Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 598: Tốt nhất đừng chọc ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:19
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Còn gì nữa ?" Cao Triều nghiến răng hỏi.

Thịnh Nhị đáp, ngoảnh đầu Tĩnh Bảo đang ẩn trong bóng tối, im lặng lời nào. Tĩnh Bảo ôm ngực, hồi lâu mới c.ắ.n răng thốt mấy chữ: “Nhị gia cứ thẳng."

"Hắn thương ở lưng nặng, dò la , là hơn trăm trượng. Nếu chút bản lĩnh, chỉ e sớm…"

Thịnh Nhị ngừng chốc lát: "Ta bắt mạch thử, mạch đập yếu lắm. Trời lạnh thế , nếu chữa trị e rằng qua ba ngày. Thất gia, nhất định nghĩ cách, hơn nữa nhanh!"

Vành mắt Tĩnh Bảo đỏ ửng, ánh nước lấp lóe.

"Chát" một tiếng nhẹ vang lên, móng tay trỏ kẹp trong khe vách xe ngựa bẻ gãy tận gốc, m.á.u phụt , mà nàng chẳng thấy đau.

"Ta vốn tính toán xong cả , đợi phu thê Tô đại gia khỏi phủ thì tay với Tạ Thái y. giờ xem thì kịp nữa !"

Nàng thở hổn hển mấy , yếu ớt : "Nhị gia, cùng đường ."

Ánh mắt Thịnh Nhị khựng .

Hắn giọt m.á.u rỉ từ đầu ngón tay Tĩnh Bảo, giọng : "Ta từng nghĩ đến một cách."

Tĩnh Bảo giật thót: “Nhị gia, mau !"

Thịnh Nhị trả lời: "Chuyển Cố Trường Bình đại lao Cẩm Y vệ, Tạ Lan y thuật cao siêu, thể cứu chữa. chuyển , cách. Đừng , đến cả Kỷ Cương cũng nổi."

Ánh mắt Tĩnh Bảo vì mừng rỡ mà sáng bừng lên trong thoáng chốc, dần ảm đạm xuống.

“Ngươi cứ , ai thể ?" Cao Triều bên cạnh đột nhiên cất lời.

Thịnh Nhị liếc y, lạnh lùng trả lời: "Nhìn khắp thiên hạ, chỉ Hoàng thượng."

Ánh mắt Tĩnh Bảo ảm đạm.

Dù nàng thông minh tuyệt đỉnh nữa, cũng thể tính toán tới Hoàng đế. Huống hồ, phận hiện tại của nàng, đến cửa hoàng cung còn nổi.

Cao Triều : "Có lẽ… thể thử xem."

Tĩnh Bảo kinh ngạc: "Thật ?"

"Giả đó!"

"Cao! Mỹ! Nhân!" Tĩnh Bảo túm chặt lấy tay y: "Đừng đùa với , lúc chịu nổi ."

"Ta lẽ thôi!" Cao Triều thu vẻ đùa cợt, nghiêm túc : "Thành thì , để thử một ."

Tĩnh Bảo vội hỏi: "Thử thế nào?"

Vốn dĩ Cao Triều định nhiều, nhưng thấy tay Tĩnh Bảo đang run lên, mới hiểu tiếng "chát" là gì.

"Lão thái giám Vương Trung, ngươi đấy, Trưởng công chúa từng ân với , thử xem thể tay từ ."

Vương Trung là thái giám cận bên cạnh Hoàng đế.

Ánh mắt Tĩnh Bảo sáng rực lên, giờ phút nàng mới cảm thấy cơn đau nhức thấu tim từ đầu ngón tay truyền tới.

"Thịnh Nhị… gia!"

Cao Triều vốn định gọi thẳng Thịnh Nhị, nghĩ đến việc hiện giờ hai đang cùng một phe, miễn cưỡng thêm chữ "gia".

“Ngươi !"

"Lão thái giám một nơi ở riêng trong kinh, cụ thể ở . Tên đó xảo quyệt, e rằng trong kinh cũng chẳng mấy . Ngươi nghĩ cách tìm ."

Thịnh Nhị lạnh lùng gật đầu ánh mắt chăm chú của Cao Triều, thoắt cái biến mất thấy tăm .

Cao Triều hỏi: "Tĩnh Thất, việc cần dùng đến bạc, ngươi còn bao nhiêu?"

Tĩnh Bảo: “Ngươi cần lo chuyện bạc, cần bao nhiêu cứ mở miệng."

Cao Triều dừng một thoáng, : "Trước tiên đưa mười lăm ngàn lượng, ít quá thì sợ lão già đó dám liều."

Tĩnh Bảo trả lời: "Ta cho ngươi hai vạn lượng, năm ngàn lượng dư , ngươi giữ lấy mà nối đường dây ."

"Được!" Cao Triều lấy khăn tay trong n.g.ự.c : "Về phủ , băng tay ."

Khóe môi Tĩnh Bảo nhếch lên một nụ t.h.ả.m hại: "Không , thấy đau."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-598-tot-nhat-dung-choc-ta.html.]

"Ta thì nó đau!" Cao Triều nắm lấy tay nàng, dùng khăn quấn chặt từng lớp từng lớp.

Thái giám triều Đại Tần tuy đến vạn nhưng cũng vài ngàn, thể mở phủ riêng bên ngoài, đếm đầu ngón tay cũng hết mười.

Vương Trung chính là một trong đó.

Lúc trẻ từng theo chủ tử học vài năm chữ, đôi ba chữ nghĩa, hiểu đạo lý "đại ẩn ẩn ư thị"*, nên mới đặt phủ trong khu sầm uất náo nhiệt.

*Bậc đại ẩn sĩ thì ẩn ngay giữa chốn phồn hoa đô hội.

Phủ nhỏ hai gian, trông gì nổi bật, thực bên trong cầu kỳ, đến cả gạch lát đất cũng vận từ phủ Sơn Tây về.

Vương Trung đêm nay trực, lúc đang giường hút thuốc, ôm trong lòng một phụ nữ mặt mũi đoan trang, vóc dáng đầy đặn.

Người phụ nữ vốn là cung nữ, khi hai kết tóc thì Vương Trung lập tức nghĩ cách để phủ Nội Vụ thả nàng , nuôi nàng bên ngoài như chim hoàng yến.

Ngoại trừ việc sinh con, hai chẳng khác gì vợ chồng bình thường.

"Gia ơi, gia ơi!"Giọng quản gia vang lên ngoài cửa: “Có gõ cửa, họ Cao tên Triều, của phủ Trưởng công chúa."

"Sao ?" Vương Trung giật dậy, đảo mắt vài vòng nghiến răng : “Ngươi bảo , nơi tìm."

Quản gia im lặng một lúc, trả lời: "Hắn , nếu gia mở cửa, ngày mai thành Tứ Cửu sẽ gia dùng bạc tham ô cưới vợ ngoài phố."

Người phụ nữ vội vàng đẩy ông một cái: "Còn mau !"

"Đồ khốn nạn khốn kiếp!"

Vương Trung ném cây điếu xuống, hấp tấp xỏ giày chạy ngoài.

Trong tiểu hoa sảnh.

Cao Triều ghế thái sư, nhàn nhã nhấp .

Tĩnh Thất từng dặn, dù là cầu xin cũng chiến thuật, tuyệt đối tỏ gấp gáp, vẻ điềm tĩnh, giữ thể diện. Như , lão thái giám sẽ tự suy đoán mục đích của ngươi. Nếu đoán , sẽ mở lời , đến lúc , ngươi sẽ chiếm thế chủ động.

Vương Trung sa sầm mặt, quả nhiên trong lòng đang suy nghĩ ý đồ của Cao Triều.

Nghĩ càng lâu, càng thấy bất an.

Theo lý mà , tên nhóc hẳn là vì chuyện của Cố Trường Bình mà đến.

thì giống.

Ngươi xem đó nhàn tản uống , mặt chẳng lấy một chút vội vàng.

Vậy thì đến vì chuyện gì?

Vương Trung là đại thái giám đắc sủng bên cạnh Hoàng đế, cũng sống đến từng tuổi, việc mờ ám dính đếm xuể, nếu thì leo đến vị trí hôm nay?

Làm nhiều chuyện , trong lòng tự nhiên cũng chột .

"Ôi chao, tiểu tổ tông của , ngươi chứ, nửa đêm nửa hôm như thế , ngươi dọa c.h.ế.t lão nô ?"

Lúc Cao Triều mới đặt chén xuống, mở lời: “Chuyện lẽ ngươi . Một canh giờ , Vương Uyên ngục, đ.á.n.h gãy chân Cố Trường Bình."

"Cái… cái gì?" Vương Trung Cố Dịch thét cao giọng, còn phá cả âm ở cuối câu, nhưng trong lòng thì nhẹ nhõm hẳn: Thằng nhãi quả nhiên vì chuyện của Cố Trường Bình, thì dễ xử lý .

"Đây là hai vạn lượng. Tìm cách chuyển Cố Trường Bình sang đại lao Cẩm Y vệ. Ta và từng là thầy trò, dù gì cũng thể trơ mắt c.h.ế.t trong tay tên súc sinh Vương Uyên ."

Cao Triều rút một xấp ngân phiếu từ tay áo, “chát" một tiếng đặt xuống bàn: “Công công, ngươi rõ giữa và Vương Uyên là mối thù đội trời chung."

Vương Trung đờ ghế, mắt chớp lấy một cái.

Ngươi và Vương Uyên thù thì liên quan quái gì đến . Lát nữa cứ giả câm giả điếc là xong.

Cao Triều thấy bất động cũng lấy lạ, chỉ mỉm với : “Ta Cố Trường Bình liên lụy mất chức, còn xui xẻo nhốt mấy ngày oan, về đến nhà mắng cho một trận."

Cao Triều nặng nề thở dài: “Công công , giờ phút nhất đừng chọc giận . Nếu ép đến đường cùng thì chuyện gì cũng dám ."

 

Loading...