Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 594: Lá gan cũng to thật

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:15
Lượt xem: 166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trừ phi cái gì, ngươi mau !”

Cao Triều dùng đũa gõ lên đầu một cái: “Ngươi là khiến Cao gia của ngươi sốt ruột mà c.h.ế.t ?”

Tiền Tam Nhất hất tay gạt móng vuốt ch.ó của : “Việc ba chúng nổi, nhưng một thể nghĩ cách.”

“Ai?” Tĩnh Bảo sốt ruột hỏi.

“Hạo Vương.” Tiền Tam Nhất nghiêm túc : “Hạo Vương phận cao quý, là quyền thế nhất triều Đại Tần, một , vạn , thế lực thông thiên. Nếu tay, Cố Trường Bình chừng còn cơ hội sống sót.”

Trong phòng bỗng lặng ngắt như tờ.

Trong lòng Tĩnh Bảo và Cao Triều đồng thời hiện lên một ý nghĩ: lý!

Tiền Tam Nhất một mối lo khác: “Từ kinh thành đến Bắc phủ xa như , lỡ như thấy c.h.ế.t mà cứu thì ?”

Sắc mặt Cao Triều thoáng trầm xuống: “Cố Trường Bình vì nữ nhân của đó phản bội mà ngục. Nếu thấy c.h.ế.t cứu, thì đúng là cầm thú.”

Tĩnh Bảo lắc đầu: “Ta thấy đến nỗi thế .”

Cao Triều: “Vì ?”

Tĩnh Bảo: “Ta tin con mắt của .”

Lời dứt, Tiền Tam Nhất và Cao Triều đồng thời rùng trong lòng, thầm nghĩ: tên nhóc con lúc nào cũng thể trúng mấu chốt của vấn đề.

Tiền Tam Nhất: “Ta đồng ý với lời !”

Cao Triều: “Ta cũng !”

“Vậy thì…” Tĩnh Bảo kéo dài giọng: “Giờ điều quan trọng là, đảm bảo c.h.ế.t, chờ Hạo Vương đến.”

Cao Triều: “Không thể chờ. Chúng chủ động tìm , cùng bàn bạc kế hoạch cứu .”

Tiền Tam Nhất: “Cao Triều đúng. Nếu thật sự chỉ còn nửa tháng thì thể chần chừ.”

“Ta !” Tĩnh Bảo chút do dự.

“Ngươi thì !” Cao Triều lập tức phản đối: “Ngươi mà , kinh thành ? Tĩnh Thất, đừng quên, trong chuyện của Cố Trường Bình, ngươi là nhân vật mấu chốt nhất.”

Tĩnh Thất mà rời , kinh thành chẳng khác nào rắn mất đầu. Huống chi, nhóc con còn là nữ nhi, giữa mùa đông rét mướt mà phi ngựa cả ngàn dặm, đàn ông còn chịu nổi, huống hồ là nàng.

Tĩnh Bảo hiểu ngay thể rời . nếu để Cao Triều , bên phía Cẩm Y vệ còn chút quan hệ.

Lúc , Tiền Tam Nhất thấy bốn con mắt hai , từ từ về phía .

“Chẳng lẽ… là ?”

Hắn giật nảy : “Ta từng chuyện với Hạo Vương mà, …”

“Tiền Tam Nhất!” Tĩnh Bảo nheo mắt: “Ngươi còn nhớ lúc mới Quốc tử giám, ngươi lừa mất năm lượng bạc ?”

Tiền Tam Nhất: “Tên nhóc con ngươi chẳng lẽ vẫn còn nhớ chuyện đó ?”

“Nhớ đến c.h.ế.t luôn đó!” Tĩnh Bảo tự giễu: “Ta vẫn tự cho thông minh, mà gặp ngươi chẳng qua nổi một chiêu. Ngươi thiên phú lừa . Trên đời ai ngươi thể thuyết phục, bạc nào ngươi thể lừa . Đừng sợ, ngươi .”

Tiền Tam Nhất: “…”

Ta… giỏi ?

Cao Triều: “Hơn nữa, ngươi nổi bật, trốn trong trang cũng ai để ý, ngoài Cẩm Y vệ thì chẳng ai ngươi đang ở kinh thành Bắc phủ.”

Tiền Tam Nhất: “…”

Tiền Trạng nguyên chút độ nhận diện nào thế ?

Tĩnh Bảo: “Cố Dịch còn mấy ám vệ, sẽ cử hai theo bảo vệ ngươi.”

Cao Triều vẫn thấy ít quá: “Thêm cả Tiểu Thất của nữa, Đồng Bản của ngươi cứ để ở nhà, cho giả ngươi. Còn cha ngươi thì tự ngươi lo liệu .”

Tĩnh Bảo: “Đừng lo về tiền bạc, bạc sẽ lo, bắt ngươi bỏ đồng nào.”

Cao Triều: “Gặp may thì dọc đường khi sẽ chạm mặt Bắc phủ.”

Tiền Tam Nhất: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-594-la-gan-cung-to-that.html.]

Mưu tính tỉ mỉ quá đó!

“Được, !” Giọng trầm .

Tĩnh Bảo thấy Tiền Tam Nhất đồng ý, bỗng đổi giọng: “Tối nay còn một chuyện nữa, cần ba chúng đồng lòng mới .”

Cao Triều và Tiền Tam Nhất nghi ngờ nàng.

Miệng Tĩnh Bảo như đổ chì, mãi mở lời. Đến khi thấy hai dần nổi giận, nàng mới : “Đến bãi tha ma trộm xác.”

Mọi việc, thuận thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

Mấy hôm , Cố Trường Bình mới nhốt, Cao Triều và Tiền Tam Nhất còn rửa sạch hiềm nghi, trong lòng nàng thì vô cùng rối loạn, chẳng manh mối gì, còn Cẩm Y vệ thì luôn canh giữ ở bãi tha ma, như hổ rình mồi, chỉ đợi mắc câu.

Nàng chỉ thể trơ mắt lão phu nhân phơi xác nơi hoang dã.

Giờ đây, ba bọn họ rửa sạch hiềm nghi. Giờ trộm xác, cho dù Cẩm Y vệ bắt cũng thể lấy cớ “thầy trò một đời, ân tình khó báo” để chống chế.

Quân, , sư là ba điều lớn nhất trong lòng kẻ sĩ.

Chuyện liên quan đến phản nghịch, cũng chẳng màng trái, mà là phẩm hạnh. Dù đến tai Hoàng thượng, cũng chẳng thể trách cứ.

Tất nhiên, chuyện , còn thiếu một thứ thể thiếu: rượu!

Rượu gan to, quả thật sai.

Tĩnh Bảo đến bãi tha ma, trong lòng chẳng thấy sợ là bao, trái còn thấy nhiệt huyết sôi trào.

Người cũng lúc c.h.ế.t, dù là quan tài bãi tha ma đều là nơi trở về.

Kẻ vứt xác nơi bãi tha ma, tù phạm trong lao ngục, gia nhân của nhà quyền quý, cung nhân đột tử vì diệt khẩu…

So với ma quỷ, con mới là thứ đáng sợ nhất đời .

Tĩnh Bảo là đầu tiên bước tới đống xác.

Tuyết phủ kín đống xương cốt, nàng dùng tay để moi xác .

Mặt Cao Triều tái mét nên lời: “Mẹ nó, tên nhóc con gan to quá, còn là nữ…”

Tiền Tam Nhất: “Nữ gì cơ?”

Cao Triều suýt buột miệng, vội chữa : “Là kiểu nữ tính yếu ớt mà, ngay cả Từ Thanh Sơn cũng gan bằng nàng.”

Tiền Tam Nhất trợn trắng mắt đến tận trời xanh.

Nói nhảm, gan to thì dám giúp Cố Trường Bình tạo phản chắc?

“Đi, qua giúp một tay!” Hắn bịt mũi bước tới, tuy trời lạnh tuyết dày che phần nào mùi xác thối, nhưng… vẫn khiến buồn nôn.

Nỗi đau khổ của Cao Triều lúc , ai hiểu .

Đường đường là một mỹ nhân, mười ngón tay dính nước xuân, đừng đào xác, đến cả lột quần áo sống còn lười.

“Hai cố gắng lên nhé, uống nhiều, đầu choáng, đây canh gác giúp!” Giọng càng lúc càng lớn: “Không ai, ai hết! Ngoài ba chúng , còn sinh vật nào!”

Hắn hét xong, Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất bật .

Thôi .

Mỹ nhân đúng là đặc quyền.

Hai tên Cẩm Y vệ đang nấp từ xa : Chúng sắp c.h.ế.t rét , vẫn còn thở đấy, chẳng sinh vật sống ?

Tĩnh Bảo lật qua mấy cái xác, cuối cùng cũng thấy lão phu nhân đè bên , bèn hét lớn: “Tìm ! Tìm ! Tiền Tam Nhất, đào nhanh lên, kéo !”

Tiền Tam Nhất Tĩnh Thất gan to như trời , khỏi rùng một cái, thầm nghĩ: má nó, tưởng đang đào củ cải chắc?

Hai cùng hì hục đào bới, cuối cùng cũng kéo .

May mà trời lạnh, xác lão phu nhân tổn hại chút nào. Lạnh đến mức ngay cả ch.ó hoang cũng lười kiếm ăn.

“Ai cõng?” Tiền Tam Nhất hỏi.

 

Loading...