Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 608: Kết nghĩa huynh đệ với hắn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:47
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Lý Quân Tiện âm thầm tán thưởng: Nhóc con đúng là trúng chỗ yếu.

Nếu nhà họ Chu cũng hiểu đạo lý , thì đến nỗi gây cơn sóng gió lớn đến .

“Về , nàng chỉ còn là một món trang trí. Quyền quản sự vương phủ thu , cũng sẽ lui tới phòng nàng nữa. Như thế, ngươi hài lòng , Tĩnh Thất?”

“Không hài lòng!”

Tiền Tam Nhất và Cao Triều đồng loạt giật , tim như nhảy lên cổ họng.

Tên nhóc điên ?

Hắn đang mặt là ai ?

Ngay cả Lý Quân Tiện cũng sững , ánh mắt dần trở nên u ám, giọng lạnh : “Theo ngươi, nên thế nào?”

“Ta hai vị đích tử của vương gia lớn lên bên cạnh vương phi . Nếu thì là phúc phận của vương gia; nếu … thì bọn họ lớn lên tay đàn bà.”

Tĩnh Bảo nhạt.

“Người như thế hai nhược điểm chí mạng: Thứ nhất là lòng nhân từ của phụ nữ, thứ hai là tầm và khí độ đủ rộng. Người xưa , nhân từ nên cầm binh, nghĩa khí thể giữ tiền. Vương gia định để bọn họ kế thừa y bát… thì khó lắm!”

Ầm ầm!

Vù vù!

Tiền Tam Nhất cứng đờ đầu , đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Cao Triều.

Ánh mắt giao , cả hai đều cảm thấy trong lòng vang dội như sấm.

là độc quá !

Không chuyện tạo phản, chỉ riêng việc Hạo Vương đang nắm nửa giang sơn Bắc phủ, chỉ huy mấy vạn đại quân Huyền Thiết, chỉ e chuyện hôm nay, cũng chẳng dám giao gia nghiệp cho hai đứa con đích .

Nói cách khác, cây đại thụ mang tên Hạo Vương phi nhổ tận gốc, hy vọng lớn nhất đời của nàng cũng tuyệt .

“Lá gan của Tĩnh Thất ngươi lớn thật đó!”

Ánh mắt Lý Quân Tiện âm trầm chằm chằm Tĩnh Bảo, giọng run lên, hiển nhiên là kích động.

Điều , với một tướng quen quyết đoán g.i.ế.c chóc mà , hiếm thấy.

Tĩnh Bảo : “Không lớn, nên mới dám mặt .”

Lý Quân Tiện nàng lâu mới : “Tương lai ai đoán , nhưng điều bản vương thể hứa với ngươi là: Nếu hai đứa nó thực sự tính tình như thế thì bản vương sẽ bỏ.”

“Tốt!” Tĩnh Bảo bỗng vỗ tay, dường như chỉ chờ Hạo Vương một câu như : “Vương gia quả nhiên quyết đoán. Như chuyện tiếp theo dễ bàn .”

Ý là gì?

Cao Triều và Tiền Tam Nhất ngẩn , còn Lý Quân Tiện thì trong lòng chợt run lên, đột nhiên bừng tỉnh: “Ngươi là đang thử ?”

“Phải.”

Một tiếng “” dứt khoát khiến Cao Triều và Tiền Tam Nhất rốt cuộc cũng hiểu .

Hai đứa con đích của Hạo Vương còn đang ở thành Tứ Cửu. Nếu ba thể cùng lúc cứu chúng thì tất nhiên là nhất; còn nếu cứu , Hạo Vương buộc lựa chọn giữa Cố Trường Bình và hai đứa con đích.

Vừa Tĩnh Bảo ép Hạo Vương buông tay hai đứa con đích, thực chất là đang thăm dò xem vị trí thật sự của Cố Trường Bình trong lòng Hạo Vương là bao nhiêu.

Tiền Tam Nhất ngơ ngác: Ta giành Trạng nguyên, chẳng lẽ là vì tên nhóc nhường?

Cao Triều thì nghĩ toát mồ hôi: Tĩnh Thất , cảm ơn ngươi g.i.ế.c !

Hai còn đang cảm khái, liếc thấy Hạo Vương bỗng dậy, bước đến mặt Tĩnh Bảo, đ.á.n.h giá nàng từ xuống .

Tĩnh Bảo ngẩng cao đầu, vẻ mặt điềm nhiên để mặc .

Một lúc lâu , Hạo Vương thu ánh mắt , bật : “Những điều là ai dạy ngươi?”

Tĩnh Bảo: “Tiên sinh.”

Cao Triều, Tiền Tam Nhất: “… Chúng bái cùng một thật ?”

Hạo Vương: “Hắn dạy ngươi mưu tính khác ?”

Tĩnh Bảo: “Người dạy rằng nếu tin một thì tin đến cùng, nghi ngờ.”

“Tốt!” Hạo Vương xúc động, cất tiếng vang: “Tĩnh Thất, nhất định phụ lòng tin của ngươi.”

Tĩnh Bảo những lời chắc nịch , mới thật sự nhẹ nhõm thở .

Cứu mí mắt Hoàng đế, chẳng khác gì lên trời. Nếu Hạo Vương chỉ vì sự an nguy của hai đứa con đích mà d.a.o động dù chỉ một phần, thì cũng là thua ván.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-608-ket-nghia-huynh-de-voi-han.html.]

Nếu thua còn thể về Bắc phủ lẩn trốn, sống sót qua ngày. Cố Trường Bình… chắc chắn c.h.ế.t.

Nàng thể thua .

Tĩnh Bảo cung kính hành lễ: “Nếu , xin vương gia hạ lệnh, Tĩnh Văn Nhược , Cao Triều, Tiền Tam Nhất nguyện theo điều động, cũng nguyện vì đại nghiệp ngàn thu của vương gia mà góp chút sức mọn.”

Trước đây, nàng mãi chẳng hiểu vì Cố Trường Bình dốc lòng bày mưu tính kế cho Hạo Vương.

Trải qua cuộc giằng co giữa lùi và tiến, mạnh và yếu , nàng rốt cuộc hiểu rõ...

Người chỉ văn võ song , còn giữ bình tĩnh, quyết đoán, tầm và khí độ. Điều hiếm nhất là: quý tài, trọng nhân tài.

Một như thế nếu thể bước lên ngôi cao, ắt sẽ là minh quân hữu đạo.

Đã bước một bước thì chi bằng bước dài thêm chút nữa.

Một khi giao tín vật trung thành thì bọn họ còn là ép tạo phản vì Cố Trường Bình, mà là vì Hạo Vương minh thần võ, thu phục lòng .

Không ai thể hiểu tâm trạng hiện tại của Lý Quân Tiện.

Tên thư sinh gầy yếu từng bước từng bước đào hố, ép nhảy xuống.

Nhảy xong , còn tấm tắc: Nhóc con là nhân tài!

Sóng xô sóng !

Lý Quân Tiện thầm nhủ: Nhất định thu nhận , để việc cho .

Bên cạnh, hai ngây cũng lặng lẽ trao đổi ánh mắt.

Tiền Tam Nhất: Ngươi hiểu dụng ý thật sự của Tĩnh Thất ?

Cao Triều: Giờ còn hiểu thì đúng là đồ heo.

Tiền Tam Nhất: Nếu lập công theo vua, Hạo Vương giành thiên hạ, chúng sẽ phát đạt.

Cao Triều: Ngươi đúng là chẳng chí khí gì hơn.

Tiền Tam Nhất: Thế ngươi nghĩ ?

Cao Triều: Ta cảm thấy hổ vì từng cao ngạo, ngu dốt mặt Tĩnh Thất.

Tiền Tam Nhất: Một như thế, cả đời. Ngàn vạn đừng đối đầu với .

Cao Triều: Hai tay hai chân đều đồng ý.

Trà cũ nguội, mới dâng lên.

Lý Quân Tiện sai bưng đến chiếc bàn nhỏ giường sưởi, thế nên Tĩnh Bảo ba cũng đành theo đó mà lên, vây quanh cùng .

Hiển nhiên, Lý Quân Tiện xem bọn họ là một nhà thật sự.

Tĩnh Bảo đưa mắt hiệu cho Cao Triều, lập tức hiểu ý, kể tình hình gần đây trong kinh.

“Bàn xem, cao kiến gì ?” Hạo Vương hỏi, mang chút dáng vẻ kẻ nào cả.

Tiền Tam Nhất lập tức lên tiếng: “Chúng tạm thời chủ ý gì, việc đều chờ vương gia định đoạt.”

Đẹp lắm!

Tĩnh Bảo liếc sang Tiền Tam Nhất.

Chúng gì thì đều , gì thì cũng , giờ là lúc vương gia thể hiện thực lực thật sự của .

Là lừa là ngựa cũng dắt mà cưỡi thử. Đừng để mấy đứa non nớt râu như chúng cứ mãi xông lên phía .

Lý Quân Tiện rõ từng động tác nhỏ giữa ba , trong lòng khỏi buồn .

Hắn hắng giọng: “Ta một cách rút củi đáy nồi, các ngươi thử xem .”

“Xin vương gia chỉ dạy.”

“Chân của Tử Hoài là tên nhãi Vương Uyên đ.á.n.h gãy. Vậy thì cứ dùng tên nhãi đó thăm dò thử, xem trong lòng Hoàng đế, là nặng hơn Cố Trường Bình nặng hơn.”

“Không đủ!”

Tĩnh Bảo lập tức lắc đầu: “Vương Uyên tuy là quốc cữu, nhưng khi áp giải doanh, đao kề cổ, tam quân tướng sĩ chăm chăm, bao ánh mắt , Hoàng hậu bên dẫu khó xử đến , Hoàng đế cũng giữ thể diện vua.”

Hạo Vương đặt nắp xuống giữa bàn, : “Nếu thêm cả Hoàng hậu thì ?”

Sắc mặt ba lập tức đại biến.

 

Loading...