Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 623: "Không có" là "không có"

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:03
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt hồ Huyền Vũ nắng đông, sóng gợn lấp lánh, vài chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi mặt nước, vô cùng thong thả.

Lão chèo thuyền năm vị công tử áo gấm mặt, lấy lòng : “Các vị công tử, thuyền của lão chỉ chở bốn thôi ạ.”

Năm ánh mắt đổ về, ba ánh dừng Cao mỹ nhân, hai ánh rơi lên Lục công tử.

Thời gian: Trở một canh giờ .

Địa điểm: Noãn các, bàn tròn.

Sự kiện: Dùng bữa sáng.

Nhân vật: Tĩnh Bảo, Cao mỹ nhân, Tiền Tam Nhất, Lục Hoài Kỳ, thêm một Uông Tần Sinh ăn xong.

Cao mỹ nhân liếc qua ai đó, đảo mắt : “Tần Sinh, ngươi kể chi tiết kế hoạch hôm nay thử xem.”

Uông Tần Sinh như dốc sạch đậu trong ống trúc, kể rành mạch sót chữ nào.

Cao mỹ nhân: “Ngươi là tối nay tìm kỹ nữ đúng ?”

Uông Tần Sinh liếc Tĩnh Bảo một cái: “Chuyện ... còn bàn bạc với Văn Nhược một chút .”

Cao mỹ nhân đập đũa xuống bàn: “Bàn bạc cái đầu ngươi! Giờ đúng lúc cần mỹ nhân trẻ trung xinh để hóa giải nỗi buồn trong lòng!”

Tĩnh Bảo: “Ta thấy cần.”

Cao mỹ nhân: “Ta cần ngươi thấy, chỉ cần thấy là .”

Tĩnh Bảo: “...” Thôi bỏ , mỹ nhân cũng là lòng .

Uông Tần Sinh: “...” Kế hoạch hôm nay là để giúp Tĩnh Thất vui lên mà, dù gì cũng mất !

Tiền Tam Nhất: “...” Mỹ nhân định giúp Tĩnh Thất “chính đạo” ?

Lục Hoài Kỳ: “...” Tên họ Cao vốn chẳng Tiểu Thất là nữ thì ích gì!

Cao mỹ nhân thu hết biểu cảm mặt từng mắt, dừng một chút tiếp: “Phụ nữ thì tìm tiểu quan , với Tĩnh Thất mỗi một .”

Tĩnh Bảo: “...”

Uông Tần Sinh: “...” Haiz, vì chuyện của , Văn Nhược đến giờ vẫn chịu trở .

Tiền Tam Nhất: “...” Mới giúp chính đạo mà?

Lục Hoài Kỳ: “...” Tìm tiểu quan? Không , theo sát!

Cao mỹ nhân hừ một tiếng: “Lục công tử, ngươi cùng ?”

“Có!”

“Không!”

Hai giọng đồng thời vang lên.

Lục Hoài Kỳ Tĩnh Bảo, nhíu mày: “Tại ?”

Tĩnh Bảo: “...” Ta giờ sợ gặp ngươi.

Tĩnh Bảo: “Ta chỉ sợ ngươi quen mấy bọn họ, thấy khó xử thôi mà.”

Cao mỹ nhân khoanh tay ngực, nhướng mày thật cao: “Lạ gì! Gặp một thì lạ, gặp hai chẳng quen ngay ? Lục công tử, ngươi thấy ?”

Lục Hoài Kỳ liếc Cao Triều một cái, đó sang Tĩnh Bảo: “Cao công tử đúng, dần dần sẽ quen thôi. Với đến Kim Lăng mấy hôm , chơi .”

Là vì đợi ngươi!

Tĩnh Bảo bất đắc dĩ thở dài: “Được , thì cùng .”

Cao mỹ nhân: “Đi thì , xuất phát nào!”

Bên cạnh, Tiền Tam Nhất liếc thấy khoé miệng cong của Cao mỹ nhân, trong lòng bỗng giật thót: Sao thấy gì đó... kỳ lạ thế ?

điều kỳ lạ đó thật sự xảy .

Cao mỹ nhân lão chèo thuyền xong lập tức tít mắt: “Chuyện nhỏ thôi. Tần Sinh với Tam Nhất, Tĩnh Thất một thuyền, và Lục công tử một thuyền. Lục công tử, dám ?”

Ngươi ăn đòn !

Lục Hoài Kỳ lạnh lùng thầm: “Được chung thuyền với Cao công tử, vinh hạnh vô cùng. Mời!”

“Xin mời, Lục công tử!”

...

Năm , hai chiếc thuyền.

Tuy gió lạnh hồ thổi vù vù, nhưng tiếng gọi của lão chèo thuyền cất lên, ngay cả Tĩnh Bảo lòng đang nặng trĩu cũng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.

Uông Tần Sinh tranh thủ về chuyện hôn sự với cô nương nhà họ Văn.

Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất thích thú, thỉnh thoảng còn góp lời.

Còn thuyền bên thì hòa hợp như .

Trên thuyền chỉ hai , một phe phẩy quạt trời, một rũ mắt hồ, chẳng ai lên tiếng.

Cho đến khi hai chiếc thuyền cách một đoạn, khóe môi Cao Triều mới hiện nụ đầy ẩn ý.

Hắn “bốp” một tiếng xếp quạt , chỉ xuống mặt hồ: “Lục công tử, ngươi nhảy xuống hồ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-623-khong-co-la-khong-co.html.]

Lục Hoài Kỳ trưng vẻ mặt: “Ngươi thần kinh ?”

“Nếu ngươi nhảy, sẽ cho ngươi chữ ‘' tối qua, rốt cuộc ý gì.” Cao mỹ nhân nhướng mày .

Tim Lục Hoài Kỳ bỗng hụt một nhịp: Quả nhiên uẩn khúc.

“Nhảy là ngươi ?”

“Nhất định !”

“Nói thật chứ?”

“Chắc chắn là thật.”

“Tại ?”

“Vì hành hạ ngươi một chút.”

“...”

“Vì xem ngươi mất mặt.”

“...”

“Cũng tìm chút vui.”

“...”

“Chưa đủ hả? Không thì để nghĩ thêm vài lý do nữa.”

“Đủ !” Lục Hoài Kỳ hừ một tiếng.

Tối qua chỉ vì hai chữ “, lăn lộn cả đêm ngủ, rõ mới .

Đến lúc Tiểu Thất hỏi, sẽ Cao Triều lừa. Vừa lấy đồng cảm, thể khiến nàng tránh xa tên họ Cao , một mũi tên trúng ba đích.

Huống hồ bơi, thể cường tráng, c.h.ế.t rét .

“Ta nhảy.”

Cao Triều vỗ tay rôm rốp, mắt cong thành hình lưỡi trăng: “Lục công tử gan thật! Tại hạ bội phục, bội phục!”

“Công tử , hồ thể tùy tiện nhảy , lỡ như...”

“Câm miệng!” Cao Triều ném cho lão chèo thuyền hai lượng bạc: “Không tới lượt ngươi lo.”

Lão chèo bạc, Lục Hoài Kỳ, thầm nghĩ: Lão khuyên nhé, là các tự tìm đường c.h.ế.t.

“Mời, Lục công tử, ngây đó gì, chẳng lẽ sợ?”

“Sợ cái con khỉ!” Vì Tiểu Thất, liều luôn!

Lục Hoài Kỳ cởi áo khoác, thêm lời nào, nhún một cái lập tức nhảy xuống hồ.

Đệch!

Nước lạnh thấy mồ!

Hắn c.ắ.n răng ngoi lên mặt nước, bám lấy mạn thuyền run lập cập hỏi: “Nói! Chữ '' nghĩa là gì?”

Cao Triều vẫn quạt phe phẩy, mắt như thằng ngốc: “Chưa” thì là “” chứ còn gì nữa.

Lục Hoài Kỳ sững .

Cao Triều quạt bằng ánh mắt kiểu: “Ngốc thật!"

Lục Hoài Kỳ lập tức hiểu : “Ngươi... ngươi nó dám đùa ?!”

“Thì ?” Cao Triều đắc ý, phe phẩy quạt: “Có đầu óc để đội cho cao. Lái thuyền, chúng !”

“Đi cái con ngươi!”

Lục Hoài Kỳ là ai chứ?

Danh tiếng “tiểu ác bá” chấn động kinh thành, cha cũng chẳng dọa nổi, cả đời chỉ mềm lòng Tĩnh Bảo.

“Trên đời kẻ dám đùa giỡn Lục công tử còn đời !”

Cơn tức bốc lên đầu, gan to bằng trời, tay đang bám mạn thuyền bất ngờ vươn , túm chặt lấy chân Cao Triều.

Ánh mắt Lục Hoài Kỳ khiến Cao Triều dựng tóc gáy, run rẩy kêu: “Ngươi... ngươi... buông mau!”

“Muộn !”

Lục Hoài Kỳ nhanh như chớp kéo mạnh một cái: “Xuống đây với , đồ khốn kiếp!”

Trong tích tắc, tim Cao Triều như ngừng đập, kéo thẳng xuống hồ.

Chỉ trong chớp mắt còn nhanh hơn cả cái chớp mắt, gào lên một câu cuối cùng: “Tĩnh Thất cứu , ưm...”

Nước hồ bốn phía ào ạt tràn tới, nuốt trọn âm thanh của .

Tĩnh Bảo ban đầu chỉ thấy một tiếng “Tĩnh Thất!” lập tức đó là tiếng lão chèo thuyền la lớn phía : “Không ! Có rơi xuống nước!”

Nàng hoảng hốt ngoảnh đầu .

Máu trong chợt đông cứng.

 

Loading...