốn ảm đạm.

Kỷ Cương ngẩng lên trời, chỉ cảm thấy đầu như nổ tung.

Hai ngày , phạm nhân Thẩm Trường Canh đường lưu đày cướp mất, chỉ để hai xác quan sai áp giải.

Hoàng đế giận dữ, lập tức lệnh cho tri phủ sở tại điều tra kỹ lưỡng. Nào ngờ tra tới tra lui vẫn kẻ chủ mưu.

Không chỉ tra kẻ cướp là ai, ngay cả tung tích Thẩm Trường Canh cũng bặt vô âm tín.

Tri phủ lập tức tấu lên triều đình.

Hoàng đế khi xem mật báo, bèn triệu đến mặt, chỉ hỏi đúng một câu:

Đặt mắt khắp thiên hạ, ai dám trắng trợn cướp tội thần của triều đình?

Là ai vẫn quan tâm sống c.h.ế.t của một tên tội thần?

Kỷ Cương như sét đ.á.n.h ngang tai, n.g.ự.c nghẹn thở nổi.

Chỉ một khả năng:

Thẩm Trường Canh và Cố Trường Bình vốn là một phe, kẻ tay là của Bắc phủ.

Hắn nhốt trong ngục bao lâu, thẩm vấn vô , mà Cẩm Y vệ moi gì từ miệng .

Một chỉ huy sứ Cẩm Y vệ bất lực, cũng chẳng khác gì một phi tần thất sủng trong hậu cung, sớm muộn gì cũng đày lãnh cung.

“Kỷ đại nhân, cẩn thận chân.”

Kỷ Cương giật hồn, mới phát hiện xa một nữ tử vận cung phục quý phái đang , là Vương Hoàng hậu, lưng chỉ một cung nữ mặt tròn.

“Thần thất lễ !”

Kỷ Cương vội vàng bước tới, quỳ gối hành lễ: “Thần tham kiến nương nương.”

“Đại nhân mau lên .”

Vương Hoàng hậu mỉm : “Bản cung thấy đại nhân đường hồn phách như bay nên mới gọi một tiếng.”

Kỷ Cương dậy : “Đa tạ nương nương, nếu việc gì thì...”

“Kỷ đại nhân!” Vương Hoàng hậu chặn lời: “Đã gặp , bản cung mấy câu với đại nhân.”

Kỷ Cương thoáng ngẩn , vội : “Nương nương xin cứ dạy bảo.”

Vương Hoàng hậu thở dài: “Người hậu cung can chính, nhưng bản cung là thê tử kết tóc với Hoàng thượng, thấy Hoàng thượng ngày ngày u sầu, bản cung cũng đau lòng theo. Chỉ tiếc bản cung nam nhi, ngoài vài lời an ủi thì chẳng giúp gì . Kỷ đại nhân.”

Vương Hoàng hậu nghiêm mặt: “Ngài là trụ cột triều đình mà Hoàng thượng trông cậy, đừng phụ lòng tin của Hoàng thượng và bản cung.”

Vài câu đầu đuôi, đầu phố cũng chẳng cuối chợ, nhưng khiến lưng Kỷ Cương toát mồ hôi lạnh.

Lời ý gì?

Là ngụ ý từ Hoàng thượng ?

 

Loading...