Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 612: Chỉ có một mình hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:52
Lượt xem: 165
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương phủ.
Vương Ẩn và chính thê là Giang thị xuống dùng điểm tâm, thấy đại nha ở viện của con trai ló đầu thập thò ngoài cửa.
“Có chuyện gì mà lén lút như quỷ thế, .”
Đại nha c.ắ.n răng tiến lên, lấy hết can đảm thưa: “Bẩm lão gia, phu nhân, thiếu gia đến giờ vẫn về, suốt cả đêm thấy bóng dáng. Nô tỳ lo xảy chuyện gì nên đến bẩm báo.”
Vương Ẩn chẳng mấy để tâm.
Khi còn học, con trai ba ngày hai bận ngoài, thường xuyên ngủ trong phủ. Nay dấn chốn quan trường, càng thêm lông bông.
Giang thị nha nay cẩn trọng, bèn hỏi: “Có ai theo thiếu gia ?”
“Bẩm phu nhân, mấy lớn trong phủ đều theo cả. Mọi khi nếu thiếu gia về, cũng sai nhắn cho nô tỳ một tiếng để yên tâm. tin tức nào cả. Phu nhân xem…”
“Chắc lê la chỗ nào sạch sẽ !”
Vương Ẩn nhạt: “Mặc kệ nó, đến lúc cần về thì tự khắc sẽ...”
Chưa dứt lời, chỉ “vút” một tiếng, một mũi phi tiêu xuyên qua giấy dán cửa sổ, bay thẳng tới mặt .
Vương Ẩn hoảng hốt biến sắc, vội ôm đầu chui xuống gầm bàn: “Thích khách, thích khách!”
Giang thị bên cạnh kinh gọi liên tục, thị vệ trong phủ lập tức rút đao xông ngoài, song chẳng thấy bóng dáng thích khách cả.
“Lão gia, phi tiêu dán giấy.”
“Đưa xem!”
Vương Ẩn run rẩy bò dậy, cầm lấy mảnh giấy, như sét đ.á.n.h ngang tai.
Trên giấy chỉ một câu: “Con trai ngươi đang ở trong tay chúng . Muốn nó sống, lập tức cung gặp Hoàng hậu. Một khắc mà thấy ngươi cung, chặt một tay con trai ngươi.”
“Người ! Mau chuẩn xe! Ta cung!”
Xe ngựa lăn bánh như bay đường lát đá xanh, lúc Vương Ẩn mới mơ hồ thấy điều .
Con bắt cóc, cớ gì tìm Hoàng hậu?
Chẳng lẽ đối phương lấy thứ gì trong cung của Hoàng hậu để tiền chuộc?
Đến cổng cung, theo quy định thị vệ thông báo, thái giám truyền tin, đợi Hoàng hậu cho phép thì mới diện kiến.
thời gian chỉ còn đầy một khắc, Vương Ẩn chẳng kịp cân nhắc, bèn đưa thư cho thị vệ xem, ném thêm một ngàn lượng bạc, thèm để ý vẻ mặt kinh ngạc của đối phương, vội vã vượt qua ngưỡng cửa chạy .
Thở hổn hển đến điện của Hoàng hậu, thấy lấy một tiểu nội thị gác, trong lòng thấy lạ, thì từ trong điện vọng tiếng thét bén nhọn chói tai.
“Á… A a a a…”
Tiếng hét khiến da đầu Vương Ẩn tê dại, là giọng của Hoàng hậu nương nương!
Xảy chuyện gì ?
Trong nội điện, cung nữ, thái giám đều quỳ la liệt khắp đất.
Vương Hoàng hậu bệt giường của Quý phi, cả run rẩy thôi, như thể chỉ một nữa là tan rã thành từng mảnh.
Cách một xa, Vương Ẩn cũng tiếng răng con gái va lập cập.
“Nương nương!” Vương Ẩn vội vã bước lên quỳ xuống, hỏi: “Chuyện… chuyện gì xảy ?”
Vương Hoàng hậu ngước hồi lâu, mới khó nhọc thốt từng chữ: “Thái tử… Thái tử…”
“Thái tử ?”
Gương mặt Vương Hoàng hậu tái nhợt đến đáng sợ, run run đưa tay chỉ xuống đất, nghẹn ngào: “Cha, xem .”
Vương Ẩn cúi xuống nhặt tờ giấy đất, , đầu óc như sét đ.á.n.h giữa trời quang.
“Vương Hoàng hậu, mạng con trai ngươi, cộng thêm mạng ngươi, đủ đổi lấy mạng của Cố Trường Bình ?”
Ngoại thành kinh đô, trong doanh trại.
Ngựa chiến hí dài, bụi đất mù mịt.
Hơn vạn quân sĩ mặc trọng giáp, chỉnh tề sẵn sàng.
Đại tướng quân Trấn Viễn, Diệp Phong, cưỡi ngựa thẳng lưng, chờ đợi chỉ dụ.
Bên cạnh , Binh bộ thượng thư, Hộ bộ thượng thư… đều vận triều phục, im chờ long giá của Hoàng đế.
Mặt đất rung chuyển.
Một thị vệ chạy đến báo: “Bẩm báo, Cẩm Y vệ áp giải phản tặc Cố Trường Bình tới!”
Diệp Phong nhạt: “Truyền lệnh, áp giải lên pháp đài. Đao phủ chuẩn .”
“Tuân lệnh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-612-chi-co-mot-minh-han.html.]
Chẳng mấy chốc, Cố Trường Bình trói gô đưa lên giữa pháp đài, quỳ rạp giữa trung tâm.
Hai đao phủ lực lưỡng vác đại đao dài tám thước, lưỡi đao ánh lên hàn quang lạnh lẽo trong gió.
Vạn sự sẵn sàng, chỉ chờ Thánh thượng giá lâm.
Chẳng bao lâu , tiếng trống chiêng vang dậy, cờ xí tung bay, Hoàng đế tới.
Diệp Phong lập tức xuống ngựa, phất tay áo lớn , bước lên đón, quỳ một gối xuống hành lễ: “Thần, Diệp Phong, cung nghênh Hoàng thượng!”
“Đại tướng quân bình .” Lý Tòng Hậu từ long giá bước xuống, : “Bắt đầu !”
“Mời Hoàng thượng!”
“Mời đại tướng quân!”
Quân thần sóng vai tiến tới pháp đài. Tướng sĩ thấy Hoàng đế đến, đồng loạt quỳ xuống hô vang vạn tuế.
Tiếng hô chấn động trời đất.
Lý Tòng Hậu phất tay: “Bình !”
Ánh mắt đảo qua Hình bộ Thượng thư. Người nọ lập tức bước lên pháp đài, cạnh Cố Trường Bình, dốc hết sức quát lớn: “Phản tặc Cố Trường Bình, tuổi hai mươi tư… Thánh thượng đích phê chuẩn, hành hình ba quân hôm nay, lập tức chấp pháp!”
“Chém!”
“Chém!”
“Chém!”
Trong tiếng hô “chém” long trời lở đất, Cố Trường Bình từ từ ngẩng đầu, vẻ mặt vẫn bình thản như nước, dường như thanh đao bổ xuống đầu .
Hắn đưa mắt quanh phía .
Kiếp cũng trói gô như , cũng là cảnh tượng đông nghịt … chỉ khác bóng lưng ngày đó gầy gò mảnh mai như trăng non.
Trong lòng hối tiếc, oán hận, nuối tiếc.
Kiếp , đưa mắt khắp nơi, chẳng còn thấy nữa.
Trong lòng hối, hận, tiếc, chỉ cảm thấy nỡ.
A Bảo…
Nếu trời cao cho thêm một kiếp, vẫn sẽ tìm nàng, vẫn sẽ đến bên cạnh nàng.
Lần , lãng phí thời gian nữa, nàng đồng ý , cũng sẽ trực tiếp cưới nàng về, sinh một trai một gái.
Tên con nghĩ kỹ nếu là con trai, gọi là Cố Tư Tĩnh; nếu là con gái, gọi là Cố Tư Bảo.
Nghĩ đến đây, Cố Trường Bình bật .
Lý Tòng Hậu thấy nụ nơi khóe miệng , đồng tử chợt co rút .
Hắn gì chứ?
Đã đến bước , còn nổi?
Trong lòng Lý Tòng Hậu dâng lên một nỗi ghê tởm khó tả, ánh mắt liếc về phía Vương Trung. Vương Trung lập tức hô lớn: “Giờ lành đến, hành hình!”
Rượu mạnh tạt lên lưng đao, lưỡi đao giơ cao ánh lên sắc lạnh.
Ngay lúc , tiếng kêu thất thanh: “Khoan chém, khoan chém! Hoàng thượng! Hoàng thượng… xin dừng tay!”
Sắc mặt Lý Tòng Hậu lập tức đại biến.
Thống lĩnh Cấm vệ quân Quách Trường Thành giận dữ quát: “Kẻ nào loạn! Đưa lên đây!”
Người gây loạn áp giải tới. Quách Trường Thành liếc , ngờ là thuộc hạ của . Hắn ghé tai mấy câu, đối phương móc từ trong áo một phong thư dán kín.
Quách Trường Thành cầm thư, chạy đến mặt Hoàng đế, vội vàng : “Hoàng thượng! Là thư do nương nương tự tay . Xin Hoàng thượng xem qua!”
Chỉ tiếng “khoan chém”, Lý Tòng Hậu thấy một cảm giác chẳng lành cuộn trào trong lòng.
Hắn nhận lấy thư, tay run run lướt qua vài dòng, mạch m.á.u nơi trán nổi gân xanh, tim như nổ tung, gương mặt tuấn tú trắng trẻo lập tức trở nên méo mó như dã quỷ.
Vương Trung hầu hạ Hoàng đế hai mươi năm, dù là khi Tiên đế băng hà cũng từng thấy vẻ mặt như , sợ đến mức . cũng e mất mặt mặt ba quân, bèn hiệu cho Quách Trường Thành.
Quách Trường Thành nào tầm thường, lập tức cao giọng: “Hoàng thượng sức khỏe ! Người , đỡ Hoàng thượng trong trướng nghỉ! Tạm hoãn hành hình!”
Biến cố xảy trong chớp mắt, ai nấy đều kịp phản ứng.
Chỉ Cố Trường Bình pháp đài, trong thần sắc, trong ánh mắt là nụ nhạt thể che giấu, cũng chẳng buồn che giấu.
Người thể giữa ngàn quân vạn mã, giữa thiên tử đầu một nước, lên tiếng ngăn hành hình khắp thiên hạ, chỉ một Thập Nhị.
Thập Nhị, của , cuối cùng cũng đến !