Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 602: Bảo ta đứng thẳng lên

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:41
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình nhanh chóng khiêng lên giường. Tạ Lan cắt lớp áo ngoài lập tức phát hiện lớp áo lót bên trong dính chặt m.á.u thịt, gỡ thế nào cũng rời .

Vết thương… còn nặng hơn trong tưởng tượng.

để lâu, một chỗ thậm chí bắt đầu mưng mủ. Diện tích rộng đến thế… nạo xương trị thương, thì đau đớn đến nhường nào!

Tạ Lan đầu dặn: “Các ngươi ngoài canh giữ . Mang nhân sâm già tới đây, một củ đem sắc thuốc, một củ thái lát mỏng.”

Đám Cẩm Y vệ vội vã lui . Tạ Lan hít sâu một , quyết định bắt đầu từ chỗ thương nặng nhất.

Nước nóng từng chậu một mang , m.á.u và nước bẩn từng chậu một mang ngoài. Mãi đến tận đêm khuya vẫn xử lý xong xuôi.

Mà nhân sâm trong miệng Cố Trường Bình hơn mười lát.

Đau đớn đến xé gan xé ruột như thế, vẫn tỉnh nổi. Trái tim Tạ Lan chìm dần xuống, chìm mãi, đến tận đáy vực.

Cuối cùng nàng dứt khoát chạy ngoài gọi lớn: “Mời Nhị gia chuyện.”

Thịnh Nhị gia bước phòng, một mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng mặt. Ánh mắt liếc qua bất động giường, nàng trầm giọng hỏi: “Còn cần gì nữa?”

“Các ngươi nhất nên mời cha đến một chuyến, mang theo những loại kim sang d.ư.ợ.c nhất trong cung. Một gắn chân gãy . Còn nữa…”

Tạ Lan lau mồ hôi lạnh trán, suy nghĩ lựa lời: “Tình trạng của khả quan. Các ngươi, Cẩm Y vệ, nên chuẩn tâm lý .”

Thịnh Nhị kinh hãi đến mức nên lời, một lúc lâu mới thấy chính lên tiếng: “Không khả quan, là… khả quan tới mức nào?”

“Những vết thương lưng kéo dài quá lâu. Đổi khác, e là còn sống nổi. Vừa đút uống canh sâm, quá nửa nuốt . Ngươi đây, chạm thử xem nhiệt độ cơ thể thế nào.”

Thịnh Nhị đưa tay chạm thử, nóng đến mức vội rụt .

Tạ Lan điềm tĩnh : “Nếu nhiệt độ đến sáng mai vẫn hạ xuống, thì chuẩn hậu sự cho .”

Thịnh Nhị trong lòng chấn động mạnh.

“Gia, gia!”

“Ca, gia mới ngủ, đừng ồn nàng…”

“Tránh !”

A Nghiễn hất A Man sang một bên, giọng gọi càng lúc càng lớn: “Gia! Gia…”

Tĩnh Bảo giật bật dậy khỏi giường, hoảng hốt hỏi: “Có chuyện gì?”

Rèm màn vén lên, A Nghiễn bất chấp Tĩnh Bảo mặc chỉnh tề , xông đến giường, vội : “Vừa Nhị gia đưa tin, tình trạng của , e là… e là qua nổi đêm nay.”

“…”

Tĩnh Bảo cảm thấy như đầu óc rỉ sét cả , lắc mạnh mấy cái mới hiểu lời A Nghiễn .

“Nhị gia còn , bảo Thất gia chuẩn tâm lý. Nếu thật sự…”

A Nghiễn bỗng nghẹn lời, nuốt một ngụm nước bọt mới tiếp tục: “Hắn sẽ nghĩ cách để Thất gia gặp cuối.”

“Ta…”

Trong khoảnh khắc, mắt Tĩnh Bảo tối sầm, cả ngã thẳng xuống đất.

A Nghiễn mắt tinh tay nhanh đỡ lấy nàng, hoảng hốt kêu lên: “Gia, ?”

Sao ư?

Trời… tối sầm !

Nàng thấy gì nữa…

Toàn Tĩnh Bảo run rẩy, mãi lâu mới dần xé rách bóng đen mắt.

Lúc ngủ, lòng nàng vẫn tràn đầy vui mừng. Mọi chuyện thu xếp thỏa, chỉ đợi tin tức bên Tiền Tam Nhất.

Nếu Tiền Tam Nhất thành công liên hệ với Hạo Vương, nàng sẽ thể bắt đầu tính kế cứu .

Nào ngờ tỉnh dậy, trời đất đảo điên.

Mũi Tĩnh Bảo cay xè, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi đau đớn nghẹn ngào, chẳng nên lời, nuốt cũng trôi.

Nếu xảy chuyện gì… thì tất cả tính toán bố trí của nàng còn nghĩa lý gì?

Tất cả đều sẽ uổng phí!

Nàng cuống cuồng vén chăn, ngẩng đầu lên thì thấy Cao Triều đang nghỉ ở phòng bên mặt nàng.

Hơn nữa, nàng còn thấy vành mắt đỏ hoe của y.

Y cũng đau lòng, ?

Cao Triều nào chỉ là đau lòng. Hai mươi mấy năm qua, y từng nếm trải cảm giác “đàn ông rơi lệ chẳng dễ dàng” lúc , cuối cùng nếm đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-602-bao-ta-dung-thang-len.html.]

y vẫn c.ắ.n răng : “Tĩnh Thất, mau thu xếp .”

“Ta…”

Tĩnh Bảo thốt nên lời, run rẩy, đến còn vững.

Cao Triều bỗng dang tay ôm chặt lấy nàng, tay còn nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài mềm mại .

“Đừng sợ, ở đây. Hắn sẽ , đừng sợ!”

Miệng thì đừng sợ, nhưng nước mắt rơi xuống , chua xót.

“Hắn còn c.h.ế.t mà ngươi chịu nổi . Đường đường là Thất gia nhà họ Tĩnh, còn thể chút chí khí ?”

Phải !

Hắn còn c.h.ế.t!

A Bảo, đừng sợ! Ngươi thẳng lên cho , dù là gặp cuối… cũng chỉnh tề, mỉm , để yên lòng mà !

Tĩnh Bảo bất ngờ phắt dậy, đẩy mặt , giọng bình tĩnh đến lạ thường với A Man đang chờ ngoài cửa: “Ngươi áo quần giúp .”

A Man nước mắt lưng tròng gật đầu, nàng nhà nhẹ giọng căn dặn: “Đợi , ngươi giúp gieo một quẻ, đoán thử lành dữ.”

Nước mắt A Man tức thì tuôn ào ào, nàng hiểu: Lúc , gia nhà lâm cảnh đường cùng.

“Khóc cái gì?”

Tĩnh Bảo nhíu mày: “Chưa đến lúc . Chút nữa chải đầu, dùng trâm gỗ .”

Một bên, Cao Triều Tĩnh Bảo mà sửng sốt.

Chỉ mới một khắc , nàng yếu ớt như cành lan, chỉ một cơn gió cũng thể thổi gãy ngang;

Vậy mà khắc , nàng như cây trúc nơi lưng Tây Sơn, dù mưa gió bão bùng ép cong lưng, cũng chỉ cần một nhịp thở là thể thẳng trở .

Cao Triều thầm nghĩ, y thật chẳng bằng một nữ tử mảnh mai như Tĩnh Thất.

Đêm lạnh thấu tận xương.

Cách để Thịnh Nhị đưa Tĩnh Bảo phủ Cẩm Y vệ, là để nàng cải trang thành đồng tử bên cạnh Tạ Thái y.

Tĩnh Bảo lên xe ngựa của Tạ thái y giữa đường.

Vừa xe, bèn Tạ thái y sốt ruột hỏi: “Ta theo lời ngươi , bọn họ vẫn thả ?”

“Việc xảy khi nào?”

“Sáng nay!”

“Ngươi thế nào?”

“Y như lời ngươi dặn, sót một chữ. Ngươi chẳng đang lừa đấy chứ?”

“Cơm ăn , qua một đêm mới hóa thành phân, đời chuyện lập tức hiệu quả.”

“…”

“Tạ thái y, đang ngàn cân treo sợi tóc, tâm trí đôi co với ngươi. thể lấy đầu đảm bảo, đại gia và Tô phu nhân nhất định sẽ bình an vô sự. Ngươi chỉ cần chờ thêm mấy ngày.”

Tạ thái y: “…”

Tạ thái y lạnh giọng : “Theo lý, vốn nên chữa trị cho hạng như . Nếu vì con gái …”

“Hạng như ?”

Tĩnh Bảo lạnh lùng cắt ngang: “Hắn là hạng gì?”

Tạ thái y: “Nghịch thần tặc tử!”

Tĩnh Bảo nở một nụ đầy mỉa mai: “Tặc thần nghịch tử g.i.ế.c cả nhà ngươi, cũng đào mồ tổ ngươi. Thiên hạ là thiên hạ nhà họ Lý, chẳng của nhà họ Tạ ngươi. Ngươi đủ tư cách để như thế.”

“Ngươi…”

“Ngươi đừng quên, ngươi là lang trung. Không tới lòng từ mẫu của lang trung, chỉ riêng chuyện chim yến từng bay điện nhà Vương Tạ xưa , giờ cũng bay nhà dân thường . Tạ thị các ngươi từng bao nhiêu khí tiết, ngươi là hậu nhân thì đừng mất mặt tổ tông.”

Tĩnh Bảo thẳng ông , trong mắt ánh lên tia sắc lạnh như lang sói: “Ta một nữa, con trai và con dâu ngươi nhất định . Nếu thật sự chuyện gì, Thất gia lấy mạng đền cho họ!”

Tạ thái y: “…”

Tên nhóc với Cố Trường Bình rốt cuộc là quan hệ gì?

Ánh mắt tàn nhẫn thế , chẳng giống quan hệ thầy trò đơn thuần chút nào.

Hơn nữa, rõ ràng là tên đang cầu cạnh y mà?

 

Loading...