Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 604: Có tài làm tướng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:43
Lượt xem: 166
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền Tam Nhất nhe răng, đẩy chuôi d.a.o kề cổ một chút, lắp bắp: “Cái gì… g.i.ế.c heo thì cũng g.i.ế.c con đầu béo, gầy nhẳng thế , chẳng chút mỡ nào !”
Dao găm đột ngột hạ xuống.
Lúc , Tiền Tam Nhất mới nhận , tên đại hán mặt đầy thịt dữ tợn e rằng chẳng vì tiền bạc mà đến, mà là… nhằm !
Hiểu điều đó, bỗng thấy như thoát khỏi đại nạn, nước mắt trực trào.
Hắn thật sự .
Chỉ cần nhắm tiền của , thì thể… lấy cũng !
Đại hán nhíu mày, túm lấy cổ áo Tiền Tam Nhất như xách con gà con, vác lên vai chạy mấy bước ném “con gà con” xuống đất.
“Con gà con” còn kịp bò dậy, thấy một giọng trầm thấp vang lên: “Hắn những gì?”
Đại hán trả lời: “Bẩm vương gia, gì tiểu nhân chẳng hiểu một lời.”
“Sao hiểu chứ…” Tiền Tam Nhất phản bác, mới mở miệng một câu thì chợt nhận điều gì đó, lập tức bật dậy khỏi đất.
“Ngươi, ngươi, ngươi… là vương gia gì ?”
Có tiếng bước chân đến gần, Tiền Tam Nhất ngẩng đầu.
Người từ trong bóng tối bước , vóc dáng cao lớn, vai lưng thẳng tắp. Tuy mặt vương bụi gió sương, nhưng đôi mắt sáng như , giận mà uy khiến khiếp sợ.
“Ngươi thử xem, là vương gia gì?”
“Phịch!”
Dây thần kinh trong đầu Tiền Tam Nhất bỗng chốc đứt phựt, chân mềm nhũn, dứt khoát bệt xuống đất, lặng lẽ lau nước mắt.
Lý Quân Tiện ngoảnh đầu đại hán , gã vô tội giơ tay hiệu: Vương gia, gì .
Ánh mắt Lý Quân Tiện chuyển sang Tiểu Thất.
Tiểu Thất nghĩ một lúc : “Tiền Công tử chắc là… xúc động quá.”
“Xúc động cái tổ bà ngươi !” Tiền Tam Nhất mắng to: “Ngươi thử đang ngủ ngon mà tự dưng cổ thêm con d.a.o xem! Dù cũng là học trò của , cũng xem như một nhà với các ngươi, các ngươi đối xử với nhà như thế ?”
Đại hán bày vẻ mặt “ gì ” , hồi lâu mới dùng giọng quan thoại mấy thuần thục : “Bẩm vương gia, tiểu nhân thấy cổ con bò cạp nên mới rút d.a.o thôi.”
Tiền Tam Nhất khẩy: “Ngươi tưởng mù chắc?”
Đại hán chạy bịch bịch bịch mất, bịch bịch bịch về, tay cầm một con bò cạp c.h.é.m đôi.
Tiền Tam Nhất: “…”
Sững sờ một lúc, lồm cồm bò dậy, vỗ vai đại hán : “Huynh , nếu ngươi chịu bỏ ba đến năm lượng bạc để bồi thường phí sợ hãi, thể tha thứ cho ngươi.”
Đại hán: “…”
Thôi, là chẳng moi đồng nào, việc chính vẫn quan trọng hơn.
Tiền Tam Nhất chỉnh áo quần, chạy đến mặt Lý Quân Tiện, chắp tay lễ, nghiêm nghị : “Vương gia, nhiều lời vô ích. Tiểu nhân phụng mệnh hai vị tử truyền của là Tĩnh Văn Nhược và Cao Triều, đến đây để cùng ngài bàn bạc kế hoạch cứu . Ngài thể tự đến, thật đúng là quá ! Chứng tỏ chuẩn, nếu …”
“Nếu thì ?”
“Nếu … thì chúng thấy tiếc cho lắm.”
Tiền Tam Nhất thầm véo một cái, đau đến chảy nước mắt nữa.
“Có lẽ vương gia tình cảnh hiện giờ của thê t.h.ả.m đến mức nào… Chỉ nghĩ thôi thấy đau lòng.”
Sắc mặt Lý Quân Tiện biến đổi rõ rệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-604-co-tai-lam-tuong.html.]
Tiền Tam Nhất thầm: Biến sắc đấy ? Vẫn còn đủ .
“Khi dạy chúng học, từng một câu...
Làm vua thì cái gì nên , cái gì nên . Điều nên thì dễ, điều nên thì khó.
Tiên sinh ba khoa đều đỗ đầu, học vấn uyên thâm, là bậc quân tử. Người quân tử tường nguy, nhưng vì vương gia mà tự bức tường nguy .
Bức tường nguy chỉ lấy mạng , mà còn hủy luôn danh tiết cả đời. Ngày sử sách ghi , hoặc là loạn thần phản tặc, hoặc là mưu thần của tân quân. Không Hạo vương ngài để trở thành phản tặc, là mưu thần?”
Lý Quân Tiện chăm chú , cảm xúc trong mắt cuộn trào, hồi lâu mới : “Là phụ .”
Hắn đúng là chờ câu .
Tiền Tam Nhất cúi : “Vương gia dùng chữ ‘’ chứ ‘bổn vương’, còn đích đến đây, cho thấy quan trọng trong lòng ngài. Tiên sinh từng , nếu vương gia lên ngôi, tất sẽ là minh quân. Vì minh quân mà c.h.ế.t, c.h.ế.t cũng vinh quang.”
Thần sắc Lý Quân Tiện xúc động, vành mắt dường như đỏ lên: “Hắn… thật sự thế?”
Tiền Tam Nhất gật đầu, thầm nhủ: Thật là bịa cả đấy.
“Không chỉ nghĩ , mấy chúng cũng đều tin như thế. Nếu , cũng chẳng tán gia bại sản, hao tổn tâm trí chỉ để cứu lấy một mạng của .”
“Tốt! Tốt! Tốt!”
Lý Quân Tiện bỗng gọi ba tiếng “” thật to, vỗ mạnh lên vai Tiền Tam Nhất hai cái, nghiêm mặt : “Tiền Trạng nguyên, bổn vương tuyệt đối phụ kỳ vọng của Cố Trường Bình và các ngươi.”
Chỉ khẩu hiệu suông thì ích gì?
Chẳng nên lấy mấy vạn lượng bạc để thể hiện thành ý ?
Tiền Tam Nhất cố kìm khóe miệng, vẻ chân thành: “Vương gia, chi bằng chúng bàn bạc cách cứu ?”
Lý Quân Tiện trượt tay xuống, nắm lấy khuỷu tay : “Đi, lên xe, kể kỹ từng chuyện ở kinh thành.”
Sức tay binh lính mạnh, bước chân cũng lớn, Tiền Tam Nhất chạy lúp xúp mới theo kịp. Lúc mới phát hiện, xa một đội quân đông nghịt, chính là Huyền Thiết quân trong lời đồn.
Huyền Thiết quân là quân của Hạo vương, từng trăm trận chinh chiến với quân Thát Đát, rèn luyện kỹ càng. Ai thể gia nhập đội đều là hảo hán lấy một địch trăm, là thiết kỵ chân chính.
Khắp Đại Tần, chỉ Từ gia quân ở Biên Sa mới thể sánh .
Hạo vương đem cả một phần quân theo, đủ thấy tâm ý cứu là thật.
Lên xe ngựa, Tiền Tam Nhất còn sững sờ đến rớt cả hàm.
Chiếc xe cực lớn, cực rộng, chứa năm sáu , bên trong trải một tấm da hổ nguyên con, bàn nhỏ đặt viên minh châu to gấp đôi nắm tay, chiếu sáng rực như ban ngày.
Viên minh châu to thế , giá trị bao nhiêu bạc chứ!
Tiền Tam Nhất còn kịp cảm thán thì Lý Quân Tiện trầm giọng: “Nói, một chi tiết cũng bỏ sót!”
“Vâng!”
Tiền Tam Nhất gắng dời ánh mắt khỏi viên minh châu, lượt kể những gì .
Nghe xong, Lý Quân Tiện im lặng một lúc mới : “Tĩnh Thất và Tử Hoài, bọn họ…”
“Là một đôi.”
Tiền Tam Nhất sợ thành kiến gì, bèn vội tiếp: “Tĩnh Thất thông minh tuyệt đỉnh, đối với thì vô cùng. Tuy họ đều là nam tử, nhưng… tình cảm bền vững như kim cương. Chuyện , may mà mưu tính từ .”
“Có tài tướng!” Lý Quân Tiện khen một câu, bỗng vén rèm lên, truyền lệnh: “Lập tức xuất phát! Khi cách kinh thành một trăm dặm, các đội phân tán . Một đội theo bổn vương, các đội còn ẩn nấp, chờ lệnh!”
“Rõ!”
Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm, vang lên đều tăm tắp. Tiền Tam Nhất tò mò áp mặt cửa xe ngoài, chỉ thấy bụi đất cuốn mù trời.