Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 60: Nếm mùi đau khổ
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:02
Lượt xem: 236
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo hổ cúi đầu.
Khi Từ Thanh Sơn dẫn bóng lao đến, nàng chỉ đành liều , dốc sức lao chắn mặt .
“Dáng của ngươi đúng, đừng nhấc m.ô.n.g lên, thu n.g.ự.c hóp bụng, chân bước linh hoạt, dùng lực từ eo và bụng mà tranh bóng.”
Tĩnh Bảo hít sâu một : “Huynh qua thì cứ qua, dạy dỗ gì chứ.”
“Lại đây, cản !”
Cái gì ? Lại còn yêu cầu nữa?
Tĩnh Bảo nghiến răng lao đến cướp bóng.
Từ Thanh Sơn né hai bước, cứ như trêu đùa nàng, cố ý cho nàng chạm bóng.
lúc đó, lưng Tĩnh Bảo một võ sinh lao tới, đưa chân móc nhẹ lên mu bàn chân. Tĩnh Bảo đang tập trung quả bóng, chân lảo đảo, lập tức ngã nhào về phía Từ Thanh Sơn.
Phản ứng của Từ Thanh Sơn quả thật nhanh nhạy.
Hắn lập tức đá bóng cho võ sinh , định né sang bên, ngờ Tĩnh Bảo trong lúc hoảng loạn đưa tay kéo mạnh, vặn nắm trúng áo .
Từ Thanh Sơn giằng , ngã nhào về phía , đành ngửa ...
Thế là chứng kiến một màn kỳ lạ:
Một thư sinh gầy gò cưỡng ép đè võ sinh Từ Thanh Sơn .
Từ Thanh Sơn tức đến đỏ mắt, giáng một cái bạt tay m.ô.n.g Tĩnh Bảo: “Ngươi kéo gì?”
“Ta…”
Mặt Tĩnh Bảo đỏ tới mức sắp nhỏ máu.
Tên ... dám đ.á.n.h m.ô.n.g nàng?!
Thấy nàng bất động, Từ Thanh Sơn càng thêm tức tối: “Mau lăn dậy cho , ngươi đang đè lên đấy...”
Khoan !
Vừa vỗ xuống một cái, cảm giác trong tay mềm mại, còn đàn hồi thế ? Từ Thanh Sơn lòng bàn tay, sững .
Tĩnh Bảo lúng túng bò dậy, bàn tay nhỏ chống lên n.g.ự.c , mái tóc rối bời lướt qua chóp mũi, Từ Thanh Sơn lập tức hóa đá.
Lúc , một võ sinh chạy tới, cố ý đẩy Tĩnh Bảo một cái thật mạnh.
“Sớm dùng chiêu thì bọn nhường mấy bàn . Nào, lát nữa cứ nhào lên đè , đừng khách sáo!”
Tĩnh Bảo mới dậy đẩy ngã nhào nữa, thì ngã thẳng lòng Từ Thanh Sơn.
Từ Thanh Sơn chỉ cảm thấy n.g.ự.c nóng rực, trong đầu hiện lên cảnh tượng hôm nọ đường núi, tên nhóc cũng chui lòng như thế...
Lạy trời!
Cả nổi da gà, lười nổi giận, gương mặt trở nên lạnh lùng cao ngạo, buông một câu: “Đồ ẻo lả, ngươi định chui lòng mấy nữa, còn là đàn ông đấy?”
Tĩnh Bảo nhân cơ hội lăn , lăn xa cả mấy trượng, giơ tay về phía Sư Phong Quang: “Thưa , con thương, xin nghỉ!”
Nói xong, nàng còn nguýt Từ Thanh Sơn một cái: “Ngươi là đàn ông, ngươi lợi hại, ngươi giỏi quá cơ!”
Tên chỉ ẻo lả, mà còn nhỏ nhen.
Trong mắt Từ Thanh Sơn tràn đầy khinh miệt.
Tĩnh Bảo nào còn để tâm đến vẻ mặt của , thừa cơ chạy tới bên cạnh Cao công tử, thở dốc thôi.
Cao công tử lườm nàng một cái ghét bỏ: “Trên đời vô dụng như ngươi chứ?”
“Ngươi bản lĩnh chơi?” Tĩnh Bảo chạy đến đứt cả , chẳng buồn mỉa mai.
Cao công tử bật nhạt, lộ vẻ ngang ngược: “Ta mà , thì đám võ sinh còn chơi chắc?”
Tĩnh Bảo thầm nghĩ: Ngươi cứ mạnh miệng !
Đám võ sinh thấy cảnh ban nãy, ai nấy đều nảy trò đùa ác.
Có kẻ cố ý đụng thư sinh, cố tình đè họ xuống đất. Tội nghiệp nhất là một xé cả áo, lộ cả phần trắng toát.
Người đó hổ đến mức bật nức nở.
Mặt Sư Phong Quang đen như than.
Ngay lúc đám thư sinh hành hạ đến mức cha gọi , một giọng lười nhác vang lên: “Để , để đấu với các ngươi!”
Tĩnh Bảo kinh ngạc ngẩng đầu, dám tin Cao công tử đang dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-60-nem-mui-dau-kho.html.]
Thật sự định chơi ?
Có hô lớn: “Cao công tử, đấu gì ?”
Cao công tử trả lời: “Đấu đá bóng, một ván định thắng bại!”
Lại hỏi: “Thắng thì gì?”
Cao công tử: “Thắng, thì đám thư sinh bọn gặp các ngươi sẽ gọi một tiếng gia gia vòng. lỡ thua thì ?”
Đám võ sinh ầm cả lên.
Cao công tử chắc say rượu , nhảm.
“Thua thì đám võ sinh bọn gọi các là gia gia, từ nay gặp mặt cũng tránh đường!”
“Được!”
“Cao công tử, là đấy nhé, thua thì gọi gia gia thật!”
“Chẳng lẽ gọi là bà nội các chắc?”
Cao công tử khinh khỉnh một tiếng, phủi m.ô.n.g dậy, lảo đảo bước giữa sân.
Tĩnh Bảo bóng lưng mà nghẹn họng. Tên chắc chọc cho lú như Sư !
“Ngươi, lên cùng !”
Cao Triều chỉ một thư sinh.
Thư sinh ngẩn : “Cao công tử, ?”
“Ta là !”
Cao Triều chỉ tay: “Ngươi, ngươi, còn ngươi nữa, đây!”
Đám thư sinh hiểu định gì, từ chối cũng dám mở miệng. Đây là Cao công tử mà! Từ chối chẳng c.h.ế.t !
Cao Triều cứ thế chọn đủ mười một , gọi họ tới, thì thầm căn dặn.
Một lát , hai đội sắp xếp đội hình.
Tĩnh Bảo vốn thích hóng chuyện cũng thu hút, cạnh sân, âm thầm cổ vũ cho đội thư sinh.
Sư Phong Quang thấy Cao công tử đích trận, nào còn để tâm thắng thua, danh dự. Ông lén lưng, nhân lúc ai để ý, chắp tay lạy ba lạy lên trời: “Phật tổ phù hộ Cao công tử bình an vô sự!”
Lệnh phát !
Trận đấu bắt đầu.
Cao Triều nhận bóng, chân nhẹ đẩy, hình lao vút .
“Chặn !”
Một võ sinh định lao lên, hai thư sinh kèm chặt.
Võ sinh hoa mắt, chỉ thấy Cao Triều như mũi tên bay vút qua mặt.
Tốc độ gì trời?
Mắt Tĩnh Bảo trợn tròn. Từ nay thể gọi là Tiểu vương tử chân nhanh!
Tiểu vương tử chân nhanh luồn lách qua một , một , thêm một nữa…
Phía chỉ còn hai võ sinh.
lúc , bảy tám thư sinh cùng xông tới, vây chặt lấy một . Võ sinh vây kín, kêu lên oai oái: “Từ Thanh Sơn, lên !”
Liên quan đến danh dự, Từ Thanh Sơn nào dám yên.
Hắn lao đến mặt Cao Triều, định đưa chân cản, thấy Cao Triều nháy mắt trêu chọc, chân hất bóng lên , cúi lách qua nách .
Từ Thanh Sơn vội , nhưng muộn.
Cao Triều khống chế bóng, tung chân đá mạnh, bóng vẽ một đường cong mắt trung bay thẳng lưới.
Im lặng trong giây lát, đám thư sinh bỗng nổ tung trong tiếng reo hò vang dội.
Cao công tử “xoạt” một tiếng mở chiếc quạt giấy trong tay, ngẩng đầu đầy kiêu ngạo đám võ sinh: “Mau tới đây các cháu ngoan, đ.ấ.m lưng bóp chân cho gia gia nào!”
Đám võ sinh: “…”
Ngay lúc , ai hô to một tiếng: “Nhìn kìa, Cố Tế tửu tới !”
Mọi theo tiếng hô, giật hoảng hốt. Bên cạnh Cố Tế tửu còn một , là Thừa tướng đương triều kiêm Giám sự Quốc Tử Giám, Tào Minh Khang.