Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 624: Muốn chết thì cùng chết!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:04
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bõm!
Nước b.ắ.n tung tóe.
Nước hồ lạnh thấu xương tràn miệng, mũi, cả tai... Cao Triều cảm giác như ngũ tạng lục phủ đều đập cho đau nhói.
Hắn vùng vẫy loạn xạ vài cái, chợt nắm một cánh tay.
Trong lòng mừng rỡ như điên.
Cao Triều liều mạng bám lấy, hai tay thuận thế ôm chặt , mượn sức của thể đối phương, dồn lực...
Đầu ló khỏi mặt nước, hít một ngụm khí trong lành.
Lục tiểu gia đè chìm xuống nước, nuốt một ngụm nước hồ to tổ chảng.
Trong tình thế cấp bách, dồn lực bụng, đạp mạnh một cái, nổi lên mặt nước, nghiến răng mắng: “Mẹ nó ngươi...”
Câu c.h.ử.i nghẹn ngang cổ họng.
Hai chân Cao Triều đạp lung tung, hai tay bám chặt lấy cổ , chẳng khác gì một sắp c.h.ế.t đuối bám khúc gỗ cứu mạng.
Mẹ kiếp!
Tên nhóc bơi!
Trong lòng run lên một cái, hét như phát điên: “Cứu mạng... cứu mạng với!
Đáng tiếc quá muộn.
Cho dù bơi giỏi cỡ nào cũng chịu nổi đè . Mà đó mặc áo gấm nặng trĩu, áo gấm gặp nước càng nặng hơn.
Huống hồ, Lục tiểu gia bơi cũng gì cho cam.
Như một bàn tay vô hình kéo chặt lấy chân Lục Hoài Kỳ, kéo và đang bám cùng chìm xuống.
Cao Triều, vì bản năng cầu sinh, cũng sức kéo chìm sâu thêm.
Đệt bà nó!
Muốn c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t !
Lục Hoài Kỳ xoay chân lên quấn ngược lấy Cao Triều, hai cùng lúc chìm sâu xuống đáy hồ...
*
“Tỉnh , Lục công tử tỉnh !”
Lục Hoài Kỳ phun một ngụm nước, bật dậy, dùng ánh mắt đờ đẫn mờ mịt Tĩnh Bảo mặt.
“Ta c.h.ế.t?”
“Diêm vương nhận!”
“Còn , Diêm vương nhận ?”
Một tiếng hét của Uông Tần Sinh Tĩnh Bảo trả lời: “Tỉnh ! Tỉnh ! Mỹ nhân tỉnh !”
Mỹ nhân?
Cao mỹ nhân?
Gân xanh trán Lục Hoài Kỳ giật giật, vùng dậy.
Diêm vương nhận? Vậy tiễn , tiểu gia thề, c.ắ.n c.h.ế.t !
“Còn loạn?” Tĩnh Bảo gầm lên: “Lục Hoài Kỳ, ngươi hãy điều chút !”
Vừa dứt lời, chỉ Cao mỹ nhân bên cạnh khàn giọng kêu lên: “Tiểu Thất, Tiểu Cửu, g.i.ế.c tên họ Lục cho , mau lên, mau!””
Tĩnh Bảo suýt thì phát điên, lao vút qua, chỉ tay mũi Cao Triều mà mắng: “Sao g.i.ế.c luôn ? Các ngươi chán sống hả?”
Cao mỹ nhân: ...
“A Nghiễn?”
“Gia?”
“Hai , ai còn dám mở miệng thêm một câu, vứt luôn xuống hồ nuôi cá. Ai dám ngăn, cho mổ... cái chỗ đó của !”
Mọi : ... "mổ chỗ đó" là chỗ nào!?
“Tần Sinh, ngươi mời lang trung. Tuyết Thanh, báo cho Nhị tỷ , đun nước nóng, nấu gừng.”
Tĩnh Bảo sang Tiểu Thất, Tiểu Cửu rống: “Còn đực đó gì? Mau khiêng hai thứ mất mặt lên xe ngựa! Lớn đầu mà chẳng khác gì chó!”
“Hắt xì!”
“Hắt xì!”
Lục Hoài Kỳ và Cao Triều cùng hắt một cái, run rẩy trong gió lạnh như hai con ch.ó ướt.
Khiêng về phủ, cởi quần áo ướt, ngâm nước nóng, uống canh gừng...
Lang trung hối hả đến, cần bắt mạch, chỉ sắc mặt hai cũng đủ nhiễm hàn khí nặng, vội vàng châm cứu.
Cả buổi trời tất bật, đến tối mịt.
Nào là du hồ, nào là mỹ nữ... tất cả đều thành mây khói.
Nào ngờ chân lang trung bước, chân hai tên sốt, sốt đến hôn mê bất tỉnh, miệng lảm nhảm.
Một là con trai độc nhất của Trường công chúa.
Một là ái tử của Tuyên Bình Hầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-624-muon-chet-thi-cung-chet.html.]
Chỉ cần một xảy chuyện, đừng Cao phủ chịu nổi, đến cả quan viên phủ Kim Lăng cũng xong đời theo.
Nhà họ Cao náo loạn cả lên, chỉ hận thể mời hết lang trung Kim Lăng đến. Nhà họ Uông bên cũng kinh động.
Uông Tần Sinh cha mắng cho té tát.
Giữa mùa đông lạnh thế mà còn chơi thuyền, ngươi c.h.ế.t hả?
Tân lang đáng thương dám cãi nửa lời, chỉ dám ôm đầu xổm đất, im lặng nhúc nhích.
Tiểu Thất, Tiểu Cửu và Tuyết Thanh là t.h.ả.m nhất.
Nửa đêm quỳ trong gió lạnh, trong lòng chỉ một ý nghĩ: nếu chủ tử xảy chuyện, chúng tự vẫn cho !
Một đêm gà bay ch.ó sủa.
Lục Hoài Kỳ nữa tỉnh thì là xế chiều hôm .
Khuôn mặt đến nỗi t.h.ả.m nỡ , nhưng cũng chẳng ai liếc thêm nữa, giờ đây trắng bệch như xác c.h.ế.t.
“Tiểu Thất ?”
Mới mở miệng, giọng khản đặc khó . Tuyết Thanh lau nước mắt, chỉ về phía cửa sổ...
Tĩnh Bảo đang tựa khung cửa, ánh mắt lạnh như băng chằm chằm .
“Tiểu Thất, ...”
“Ngươi câm miệng!”
Tĩnh Bảo dời mắt , Lục Hoài Kỳ theo ánh mắt , mới phát hiện trong phòng còn đặt một cái giường khác.
Bên giường, Tiền Tam Nhất đang gục đầu ủ rũ.
Lục Hoài Kỳ còn đang ngơ ngác thì thấy giường đột nhiên bật dậy ngã phịch xuống: “Má nó, mắt tối thui trời!”
“Họ Cao, ngươi ở trong phòng !?” Lục Hoài Kỳ nổi đóa.
Cao Triều giọng đó cũng nổi đóa theo: “Họ Lục, ngươi ở trong phòng !?”
Tĩnh Bảo chắp tay lưng bước tới, giữa hai , vững như núi.
“Chưa c.h.ế.t hả? Còn thở ? Cãi phí lời quá, xuống giường đ.á.n.h một trận xem ai thắng nào!”
Lục tiểu gia: ...
Cao mỹ nhân: ...
Tĩnh Bảo nghiêng đầu về phía Lục Hoài Kỳ.
“Nhóc con, mặt mũi thì sáng sủa, mà đầu óc chỉ để cảnh. Cao mỹ nhân bảo ngươi nhảy hồ là ngươi nhảy, mà bảo ngươi c.h.ế.t, ngươi cũng c.h.ế.t ?”
Lục tiểu gia: ...
Tĩnh Bảo sang Cao Triều.
“Nào, diễn một đoạn “Tây Sương Ký” cho gia xem nào?”
Cao mỹ nhân: ...
Tĩnh Bảo: “Diễn xuất của ngươi gánh cả bầu trời nước Đại Tần , đáng mừng, đáng mừng!”
Cao mỹ nhân cảm thấy mắt tối sầm thêm nữa.
Tĩnh Bảo chỉ Tuyết Thanh: “Ngươi, mang t.h.u.ố.c của họ đây.”
Lại chỉ Tiền Tam Nhất: “Ngươi, bê ghế cho .”
Tuyết Thanh chuồn nhanh hơn ai hết, còn cách nào, Thất gia nổi giận khí thế cao một mét tám, thấy cũng sợ.
Tiền Tam Nhất còn bê ghế nhanh hơn nữa, dám chậm. Dù gì cũng là trưởng bối tương lai, là sư nương của đó!
“Cao Triều, tại lừa Lục Hoài Kỳ nhảy hồ?”
Cao Triều cuốn chăn kín , mắt đảo trái đảo , lên trần, xuống đất, tuyệt đối Tĩnh Bảo.
“Lục Hoài Kỳ, thẩm tra thuyền phu , ngươi chuyện “” nào?”
Lục Hoài Kỳ gãi đầu giả ngu.
Tĩnh Bảo cũng vội, chỉ lặng lẽ chằm chằm.
Lục Hoài Kỳ giả vờ nổi nữa, đầu kẻ thù, khéo kẻ thù cũng đầu .
Ánh mắt giao , cả hai đều thấy sự sợ hãi trong mắt .
Sợ ai?
Sợ Thất gia chứ ai!
Lục tiểu gia thầm nghĩ: Không thể để Tiểu Thất nghi ngờ Cố Trường Bình còn sống, chẳng khác nào đ.â.m một nhát tim nàng.
Cao mỹ nhân thì nghĩ: Ta cũng thể để Thất gia lấy chuyện sống c.h.ế.t của Cố Trường Bình mà câu tên ngốc .
Thế là...
Lục tiểu gia não xoay một vòng, nhạt: “Hắn cứ đòi kéo lên thuyền, bèn hỏi để mắt đến . Hắn ngươi nhảy xuống , sẽ cho ngươi !”
Cao mỹ nhân: ...
Tĩnh Thất: ...
Tiền Tam Nhất: ...
(Cuối truyện tác giả bình luận về “góc tối” trong mối quan hệ Lục Cao, trong đó đề cập đến “góa phụ” là cách ngầm ám chỉ Cao mỹ nhân yêu đơn phương Cố Trường Bình, nay y mất, chẳng khác nào góa phụ...)