Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 616: Vị tướng trẻ tuổi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:56
Lượt xem: 194
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến ba họ khổ sở chờ đợi, Tĩnh Bảo giọng hỏi: “Tiên sinh rời lúc nào? Đi theo lối nào?”
A Nghiễn đỡ nàng dậy.
“Tiên sinh từ hôm qua, đến chính ngọ, theo đường quan đạo. Điện hạ , chỗ càng nguy hiểm thì càng an .”
Chính ngọ?
Vậy nghĩa là chuyến vô cùng thuận lợi.
Tĩnh Bảo uể oải hỏi: “Tề Lâm ? Đã cứu ?”
“Cùng rời cả .”
“Trong thành Tứ Cửu thì ?”
“Thái tử bình an vô sự. Vương Uyên đ.á.n.h gãy hai chân, đời coi như phế . Vương gia báo thù.”
“Còn những… quân Huyền Thiết thì ?”
“Diệp Tướng quân đuổi theo, bọn quân Huyền Thiết phụng mệnh bọc hậu suốt một ngày một đêm… Ta điện hạ , đây là những hán tử thiện chiến nhất Bắc phủ.”
“Có bao nhiêu ?”
“Chưa đến ngàn.”
Chưa tới ngàn ?
Mà thể cản mấy vạn đại quân suốt một ngày một đêm?
Tĩnh Bảo kinh ngạc đến thốt nên lời, móng tay bấu chặt tuyết, đau nhói một trận, đầu ngón tay gãy móng rỉ máu.
Không đúng!
Tĩnh Bảo chợt hỏi: “Tại là Thái tử? Chẳng mục tiêu là Hoàng hậu ?”
A Nghiễn lắc đầu: “Người thực sự động thủ là Thái tử.”
Thực sự?
Chẳng nghĩa là điện hạ dối họ ?
Tại điện hạ dối?
Tĩnh Bảo ngoảnh đầu về phía Cao Triều, y cũng đang nàng. Người sang còn Tiền Tam Nhất.
Giọng của Tiền Tam Nhất gió lạnh thổi đến khàn : “Nói cho cùng, vẫn tin chúng . Mắt xích là chí mạng nhất, chỉ cần xảy chút sơ suất, tất cả sẽ diệt sạch. Người tâm phòng nặng, tâm cơ cũng sâu.”
“Bọn quân Huyền Thiết đó vốn dĩ là chịu c.h.ế.t. Họ hào sảng chỗ c.h.ế.t, oán hối, đủ cách trị quân.” Cao Triều nuốt khan một ngụm nước bọt.
Tiền Tam Nhất trầm ngâm một lúc : “Hắn đường quan đạo là để khiêu khích, là đang âm thầm nhạo sự ngu xuẩn của Hoàng đế. Người lá gan cũng nhỏ.”
“Còn một chuyện nữa.”
Trong mắt đen láy của Tĩnh Bảo ánh lên tia hiểu rõ: “Hắn từng với , mùa đông Bắc phủ, nước tiểu tiểu thể đóng băng.”
Nàng tiếp, nhưng Cao Triều và Tiền Tam Nhất lập tức hiểu .
Đại Tần bao nhiêu năm nay từng khai chiến. Dù ngày ngày thao luyện, kỹ năng g.i.ế.c địch hề mai một, nhưng tiến quân trong giá rét khắc nghiệt thế thì thật chẳng dễ dàng.
Trận chiến , ít nhất trong mùa đông thể đ.á.n.h nổi. Hai bên chỉ thể tự ẩn nhẫn chờ thời.
Quân Đại Tần viễn chinh đến nơi xa, im bất động là một dạng tiêu hao, là dằn vặt, là nhớ quê hương, là sĩ khí rò rỉ từng chút một.
Còn Bắc phủ ở ngay đất , thể nhân lúc ẩn nhẫn để luyện binh, tích lương, chấn chỉnh sĩ khí, cũng thể để Cố Trường Bình mang thương tích hồi phục nguyên khí.
Hắn tính toán hết !
Tất cả đều tính !
Không lệch một mảy may!
Tĩnh Bảo thấy giọng lơ lửng trong trung: “Ta ngay, mắt của sai .”
Cao Triều vẫn còn sợ mà thở dài: “Không sai… mà là chính xác đến đáng sợ.”
Trước đây khi Tĩnh Bảo hỏi nên xử trí thế nào với Vương phi của điện hạ, câu trả lời của y quá mức mềm lòng, khiến nàng hài lòng, còn thiết kế để buộc y lựa chọn giữa hai đứa con trai chính thất và Cố Trường Bình.
Tất cả đều lừa .
Một kẻ đầy tham vọng như , thể thật sự mềm lòng? Chẳng qua chỉ đang giả heo ăn thịt hổ mà thôi.
Hoặc cũng thể… đang thăm dò, cân nhắc, quan sát bọn họ.
Lúc Tĩnh Bảo cũng chợt hiểu , vì tiên đế cảnh giác với điện hạ sâu sắc đến thế.
Người quá thông minh, quá xuất chúng, đến mức khiến kinh sợ!
“Xong , xong … Thanh Sơn giờ đây?” Tiền Tam Nhất méo xệch cả mặt, gào lên một tiếng.
Một tiếng khiến tim Tĩnh Bảo và Cao Triều đồng loạt khựng .
Phải !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-616-vi-tuong-tre-tuoi.html.]
Sớm muộn gì Từ gia quân cũng sẽ chạm trán với quân Huyền Thiết, Từ Thanh Sơn sẽ đối đầu với điện hạ.
Một mới bước chân chiến trường.
Một dạn dày trận mạc.
Một bên ngây thơ non nớt,
Một bên lão luyện xảo quyệt.
Ai thắng, ai bại?
Ai sống, ai c.h.ế.t?
…
Phố xá âm u, xe ngựa nghiền bánh con đường đá xanh phủ tuyết, vang lên tiếng kẽo kẹt.
Phố phường vắng quá nửa, về muộn rảo bước vội vàng.
Xe ngựa rẽ ngõ, dừng cổng Tô phủ. Tòa phủ từng rộn ràng náo nhiệt vài tháng , nay hiu quạnh lạnh lẽo.
Gõ cửa, cửa mở, mời khách trong.
Tô thái phó tin, chống gậy vội vã đến hoa sảnh. Vừa trông thấy đến thì trong lòng kinh hãi, vứt luôn gậy xuống đất, quỳ thẳng xuống.
Vì quỳ quá gấp, nghiêng về phía , bèn sấp luôn xuống đất: “Tội thần khấu kiến Hoàng thượng.”
Lý Tòng Hậu bất giác thấy lòng chua xót.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, đầu tóc vị lão thái phó bạc quá nửa, cả cũng già chỉ mười tuổi.
“Tiên sinh thật với trẫm một câu, chuyện Cố Trường Bình cấu kết với điện hạ, khanh ?”
Tô thái phó ngẩng đầu, thẳng mắt Hoàng đế: “Tội thần , Hoàng thượng tin chăng?”
“Trẫm tin!” Lý Tòng Hậu lạnh lùng : “ trẫm chỉ thể như thế, vì cả hai họ đều là học trò của khanh.”
Lời trách móc. Tô thái phó nhắm mắt , giọng khàn khàn: “Thần oán.”
Dứt lời, quỳ ngay ngắn , dập đầu thật sâu.
Lý Tòng Hậu đỡ ông dậy, thẳng mắt ông, thốt từng chữ: “Tiên sinh thật lòng với trẫm một câu: trận chiến , trẫm mấy phần thắng?”
Tô thái phó đến câu , trong lòng như d.a.o cứa rì rào, suy nghĩ thật lâu mới : “Nếu trận chiến đến muộn ba năm thì .”
Lý Tòng Hậu giật : “Lời là ?”
“Ba năm, đủ để một vị tướng trẻ tuổi trưởng thành nhanh chóng trong lò lửa chiến tranh.”
“Ý khanh là Từ Thanh Sơn?”
“Tiểu Từ Tướng quân xuất tướng môn, và cha đều là danh tướng một thời, giữ vững nửa giang sơn cho Đại Tần. Hổ phụ sinh ch.ó con, nếu Hoàng thượng dùng , giang sơn tất yên .”
Trên mặt Tô thái phó lộ chút an ủi: “Lần , Hoàng thượng xử lý chuyện của Từ Thanh Sơn đúng đắn, giống hệt như Thái tổ và tiên đế năm xưa, từng lấy một chút nghi ngờ với Từ gia.”
Lý Tòng Hậu giật ớn lạnh.
Năm tử của Cố Trường Bình, duy chỉ Từ Thanh Sơn là động đến.
Mà lúc đó động đến , chẳng qua là vì đang đ.á.n.h trận ở Biên Sa, thể động .
“Hoàng thượng, Bắc phủ hiện đang băng giá rét buốt, theo tội thần thấy, Diệp tướng quân chỉ thể dưỡng binh tích sức, việc tuy bất lợi với , nhưng là một điều cho Hoàng thượng.”
Tô thái phó hết lòng hết : “Tuy ba tháng chẳng bằng ba năm, nhưng tiểu Từ Tướng quân đích Cố Trường Bình và Từ đại tướng quân truyền thụ cả văn lẫn võ, tư chất danh tướng đời hiện rõ.
Ở Biên Sa, các bộ lạc mười ngày giao tranh một trận nhỏ, một tháng đại chiến một , qua bao núi xác sông máu, khi thanh kiếm cũng sẽ mài cho sáng bóng.”
Lý Tòng Hậu trầm mặc hồi lâu, gật đầu: “Trẫm nhất định sẽ trọng dụng .”
“Hoàng thượng!” Tô thái phó bằng ánh mắt từ ái: “Ngay lúc nên lập tức phái đến Biên Sa, báo cho tương quân chuyện Cố Trường Bình cấu kết với Bắc phủ tạo phản, tuyệt đối để khác đoạt tiên cơ!”
Lý Tòng Hậu chấn động , như bừng tỉnh từ cơn mơ.
“Tiên sinh yên tâm, trẫm sẽ lập tức phái !”
“Hoàng thượng minh.” Lý Tòng Hậu chầm chậm dậy: “Trẫm cấm túc Uyển nhi, là để bảo vệ đứa trẻ trong bụng nàng. Tiên sinh, giống như Thái tổ và tiên đế năm xưa từng nghi ngờ Từ gia, trẫm cũng từng nghi ngờ khanh. Chỉ là nỗi oan , Tô gia vẫn gánh chịu… đừng trách trẫm. Trẫm cũng khó xử.”
“Tội thần cảm tạ Hoàng thượng thấu hiểu!”
Hai hàng lệ đục ngầu từ khóe mắt Tô thái phó lặng lẽ chảy xuống. Lý Tòng Hậu ông nữa, sải bước ngoài.
“Hoàng thượng, tuyết bắt đầu rơi , hồi cung thôi!”
“Đến Từ gia.”
Lý Tòng Hậu nghiến răng thốt ba chữ, nhếch môi, lộ một nụ nhạt.
Cố Trường Bình!
Đợi trẫm mài sắc thanh kiếm mang tên Từ Thanh Sơn , xem xem… là ngươi c.h.ế.t kiếm của , là c.h.ế.t kiếm của ngươi…