Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 591: Bí mật gặp Tạ Thái y
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:12
Lượt xem: 164
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Thái y đến đúng giờ như hẹn.
Nhận thiệp mời của Tĩnh Thất Gia, ông do dự lâu giữa việc , cuối cùng vẫn thắng nổi lòng yêu thương con gái, đành bước đến.
Chỉ bởi trong thư một câu: Ta cứu phu thê Đại gia.
Tạ thái y tóc bạc trắng chỉ một đêm, hôm nay mặc áo dài xám, trông càng thêm già nua. Giọng ông khàn đặc ngay khi mở miệng: “Thất gia định cứu họ bằng cách nào?”
“Mời ngài , chúng uống chuyện.”
Lúc Tạ thái y nào còn tâm trí uống , ông cau mày: “Thất gia đừng vòng vo nữa, cái mạng già của e là cũng giữ bao lâu nữa .”
Tĩnh Bảo rót cho ông một chén : “Tạ Thái y, tiên để hỏi ngài một câu, ngài tin phu thê họ thật sự liên quan đến Bắc phủ ?”
“Con gái , dám vỗ n.g.ự.c mà , tuyệt đối thể nào! Còn…”
Tạ thái y chần chừ: “Ta dám chắc. Dù gì thì nhà họ Tô cũng từng dây mơ rễ má với Hạo vương…”
“Hắn cũng liên quan.” Tĩnh Bảo dứt khoát.
“Làm ngươi ?”
“Với tính cách của Tô Đại gia, nếu quả thực liên quan, cầu hôn con gái ngài, khổ khác cũng khổ .”
Trong lòng Tạ thái y nhẹ nhõm.
“Nói như , hai đứa nó đều oan. Chỉ cần điều tra rõ ràng là thể…”
“Chưa chắc !” Tĩnh Bảo cắt ngang lời ông: “Nếu bọn họ c.h.ế.t, oan uổng cũng thể biến thành tội, liên quan cũng thể kéo thành liên quan.”
“Ai? Ai bọn họ c.h.ế.t?”
“Là đối thủ của ngài, đối thủ của nhà họ Tô, còn kẻ đối đầu với Tô Quý phi trong cung.”
Bàn tay đang đặt bàn của Tạ thái y run rẩy, môi khô nứt mấp máy, nhưng chẳng lời nào.
“Ta một cách, cứu là do ngài, cứu thế nào cũng do ngài.”
“Ý… ý ngươi là gì?”
“Ý là, xem ngài đến .”
“Ta… thể gì?”
Tạ thái y ngẩn giây lát, hiểu : “Ngươi cứ .”
Tĩnh Bảo ông, : “Dựa Hoàng hậu, nhờ bà lên tiếng mặt Hoàng thượng.”
Trong khoảnh khắc , Tạ thái y như nghẹt thở.
Một lúc , ông mới giận dữ phản bác: “Hoang đường! Đừng chịu, đến Hoàng hậu cũng…”
“Bà chịu.” Tĩnh Bảo ngừng một chốc tiếp: “Chỉ cần ngài rõ chuyện mang đến cho bà hai cái lợi.”
“Lợi gì?”
“Thứ nhất, Tô Uyển Nhi đang mang thai, đứa bé trong bụng nàng đến giờ vẫn bình an, Tạ thái y cũng một nửa công lao.”
Tạ thái y giật : “Ngươi lấy đứa con trong bụng Quý phi nương nương …”
“Tạ Thái y, mỗi một phận. Ngay thời điểm then chốt , nếu ngài còn nổi lòng trắc ẩn, hại chính là con gái của .” Giọng Tĩnh Bảo lạnh lẽo: “Tô Quý phi sẽ kết cục gì, đứa trẻ trong bụng nàng sẽ , nếu thiếu ngài, ông trời tự sẽ sắp xếp. Hoàng hậu sợ hãi, Hoàng thượng kỳ vọng, xem xem là ai bản lĩnh hơn thôi.”
Tạ thái y nghẹn họng, một lúc mới lên tiếng: “Còn cái lợi thứ hai?”
“Cái lợi thứ hai là ở phía Hoàng thượng.”
“Ta hiểu.”
“Theo lý mà , Tô Thái phó mới là cận nhất với Cố Trường Bình và Hạo vương. Hoàng thượng vẫn mãi động đến Tô Thái phó, thậm chí bắt ông tù, đủ thấy trong lòng là còn tin ông .”
Tĩnh Bảo thở dài: “Nếu thời điểm , Hoàng hậu thể một câu cho Tô Thái phó, cho nhà họ Tô, ngài xem Hoàng thượng sẽ thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-591-bi-mat-gap-ta-thai-y.html.]
Nàng tự trả lời: “Hoàng thượng mơ cũng ngờ đầu tiên bênh vực Thái phó là Hoàng hậu. Ngoài cảm động, trong lòng nhất định sẽ nghĩ, thiên hạ chẳng còn nữ nhân nào xứng đáng tri kỷ hơn Hoàng hậu.”
Tạ thái y đến ngẩn , trong đầu xoay chuyển nhanh: “Tâm cơ của Hoàng hậu thâm sâu như mê cung, chỉ hai cái lợi thể lay động bà ?”
“Cho dù thâm sâu thì vẫn là phụ nữ. Mà phụ nữ cả đời, ngoài tiền với quyền, còn khát vọng nhất là tình yêu của đàn ông.”
Tĩnh Bảo thở dài: “Hoàng hậu thiếu gì cả. Một bước một tính toán Hoàng thượng, lo toan đủ điều, một là vì con bà , hai là vì vinh quang của nhà đẻ.
địa vị và vinh quang của phụ nữ là đàn ông cho. Nếu nhiều hơn, thì khi nào nên cứng rắn, khi nào mềm mỏng.”
Nói đến đây, Tĩnh Bảo mới phát hiện trán từ bao giờ lấm tấm mồ hôi lạnh.
“Tạ Thái y, chỉ thể tính đến đây. Hai cái mồi thả xuống, cá c.ắ.n câu , thì xem ý trời.” Nàng khổ: “Ta ngài là nguyên tắc. Làm chuyện trái lương tâm thế , trong lòng nhất định khó chịu.
Ngài còn lo, nếu một ngày Tô đại gia chuyện, liệu tha thứ cho việc ngài phản bội .
giờ, trái ngọt thể ăn cả đôi. Chúng chỉ thể chọn một bên!
Ta nghĩ Tô đại gia là hiểu lý lẽ, hẳn sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ngài. Dù … còn một đứa con. Nếu xảy chuyện, đứa trẻ sẽ mất , mất cha, nơi nương tựa.”
Tạ thái y trầm mặc.
Từng lời của Thất gia ông đều tai, cũng kế sách ít một nửa cơ hội thành công, nhưng trong lòng vẫn khỏi hoài nghi…
Thiếu niên còn non nớt như , vì tính toán sâu xa như cáo già lăn lộn mấy chục năm quan trường thế?
Ai dạy ?
Cố Trường Bình ?
Vừa nghĩ đến cái tên , cơn giận trong lòng Tạ thái y bốc lên, hận thể cầm kim bạc đ.â.m thành tổ ong.
Không chịu sống yên phận còn dây Bắc phủ, kéo hết xuống nước, thật đúng là vong ân bội nghĩa!
Không đúng!
Tạ thái y chợt nhận một vấn đề, nghi ngờ trong lòng sâu thêm một tầng.
Tĩnh Thất Gia với nhà họ Tô hề thích, chẳng qua chỉ vì Cố Trường Bình kéo một sợi dây mảnh giữa hai bên, thì tại dốc lực cứu nhà họ Tô?
“Tạ Thái y chắc lấy lạ, chẳng thích gì với nhà họ Tô, vì tận tâm tận lực giúp họ?”
Sắc mặt Tạ thái y bỗng cứng ngắc.
Tên nhóc chẳng lẽ là giun trong bụng ông?
“Thực giúp nhà họ Tô.”
Tĩnh Bảo mím môi, giọng gần như thể thấy: “Là .”
“Ngươi… ngươi gì? Ai cơ?”
Tạ thái y như sét đánh, dám tin đầu Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo đối diện với ánh mắt ông, khiếp sợ, phức tạp, rối rắm đến lời diễn tả, nhẹ giọng : “Cố Trường Bình.”
...
Phòng riêng, giờ trống .
Món ăn bàn ai động đũa, Tạ thái y vội vã rời .
“Gia, ngài xem ông đồng ý chuyện ?” A Nghiễn thấp thỏm hỏi.
Tĩnh Bảo bàn đồ ăn nguội ngắt, đưa tay day trán.
Trận đối đầu với Tạ thái y , bề ngoài thì nhẹ nhàng, thực hao tâm, đến huyệt thái dương cũng giật thình thịch.
“Ta nghĩ là sẽ đồng ý. Thế gian , thứ khó cắt nhất chính là tình m.á.u mủ. Mà gối Tạ thái y, chỉ một đứa con gái thôi.”
“Vậy gia với Tạ Thái y chuyện trị thương cho ?”
“Chưa đến lúc!” Tĩnh Bảo lắc đầu: “Chỉ khi phu thê Tô đại gia cứu ngoài, mới tư cách mở miệng chuyện .”
Cố Trường Bình, nhất định kiên cường sống tiếp!