Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 601: Không thể chết ở đây
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:40
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện gì ?”
“Dựa quan hệ của ngươi trong Cẩm Y vệ, lập tức tìm cách đưa t.h.u.ố.c của Tạ Lan , còn cả d.ư.ợ.c liệu trị thương ngoài da, những d.ư.ợ.c liệu nhất định là loại nhất.”
Cao Triều trả lời: “Phủ công chúa sẵn, để ngay.”
Tĩnh Bảo : “Tiểu Cửu.”
Tiểu Cửu: “Thất gia?”
Tĩnh Bảo : “Ngươi nhắn với Nhị gia một câu, rằng, nếu trong chuyện chữa trị cho Cố Trường Bình mà đóng vai mặt trắng thì Chỉ huy sứ đại nhân vì cái ghế quan của , tất nhiên sẽ đóng vai mặt đỏ.”
Tiểu Cửu: “…” Là ? Sao hiểu gì cả.
Cao Triều: “…” Cái đầu , cái gì cũng nghĩ !
…
Buổi chiều ở Cẩm Y vệ phủ, hiếm khi yên tĩnh như .
Thị vệ vén rèm gấm, bước đến gần: “Lão đại, đưa về phủ chúng , Phủ Trấn đại nhân chuẩn lập tức tra khảo, hỏi lão đại đích đến xem .”
Kỷ Cương thèm ngẩng mí mắt: “Để tra , xử lý xong đống công văn qua.”
Nói xong, thấy vẫn , bèn ngẩng đầu hỏi: “Còn chuyện gì?”
Người nọ nhăn mày nhíu mặt, vẻ khó xử: “Lão đại vẫn nên xem một chút, tiểu nhân cảm thấy Cố Trường Bình chắc chịu đựng nổi .”
Ý gì ?
Kỷ Cương chợt nghĩ điều gì, vội bật dậy, ném cây bút trong tay, sải bước ngoài.
Vừa đến cửa phòng tra khảo, thấy tiếng quát tháo của Thịnh Nhị vang lên từ bên trong.
“Hôn mê thì chứ? Dội nước ! Không tỉnh thì dùng sắt nung! Nói chung, khiến tỉnh cho bằng !”
“Đại nhân, sắp qua khỏi , …”
“Cái gì mà với chẳng ! Phải ép khai đồng bọn khi tắt thở! Dội nước!”
“Ầm” một tiếng, cửa đẩy .
“Lão đại!”
“Lão đại!”
Kỷ Cương liếc Thịnh Nhị, một lời, tự bước đến mặt Cố Trường Bình, xổm xuống đưa tay dò thở nơi chóp mũi.
Chỉ một cái chạm, tim thót , đầu Thịnh Nhị, hỏi gấp: “Sao thành thế ?”
“Hừ!” Thịnh Nhị lạnh giọng: “Từ khi đưa khỏi Hình bộ thì thế , nửa sống nửa c.h.ế.t, còn gãy một chân. Người Hình bộ chỉ là hôn mê, dội nước là tỉnh.”
“Tỉnh cái rắm!” Kỷ Cương c.h.ử.i thề một câu.
Hắn lăn lộn trong Cẩm Y vệ mười mấy năm, cảnh t.h.ả.m nào từng thấy, tra tấn c.h.ế.t là chuyện thường.
Đây mà gọi là hôn mê ư? Rõ ràng chỉ còn thoi thóp một thở!
Bảo đám khốn bên Hình bộ chịu giao , thì là sợ Cố Trường Bình c.h.ế.t trong tay bọn chúng, dễ ăn với Hoàng thượng.
nếu c.h.ế.t ở đây thì bọn họ dễ ăn hơn chắc?
Mẹ kiếp!
Ánh mắt Kỷ Cương trở nên lạnh buốt: “Người , mau mời lang trung!”
“Lão đại!” Thịnh Nhị bước lên ngăn : “Người là trọng phạm, mời lang trung gì chứ.”
“Nếu c.h.ế.t ở đây, , ngươi, tất cả đều cút khỏi cái phủ !” Kỷ Cương nghiến răng nghiến lợi: “Một lũ đầu óc mỡ lợn!”
Thịnh Nhị mắng đến đỏ mặt, như sực tỉnh từ giấc mơ, vội : “Không cần mời lang trung , trong đại lao sẵn một Tạ Lan, vợ kế của Tô Bỉnh Văn. Chỉ là nàng chịu chữa cho Cố Trường Bình , giờ nàng cũng liên lụy .”
Kỷ Cương giận dữ: “Ngươi , mềm thì cứng, mau!”
…
Cửa nhà lao “rầm” một tiếng bật mở, một bóng gầy gò lao .
Tô Bỉnh Văn giật , thấy là đại nhân Phủ Trấn thì theo phản xạ chắn Tạ Lan lưng.
Thịnh Nhị cố tình cao giọng: “Cố Trường Bình xong , Tạ Lan, ngươi đến xem bệnh cho !”
Một câu đó chỉ vợ chồng Tô Bỉnh Văn hoảng hốt, mà đến cả Thẩm Trường Canh bên cạnh cũng tái mét mặt mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-601-khong-the-chet-o-day.html.]
Chưa đợi Tạ Lan trả lời, như con khỉ, tay chân cùng lúc bò lồm cồm qua bên , dán sát tường gọi to: “Tô Bỉnh Văn, bảo nương tử ngươi mau !”
Trong mắt Tô Bỉnh Văn hiện lên một tia đau đớn tột cùng, lập tức đè nén bộ chút sơ hở.
“Cứu gì? Chúng liên lụy thế vẫn đủ ?”
“Mẹ kiếp… Hắn là của ngươi đấy!” Thẩm Trường Canh gào lên.
“Ta thứ như !”
Những ngày giam trong ngục khiến Tô Bỉnh Văn mất kiên nhẫn, vợ , con thơ, cha già bệnh tật, còn đang m.a.n.g t.h.a.i trong cung, mỗi đều kéo căng dây thần kinh của .
Nếu vì Cố Trường Bình, tất cả những điều đều vẫn đang .
Thịnh Nhị bật nhạt: “Tô Bỉnh Văn, lão đại chúng , mềm cứng, nếu thì dùng biện pháp mạnh. Thủ đoạn của , ngươi cũng đấy…”
“Ta !”
“Không !” Sắc mặt Tô Bỉnh Văn trắng bệch, túm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Lan.
Tạ Lan vùng , trong mắt hiện lên sự dịu dàng: “Lương y như từ mẫu. Nếu , chúng cũng thể đến với . Bỉnh Văn, coi như trả ơn .”
Tô Bỉnh Văn nàng, trong mắt cuồn cuộn sóng to gió lớn, nhưng dần dần lắng xuống, cuối cùng buông tay.
Tạ Lan dậy: “Đi thôi!”
Thịnh Nhị che hết ự tán thưởng trong lòng một câu thản nhiên: “Theo !”
…
Bị nhốt trong đại lao nhiều ngày, đầu hít thở khí ngoài trời, Tạ Lan nhịn hít sâu một .
“Cứ bệnh tình của Cố Trường Bình nặng !”
Bỗng một giọng vang lên bên tai, khiến tim nàng thót , vội xung quanh bốn phía.
Không ai cả!
Chỉ Thịnh Nhị đang sánh bước bên nàng.
“Vừa là…”
Thịnh Nhị bỗng phắt , ánh mắt lạnh lẽo Tạ Lan. Nàng hoảng hốt lùi hai bước, đúng lúc , thấy nháy mắt một cái.
Thì là !
Tim Tạ Lan đập loạn.
Thịnh Nhị sải bước .
…
Tạ Lan thể tưởng tượng bộ dạng của Cố Trường Bình, tuy vẫn xem thương tích lưng, nhưng năm ngón tay m.á.u thịt lẫn lộn của cho sững sờ.
Tập trung bắt mạch, sắc mặt nàng lập tức biến đổi, buông cổ tay để bắt mạch ở chân quả nhiên, cả chân cũng gãy.
Vậy còn cần nàng nặng thêm ?
“Phải lập tức dùng thuốc, nếu qua nổi đêm nay.”
“Cái gì?!” Cả gương mặt Kỷ Cương tái xanh, sững một lúc, bỗng dưng hét lớn: “Người , mau cung mời Thái y!”
Tạ Lan bật nhạt: “Đi một vòng về , chỉ tổ kéo dài thời gian. Ngươi mà chữa , trong cung cũng ai chữa nổi.”
Mọi trong phòng đều khẩu khí ngông cuồng của nàng cho á khẩu.
Tạ Lan để tâm tới ánh mắt của xung quanh, chỉ lẩm bẩm: “Phải lập tức xử lý vết thương lưng. Đưa bút đây, kê đơn, các ngươi mau bốc thuốc. Loại t.h.u.ố.c y quán Tạ gia sẵn.”
“Việc bốc t.h.u.ố.c cứ giao cho !” Thịnh Nhị là đầu tiên phản ứng , : “Lão đại, đừng ngây nữa. Dù thế nào cũng thể để c.h.ế.t trong Cẩm Y vệ, bằng cả hai …”
Kỷ Cương nhắc như , cũng lập tức gọi to: “Nhanh, nhanh, nhanh, mau hành động!”
“Dọn sẵn một gian phòng sạch sẽ cho , để sấp nghỉ. Ta cần đèn, kéo, nước nóng, gậy gỗ, đúng , đến Tạ gia lấy túi t.h.u.ố.c của .”
Thịnh Nhị giành lời: “Những thứ đó cứ giao cho !”
Tạ Lan : “Ta còn cần hai củ nhân sâm trăm năm.”
Thịnh Nhị: “Để gì?”
Tạ Lan: “Giữ mạng!”