Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 617: Uông Tần Sinh sắp thành thân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:57
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thất gia!”

Một bàn tay luồn trong chăn, kéo Tĩnh Bảo dậy.

Tĩnh Bảo hé mắt liếc đến, bèn rụt cổ , trơn tuột như một con lươn chui tọt trong chăn nữa.

Cuối cùng, còn trùm luôn cả chăn lên đầu.

Trùm lên là thấy nữa ?

Hừ!

A Man mà mách tội thì há một cái chăn chặn ?

“Thất gia, hôm qua khi Cao công tử dậy, giường nhà cứng quá, gối cũng cứng, chăn thì mỏng, than mùi khói, còn… thì là mùi cũ.

Còn đầu tóc lòe loẹt, quần áo thì thô tục, cũng thô tục. Ta chịu nổi, cãi một câu, bèn chúc sống lâu như hoa phù dung.”

Người trong chăn nhúc nhích, hồi lâu mới rầu rĩ lên tiếng: “Ngươi cãi câu gì?”

“Ta nếu Cao công tử giỏi bắt như , trưa nay cho ăn cá là .”

“Hắn chúc ngươi sống như hoa phù dung thế là còn nhẹ đấy.”

“Thất gia ngài...”

A Man nghẹn cứng một ngay cổ họng, n.g.ự.c phập phồng mấy cái tiếp: “Còn thì càng quá quắt, lừa hai lượng bạc, đường đường là nam nhi mà lừa tiền hạ nhân, đúng là hổ.”

“Hắn lừa thế nào?”

“Hắn cho hai lượng bạc, cách khiến Cao công tử học tiếng ch.ó sủa, cúi đầu xin .”

“Ngươi tin thật ?”

“Tin chứ.”

“Rồi nữa?”

“Rồi... mặc áo của Cao công tử, bắt chước giọng Cao công tử, sủa gâu gâu hai tiếng mặt .”

“...”

Trong chăn im lặng như c.h.ế.t. Rất lâu mới truyền một tiếng thở dài: “Hắn ít còn chịu mặc áo của Cao Triều, là cũng tử tế với ngươi . Năm đó gia nhà ngươi…”

“Gia!” A Man nhịn hết nổi, giật phắt chăn lên, “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, nước mắt lưng tròng: “Nếu ngài chủ cho , c.h.ế.t cho ngài coi!”

Thất gia rụt vai , cuối cùng cũng dậy giường, mặt mũi co giật mấy cái, gào lên: “Cái cuộc sống … đúng là sống nổi nữa !”

Hôm từ trong tuyết lớn trở về kinh, vốn hứa là ai về nhà nấy, ai tìm nấy.

Ai ngờ mới mấy hôm trôi qua, cái tên Cao mỹ nhân và Tiền Tam Nhất tìm tới Tĩnh phủ gia để “tìm .

Lý do của hai tên còn đàng hoàng:

Một : Trưởng công chúa về giữ lăng Hoàng đế, nhà lạnh tanh như đống mồ hoang, đến bầu bạn cùng Thất gia.

Người : Cha bảo đời còn hy vọng gì, hy vọng cưới vợ sinh con để còn trông mong cháu lo việc hưng gia. Hắn chịu bán , bèn bỏ nhà mà .

Hai chuyển tới ở Tĩnh phủ. Nếu điều một chút thì cũng đỡ, ai dè còn khó chiều hơn cả chính chủ nhân phủ là nàng.

Lúc đầu nàng còn định lý với họ.

Ai ngờ kịp , bọn họ đạo lý với nàng .

Cao Triều: “Là thì giúp chứ?”

Tiền Tam Nhất: “Ngươi chút lòng cảm thông nào ?”

Cao Triều: “Chẳng bảo là cùng chung một con thuyền ?”

Tiền Tam Nhất: “Làm thì đừng bội tín phụ nghĩa.”

Cao Triều: “Chúng nông nỗi , là tại ai?”

Tiền Tam Nhất: “Dù ngươi chủ mưu, thì cũng là của chủ mưu đó.”

Cao Triều: “Ta nhất định đòi Thất gia bầu bạn, chỉ là sợ ngươi và chủ mưu xa cách chân trời, tương tư sinh bệnh thôi mà.”

Tiền Tam Nhất: “ đó, bệnh tương tư thể c.h.ế.t , may là ngươi còn đây.”

Cao Triều: “Làm cảm ơn!”

Tĩnh Thất gia: “Cảm ơn cái con khỉ!”

Tiền Tam Nhất: “Chúng đều là con một, con khỉ nào !”

Cao Triều: “Kỳ quặc, cảm ơn con khỉ cái chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-617-uong-tan-sinh-sap-thanh-than.html.]

Thất gia cứng họng, chật vật bỏ chạy.

Thế là, hai tên cứ thế ở Tĩnh phủ gia.

Người ngoài thì chẳng thấy gì, nhưng A Man là nhà Thất gia, lo liệu chuyện trong nội viện, nên chịu nổi.

Một tên ăn , còn suốt ngày chê bai, phong tình đến nỗi ai chịu nổi.

Một tên thì lừa sạch bạc của tất cả hạ nhân trong phủ, chẳng dáng nam nhi chút nào.

Ngoài việc ngày ngày tố tội với Thất gia, A Man còn âm thầm đ.â.m hai con bù , còn dò hỏi ngày sinh tháng đẻ của hai tên súc sinh đó, liều mạng một phen.

là gà bay ch.ó sủa, rối tung cả lên!

“Thất gia, thư đến!”

Giọng A Nghiễn vang lên ngoài cửa, Tĩnh Bảo A Man đang quỳ đất, vội vàng chuồn khỏi phòng.

“Gia, hai phong.”

Tĩnh Bảo nhận lấy một phong, thong thả tới chính sảnh xuống, A Nghiễn thấy gia còn rối bù đầu tóc, bèn hiệu với Nguyên Cát ngoài.

Nguyên Cát rón rén liếc phòng trong, cầm lược ngọc bước tới chải đầu cho Thất gia.

"Văn Nhược

Gặp thư , mong vẫn bình an.

Nghìn lời vạn ý, chẳng bắt đầu từ , chỉ nghĩ đến một câu: Thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà!

Lúc trở về phủ Kim Lăng.

Ngoài cửa sổ tuyết rơi dày đặc, trong lòng cũng đầy cảm khái.

Người đời mà, vấp ngã mới thấy rõ sự. Khi thuận buồm xuôi gió, gặp gương mặt tươi , đến lúc sa cơ mới thấy lạnh lẽo thờ ơ.

Mẹ vì chuyện của mà đổ bệnh nặng, đau lòng nhưng bất lực, chỉ thể ngày đêm túc trực bên giường, cầu mong bà sớm hồi phục.

Điều khiến bất ngờ là, Văn cô nương hề vì mất chức mà khinh thường , nhà họ Uông đề nghị cưới xung hỉ, nàng cũng vui vẻ đồng ý.

Ông trời luôn thích trêu , lúc cho ngươi nếm vị chua chát, cũng tặng ngươi chút ngọt ngào.

Văn Nhược, ngươi tưởng tượng ơn nàng thế nào . Dù nàng xinh , tính tình cũng chẳng dịu dàng, vẫn nguyện đối xử với nàng thật .

Lễ cưới định mùng tám tháng chạp, gửi thiệp hồng, mong đến dự.

Người bạn nhất đời của ngươi: Tần Sinh."

“Tần Sinh sắp cưới …”

Tĩnh Bảo lẩm bẩm, mở phong thư thứ hai.

Là nét chữ của , chỉ vài dòng ngắn ngủi: Chuyện chia nhàđã xong, con mau về phương Nam, tránh tai họa!

Ngực Tĩnh Bảo như nghẹn , cảm động, mà cũng đầy áy náy.

Nếu một ngày nào đó, cũng từng tham gia tạo phản… thất vọng tột cùng với đứa “con trai” ?

“A Nghiễn, ngươi xem .”

A Nghiễn xong, : “Gia về phương Nam . Tiện thể còn thể dự tiệc cưới ở phủ Kim Lăng, thăm Nhị tiểu thư và Nhị cô gia. Kinh thành quả thực đang bất , rời xa một chút cũng .”

Tĩnh Bảo A Nghiễn sai.

Chiến sự với Bắc phủ vì thời tiết nên bùng nổ, nhưng cục diện trong kinh ngày càng căng thẳng.

Tam tỉnh lục bộ, nhất là Binh Bộ và Hộ bộ, việc thâu đêm suốt sáng mấy ngày nay.

Lương thực từ Giang Nam, Lưỡng Quảng, Lưỡng Hồ đều điều động , chuyển đến kinh vận lên phía Bắc; thuế khóa ở nhiều nơi cũng đang truy thu ráo riết.

Cẩm Y vệ bên bắt ít , đều là gián điệp của Bắc phủ, nhà lao đông nghịt, đến cả trong cung cũng xử tử một loạt cung nữ thái giám.

Bãi tha ma xác c.h.ế.t chất thành núi, trong đó cả cô nương tên Xuân Nhi .

Cẩm Y vệ tuy còn giám sát ba họ, nhưng mỗi ngày phủ vẫn luôn vài gương mặt lạ lượn tới lượn lui.

Phải về thôi.

Giang Nam còn Ôn Lư Dụ, cũng tình hình bên đó thế nào, lương thực chuyển tới Bắc phủ ?

Nghĩ đến đây, Tĩnh Bảo dứt khoát : “Ba ngày lên đường về phương Nam!”

“Khoan !”

Một giọng lười biếng vang lên ngoài cửa…

 

Loading...