Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 596: Cầu ta tha cho ngươi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:17
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngục giam của Hình bộ, ánh đèn dầu leo lét mờ tối.

Cố Trường Bình rạp tấm chiếu cỏ lạnh lẽo ẩm thấp, lông mi động đậy.

Vừa mơ, trong mơ đèn vạn nhà sáng, A Bảo co ghế quý phi, trong tay ôm chén nóng hôi hổi.

Hắn từ bên ngoài bước , mang theo khí lạnh đầy .

A Bảo đặt xuống tới, giúp cởi áo khoác trách móc: “Sao giờ mới về?”

Hắn nàng, mỉm .

“Còn nữa, còn về trễ như thế, cấm cửa cho !”

A Bảo hờn dỗi trừng mắt lườm một cái: “Đi rửa mặt rửa tay , sắp ăn cơm . Tối nay canh vịt già, mát gan giải nhiệt, uống nhiều một chút.”

Canh còn uống , cơn đau nóng rát dữ dội đ.á.n.h thức.

Hắn thử cử động tay chân, thì thấy tiếng xích sắt vang lên lạnh lẽo bên tai.

Kiếp khi giam cầm, cảnh ngộ của hình như còn thê t.h.ả.m hơn, cổ họng độc khàn đặc, thể chi chít vết roi, m.á.u mủ loang lổ…

Hai chữ mệnh, thực từng tin.

Trùng sinh một , tất cả cạm bẫy đều thể tránh, từng nghĩ dựa bản lĩnh của , thể xoay chuyển càn khôn.

Chỉ tiếc, mệnh chẳng theo lối cũ mà bài binh bố trận. Nào là lật tay mây, úp tay thành mưa, nào là con thắng ông trời...

Đến nước , hối hận, chỉ thấy với một .

Chỉ cần nghĩ đến nàng, mắt Cố Trường Bình lập tức đau nhức như kim châm, nước mắt kìm rơi xuống.

Ông trời, mạng của , g.i.ế.c, phanh thây, tùy ngươi xử trí;

Mạng của nàng, xin nhất định hãy thương xót!

Có tiếng bước chân vang lên, từng bước một xuống bậc thang.

đến !

Hơn nữa, chỉ một !

Cố Trường Bình chẳng thể động đậy, cả chỉ còn đôi tai là cực kỳ nhạy bén.

Trước cửa ngục.

Vương Uyên đưa ngân phiếu , tên cai ngục lộ vẻ khó xử: “Chuyện …”

“Yên tâm, khó ngươi, cam đoan còn thở .”

“Vương đại nhân, tiểu nhân điều, thực sự là…”

Thực sự là y nhận bạc của Trương Trường Thọ, hứa sẽ âm thầm chiếu cố Cố Trường Bình.

“Trước khi từ chối, hãy nghĩ kỹ, là ai, lưng là ai, đắc tội với , cái bát cơm ngươi còn giữ ?”

Vương Uyên kiêu ngạo nhạt: “Huống hồ cái bát cơm là chuyện nhỏ, giữ cái mạng mới là chuyện lớn. Ta là thù dai, ai đắc tội , ai mạo phạm , đều nhớ kỹ, trả đủ cả vốn lẫn lời.”

Cai ngục sợ đến đổ mồ hôi lạnh đầy trán: “Vương đại nhân, lời ngài …”

“Nghe lọt tai , còn xem ngươi việc thế nào. Nhớ kỹ, ch.ó lời mới xương để gặm.”

Tên cai ngục hít sâu mấy , vội vàng nhận lấy ngân phiếu, lành: “Vương đại nhân, nhé, để còn sống, nếu Hoàng thượng tra …”

“Yên tâm, thở sẽ giữ giúp cho đến ngày đầu lìa khỏi cổ, đưa chìa khóa đây.”

Cai ngục vội cởi chìa khóa từ thắt lưng đưa , Vương Uyên cầm lấy, đường hoàng bước , đám thị vệ phía vội theo sát.

Cai ngục vóc dáng cao lớn của đám thị vệ , khỏi rùng rít một lạnh.

Cố Trường Bình Cố Trường Bình, cầm bạc mà việc, mà là đến lai lịch quá lớn, ngươi… tự cầu phúc !

Cửa ngục mở .

Khóe miệng Vương Uyên nhếch lên đầy tà khí, bước tới xổm xuống, túm lấy cằm Cố Trường Bình, ép ngẩng đầu.

Cố Trường Bình mở mắt, thấy là , nhắm .

Vương Uyên toe toét: “Chậc chậc chậc, đ.á.n.h thành thế , t.h.ả.m thật!”

Cố Trường Bình chẳng hé một lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-596-cau-ta-tha-cho-nguoi.html.]

Vương Uyên ghé sát, dùng giọng chỉ hai thấy: “Ngươi và Phác Chân Nhân quan hệ gì ?”

Ngoài mặt là , nhưng thực của .

Người luôn quên mối tình đầu, mấy năm đó dù trời, cũng cam lòng hái xuống cho . Ngươi xem, ngươi hại thành thế , nên báo thù giúp ?”

Khóe môi Cố Trường Bình nhếch lên, nở một nụ châm biếm mơ hồ.

Thì là đến báo thù cho Phác Chân Nhân.

“Tất nhiên, nếu ngươi chịu cầu xin , khi sẽ tha cho ngươi một con đường.”

Vương Uyên quái dị: “Dù gì cũng là quan hệ thầy trò một thời, nể mặt tăng thì cũng nên nể mặt Phật. Trong lòng , ngươi vẫn vài phần trọng lượng. Nào, cầu xin , cầu xin nào!”

Hắn giống như thợ săn, cầm một miếng thịt béo tay, trêu chọc con dã thú đang hấp hối.

“Chỉ cần ngươi mở miệng, sẽ tha cho ngươi. Nếu , đêm nay chính là ngày c.h.ế.t của ngươi… Nào, cầu xin , nhanh lên!”

Cố Trường Bình vẫn bất động, vẻ mặt bình thản như chẳng thấy lời .

Vương Uyên lập tức mất kiên nhẫn, nhận roi từ tay thị vệ, quất xuống một cái thật mạnh.

Thân thể Cố Trường Bình co giật, cổ họng phát tiếng rên rỉ.

“Ồ, của cũng là cứng đầu thật, khó nuốt nhỉ!”

Ánh mắt Vương Uyên độc ác như sói hoang, lật Cố Trường Bình , một chân dẫm lên n.g.ự.c .

Tấm lưng đầy thương tích cọ xuống nền đất, cơn đau ập đến như sóng thần. Cố Trường Bình chợt mở bừng mắt, sâu trong đồng tử b.ắ.n hàn quang mãnh liệt.

Vương Uyên ánh đó dọa cho rùng , liên tục lùi mấy bước.

“Chậc, còn dám trừng ông đây!”

Vương Uyên thẹn quá hóa giận, trừng mắt hiệu cho thị vệ phía . Gã thị vệ tung chân nhanh như chớp, đá tới thật mạnh.

“Rắc!”

Cố Trường Bình rõ tiếng xương gãy răng rắc, trong miệng tràn ngập vị tanh mặn của máu. Hắn cố nuốt xuống, nhưng vị m.á.u vẫn ngừng trào lên.

Thế là, há miệng phun một ngụm máu.

Phun xong ngụm m.á.u đó, còn cảm nhận bất kỳ cơn đau nào nữa, nở nụ về phía Vương Uyên, từ từ nhắm mắt .

Cầu xin?

Cả hai kiếp sống, từng học qua điều đó!

Vương Uyên mơ cũng ngờ Cố Trường Bình còn thể , tức đến tím tái mặt mày: “Mau, chân còn cũng đ.á.n.h gãy cho !”

“Rõ!”

Tên thị vệ nhấc chân thì đột nhiên đau nhói chân, loạng choạng ngã nhào xuống đất.

“Dừng tay!”

Lời còn dứt, một bóng lao tới, trong ánh mắt kinh hoàng của Vương Uyên, siết chặt lấy cổ .

“Nói, đêm khuya thế ngươi đến đây gì? Có đồng bọn của Cố Trường Bình ? Có định cứu ?”

Tất cả diễn quá nhanh, ai kịp trở tay.

Vương Uyên mặt đỏ bừng, nghiến răng: “Họ Thịnh… ngươi… ngươi bậy, thả tay , mau thả !”

“Là bậy là ngươi đang ngụy biện?”

Ánh mắt Thịnh Nhị rút ngắn cách chỉ còn nửa tấc, sắc mặt tối sầm.

“Vương đại nhân, ngươi tuy là học trò của Cố Trường Bình, từng tình nghĩa thầy trò, nhưng cũng đừng quên là trọng phạm triều đình. Thả , nhà họ Vương của ngươi e cũng sẽ tru di cửu tộc!”

Vương Uyên tức đến mức thốt nên lời.

Không khí trong cổ họng ngày càng ít, đến mức hai chân mềm nhũn.

Tên thị vệ bên cạnh vội bò dậy, cuống quýt : “Thịnh đại nhân, gia nhà là tới thẩm vấn phạm nhân, đến cứu .”

Thịnh Nhị nhướng mày: “Vậy ?”

, đúng ! Không tin ngài thể kiểm tra chân của Cố Trường Bình, gia nhà mới sai đá gãy đó!”

Ánh mắt Thịnh Nhị chợt trở nên sắc lạnh.

 

Loading...