Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 603: Cướp của hay cướp sắc
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:42
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ Cẩm Y vệ, cửa lớn mở toang.
Tĩnh Bảo đeo theo một túi t.h.u.ố.c lớn, bước Tạ Thái y, hai hai Cẩm Y vệ dẫn đường trong.
Cuối cùng cũng đến một viện vắng vẻ, trong viện ít Cẩm Y vệ đang , đầu chính là Kỷ Cương với vẻ mặt nặng nề.
Ánh mắt Kỷ Cương đảo qua Tạ Thái y, dừng tiểu nha đầu cạnh ông.
“Tạ Thái y, tiểu nha đầu là…”
“Là tiểu đồng sắc t.h.u.ố.c của con gái , chuyên lo việc sắc t.h.u.ố.c bưng nước.”
Tạ Thái y thở dài: “Bệnh tình mà, ba phần do y, ba phần do thuốc, bốn phần còn xem ý trời. Sắc t.h.u.ố.c cũng là một tay nghề, khi nào nên dùng lửa to, khi nào hạ nhỏ, t.h.u.ố.c phát huy bao nhiêu hiệu quả… đều quy luật cả…”
Kỷ Cương cau mày, xua tay tỏ ý ông đừng nhiều, cứu mới là quan trọng nhất.
Tạ Thái y bèn ngậm miệng.
Một chủ một tớ bước đến cửa phòng. Khi Tạ Thái y đặt một chân bước qua bậc cửa, ánh mắt ông liếc về phía tiểu đồng sắc thuốc.
Không ngờ tiểu đồng cũng đang ông, môi mấp máy, lặng lẽ hai chữ: “Cảm ơn.”
Quỷ quyệt thật!
Tạ Thái y nhạt, chân còn cũng bước qua.
Quỷ tha ma bắt ai nghĩ trò , để Thám hoa lang cải trang thành nữ! Mà ngoa, giả cũng giống thật!
Thịnh Nhị bước đến, lặng lẽ che chắn ánh của Kỷ Cương về phía hai : “Lão đại, chúng thể bỏ qua cho đám khốn kiếp bên Hình bộ .”
Kỷ Cương thu ánh mắt , trả lời: “Giờ lúc tính chuyện đó.”
Thịnh Nhị trầm ngâm một chút, : “Dù tính bây giờ, nhưng nhỡ … vẫn nên giữ một phần đề phòng.”
Kỷ Cương động lòng: “Ngươi ở trông chừng nơi , cung một chuyến.”
Thịnh Nhị cố ý : “Giờ Hoàng thượng e là nghỉ .”
Kỷ Cương trả lời: “Ta tìm Vương Công công, tiên lập một hồ sơ ở chỗ ông , phòng khi chuyện, chúng còn thể dồn trách nhiệm sang đó.”
Thịnh Nhị giơ ngón cái: “Lão đại minh!”
Kỷ Cương rời viện, Thịnh Nhị lập tức thở phào nhẹ nhõm, quanh đám Cẩm Y vệ : “Các ngươi cũng đừng đây hết, lui về nghỉ ngơi , để hai canh ngoài cửa là , nơi để trông.”
“Bên lão đại thì …”
“Cứ là đồng ý.”
…
Tạ Thái y phòng, thấy con gái ngoài sắc mặt tái nhợt thì gì khác lạ, lúc mới yên tâm.
Tạ Lan nhỏ giọng thuật sơ qua tình hình, Tạ Thái y lập tức bước tới bắt mạch, chỉ trong chớp mắt, ông rút tay về.
“Trong toa t.h.u.ố.c thêm vài vị t.h.u.ố.c mạnh xem hiệu quả .”
“Cha, thể vốn yếu sẵn, thêm t.h.u.ố.c mạnh …”
“Có chịu nổi , còn xem mạng thế nào. Còn nước còn tát.”
Tạ Thái y nhanh chóng kê đơn, đưa cho Tạ Lan: “Ta sẽ giúp nắn xương, Thất nha đầu, qua đây phụ một tay.”
Thất nha đầu?
Từ thế?
Tạ Lan lúc mới để ý thấy cửa một đó, mặc áo vải thô, tóc búi gọn, dùng một cây trâm gỗ cài .
Tạ Thái y sợ con gái buột miệng, vội cúi thì thầm bên tai nàng mấy câu.
Tạ Lan cụp mắt, lộ chút biểu cảm nào, chốc lát cố ý hướng ngoài cửa sổ lớn: “Đã nó đến thì ngoài hít thở chút, mệt c.h.ế.t .”
Trên giường, ảnh gầy gò như ngọn lửa cháy rừng, một đường thiêu đốt tâm can Tĩnh Bảo.
Nàng bước tới, quỳ xuống bên giường, nhẹ nhàng vén mái tóc đẫm mồ hôi lạnh , một gương mặt tái nhợt tột độ hiện .
Nàng ngây , gì đó trong lòng như trào dâng mãnh liệt, ngăn nổi, ép cũng xong.
Nàng đó là nước mắt.
Hắn lẽ là một công tử cao quý nhất nhân gian, vì xuất quá mức hiển hách mà giáng bụi đất.
Hai mươi mấy năm treo bên ranh giới sống c.h.ế.t, một ả đàn bà điên hành hạ đến tàn ma dại, giữa đầy rẫy bụi gai vẫn từng bước âm thầm mở đường vì , cuối cùng chính cận nhất đ.â.m lưng…
Lang vương nơi hoang dã, một khi rơi tay kẻ địch, kết cục chỉ còn là cái c.h.ế.t.
Nước mắt Tĩnh Bảo rơi như mưa, nàng chợt hận quen quá muộn, càng hận bản vì cái phận “Thất gia” mà để lỡ bao nhiêu tháng năm.
Giá như thể ở bên sớm hơn, thì bao!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-603-cuop-cua-hay-cuop-sac.html.]
Tĩnh Bảo cúi đầu, dùng môi nhẹ nhàng chạm gương mặt nứt nẻ, vấy bẩn của Cố Trường Bình, sang Tạ Thái y, dập đầu ba cái vang dội.
Cầu xin ông cứu .
Dù trả giá thế nào, dù gì cũng .
Chỉ cần sống!
Ta chỉ cầu sống!
Một giọt nước mắt kịp ngăn rơi xuống, đậu giày Tạ Thái y. Ông nghẹn ngào thật lâu, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu.
…
Trong đêm giá lạnh, vì trong lòng mà quỳ gối dập đầu, giục ngựa phóng trong mưa tuyết.
Móng ngựa tung bụi mù, xé tan màn đêm yên ắng.
Trên lưng ngựa, Tiểu Thất ngoái đầu Trạng nguyên lang.
Sắc mặt căng thẳng, hai đêm ngủ, mắt sẫm màu.
Suốt dọc đường , gần như gì, như đang bước trạng thái chiến đấu.
Tiểu Thất từng thấy mặt dày lừa tiền, thấy năng lắt léo, thấy đùa giỡn , chỉ duy nhất từng thấy bộ dạng đề phòng đến .
“Gia , nghỉ chút !”
“Nghỉ một lát thôi!”
Tiền Tam Nhất bật khỏi lưng ngựa, xoa xoa cái m.ô.n.g ê ẩm, khập khiễng tới bên gốc cây khô.
Tới nơi, phịch xuống, thoải mái bèn hẳn .
“Ta chợp mắt một khắc thôi, một khắc nhớ gọi dậy.”
“Rõ!”
“Mệt c.h.ế.t gia !”
Tiền Tam Nhất lẩm bẩm một câu, nhắm mắt, đầu nghiêng qua lập tức chìm giấc ngủ.
Trong mơ, , Cao Triều và mấy nướng thịt ăn ở rừng bia mộ.
Thịt thơm thật, nạc mỡ vặn;
Rượu cũng miệng, uống một ngụm, bụng như bốc lửa.
Tiền Tam Nhất khoan khoái l.i.ế.m môi, thầm nhủ: “Đời thế mới đáng sống!”
Bỗng dưng, lấy mất chén rượu trong tay .
Tiền Tam Nhất giật mở mắt, bèn thấy ngay mặt , cách đến ba tấc, là một đôi mắt đang chằm chằm.
Ta… má nó…
Tiền Tam Nhất lập tức nhắm tịt mắt .
Sao nào ăn thịt uống rượu cũng cái lão già Tịch Thái An bắt gặp thế !
Không đúng!
Tịch Thái An ánh mắt hung dữ thế .
Tiền Tam Nhất rùng , chợt mở mắt nữa.
Không Tịch Thái An!
Cũng mơ!
Là một đại hán khoác giáp sắt đầy .
Gã tay cầm một con d.a.o găm sáng loáng, lưỡi d.a.o kê ngay cổ , chỉ cần tiến thêm nửa tấc thôi là đứt!
Cướp !
Tiền Tam Nhất lập tức đưa phán đoán mà cho là đúng đắn nhất.
Thế là, ho khan mấy tiếng, cánh mũi phập phồng.
“Huynh đài, cướp của cướp sắc? Nếu là của, quý tiền như mạng; nếu là sắc, tuy nhúng bùn mà nhiễm, chỉ thích đàn bà thôi.
G.i.ế.c , đài sẽ mang một mạng lưng, Hình bộ, Đại Lý tự, Cẩm Y vệ đều tha cho , từ nay phiêu bạt giang hồ, đáng . Hay là… chúng tha cho một đường?”
Nói xong, phát hiện đang dùng ánh mắt đầy khó tả .
Cái kiểu ánh mắt như đang : Người chắc là đầu óc vấn đề.
“Thế nhé, mỗi nhường một bước.” Tiền Tam Nhất nuốt nước miếng: “Ta tên là Tĩnh Thất, tên nhóc đó tiền nhiều như nước, bao nhiêu cứ , giấy nợ, ngày nào kinh thì cứ tìm mà đòi.”