Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 587: Uy hiếp kèm dụ dỗ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:08
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngón tay Tĩnh Bảo đặt nắp chén trắng bệch cả .
Ngay cả Thịnh Nhị cũng là khó, thì chuyện thật sự là khó. Vương Uyên vì chuyện của Phác Chân Nhân, chắc chắn sẽ buông tha cho Cố Trường Bình. Tên đó xưa nay thù tất báo.
“Cẩm Y vệ và Hình bộ vốn cùng một hệ.”
Ánh mắt Thịnh Nhị lướt qua mặt Tĩnh Bảo, thản nhiên: “Chỗ khó, nghĩa là khác cũng khó. Ngươi tự nghĩ cách khác .”
“Đa tạ Nhị gia.” Tĩnh Bảo dậy: “Ta tiễn Nhị gia một đoạn.”
Thịnh Nhị yên nhúc nhích: “Không hỏi thăm tình hình của bọn họ trong ngục một chút ?”
“Có Nhị gia ở đó, cần hỏi.” Tĩnh Bảo rút một tờ ngân phiếu đưa qua: “Đừng khách sáo với . Trong ngục giống nơi khác, danh tiếng của Nhị gia hữu dụng, nhưng bạc càng hữu dụng.”
Thịnh Nhị Tĩnh Bảo một cái thật sâu, dậy nhận lấy ngân phiếu, nhét n.g.ự.c áo: “Nghe đồn Thất gia rộng rãi, hôm nay gặp , quả nhiên danh bất hư truyền.”
Tĩnh Bảo bất đắc dĩ: “Người đời vội vã bôn ba, chẳng cũng vì mấy lạng bạc thôi .”
“Lo cho ?” Thịnh Nhị bỗng đổi giọng.
Nụ giả tạo của Tĩnh Bảo lập tức cứng đờ.
“Lo!” Giọng nàng hòa màn đêm: “Trong mơ cũng sợ thương, lạnh, đau, đói.”
“Ngươi định tính ?”
“Ta !” Tĩnh Bảo thật: “Đi từng bước một, nếu thể cứu nguyên vẹn thì quá ; dù thương, tàn tật cũng , nuôi cả đời. Còn nếu thực sự thể cứu…”
Nàng dùng tay xoa trán, nhân đó che giọt lệ đang trào rơi, rốt cuộc cũng bộc lộ chút yếu đuối.
“Nếu thật sự thể cứu , vẫn sẽ sống cho . Trong lòng vẫn luôn .”
Cảm thấy vẫn đủ, nàng thêm hai chữ: “Mãi mãi.”
Thịnh Nhị lặng lẽ nàng, lên tiếng. Trong lòng nghĩ đến một khác.
“Làm trò cho Nhị gia .”
Tĩnh Bảo dằn xuống cơn xúc động, khịt mũi.
“Chắc ngươi thấy hai nam nhân chúng ở bên thật ghê tởm. đây, thích đúng là , những kẻ khác chẳng thể lọt mắt.”
“Không hề ghê tởm, còn thật hơn cả lắm đôi nam nữ.” Giọng Thịnh Nhị hờ hững: “Sau nếu gửi tin cho , đừng tìm mấy đứa trẻ ăn mày nữa, trông quá lộ liễu. Cứ để Cố Dịch đến Thịnh phủ là .”
“Ta Nhị gia.” Tĩnh Bảo dừng một chút: “Một câu ‘cảm tạ’ thì quá nhẹ, nếu Nhị gia chỗ cần đến , xin cứ mở lời, nhất định dốc sức.”
Khóe môi Thịnh Nhị nhếch lên: “Không một nhà thì chẳng chung một cửa, Cố Trường Bình cũng từng câu , giọng điệu cũng giống y hệt. Ta đây.”
Nàng tung mấy vòng giữa trung, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Lồng đèn noãn các gió bắc thổi lắc lư ngừng.
Tĩnh Bảo ngẩn tại chỗ, trong lòng đang suy tính xem còn ai thể khiến Cố Trường Bình chuyển khỏi đại lao Hình bộ.
Cố Dịch và A Nghiễn yên lặng chờ bên cạnh.
Khi Thất gia đang suy nghĩ, thường sẽ nhíu mày, thích quấy rầy, nét mặt thì lãnh đạm như nước lã.
“Các ngươi còn nhớ tên Trương Trường Thọ ?”
Cả hai đều giật .
A Nghiễn : “Nhớ chứ, năm xưa khi xảy vụ án Thạch Thuấn và Thạch Hổ, ông là Hữu Thị lang Hình bộ, là của Tào Minh Khang.”
Cố Dịch tiếp lời: “Sau khi Tào Minh Khang c.h.ế.t, gia nhà tiếp nhận chức Hình bộ Thượng thư, ông sợ gia gây khó dễ nên đến phủ bái kiến, nhưng gia nhà động đến ông .”
“Sau đó vì chuyện của Phác Chân Nhân mà mất chức, Vương Quốc công tiếp quản Hình bộ. Trước kỳ thi xuân, và Tiền Tam Nhất vu oan cưỡng sát kỹ nữ ở Nhất Phẩm Đường, để cứu bọn dùng kế khiến bộ Quốc Tử Giám kéo đến Ngự sử đài tọa kháng.”
Tĩnh Bảo kể rành rọt: “Kẻ là nhà họ Vương, nhưng kẻ c.h.ế.t là Trương Trường Thọ. Ông cách chức, đến giờ vẫn nhàn tản ở nhà, chẳng gì.”
Cố Dịch hỏi: “Thất gia đột nhiên nhắc đến ông là định…”
“Từ lúc quan trường, ông công tác ở Hình bộ, từ tiểu quan thất phẩm từng bước bò lên chức Hữu Thị lang, nhân mạch trong Hình bộ là sâu nhất.”
Tĩnh Bảo liếc tờ ngân phiếu bàn.
“Có tiền thì thể sai khiến ma quỷ. Dù bây giờ thể chuyển ngoài, thì ít nhất cũng khiến Hình bộ ngầm bảo vệ , nhất là trong ngục.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-587-uy-hiep-kem-du-do.html.]
Cố Dịch cau mày: “Việc ông mất chức ít nhiều cũng liên quan đến gia nhà , chịu giúp .”
Tĩnh Bảo nhạt: “Người ông hận nhất nên là nhà họ Vương, chứ . Cố Dịch ?”
“Thất gia?”
“Ngươi tìm Thịnh Nhị, hỏi thử xem ông điểm yếu nào.”
“Rõ!”
“A Nghiễn?”
“Gia?”
“Ngươi cùng đến Trương phủ. Chúng lấy lễ đầu, chuyện gì giải quyết bằng tiền thì tuyệt đối dùng đến uy hiếp.”
“Vâng!”
…
Trương Trường Thọ vị khách mời mà đến, theo bản năng mím chặt khóe môi.
là mười năm Hà Đông, mười năm Hà Tây.
Khi ông còn tại chức, tên nhóc chỉ là một giám sinh tầm thường.
Sau đó đỗ Thám hoa, Hàn Lâm viện, sang Mật Thư đài, một đường thuận buồm xuôi gió. Còn thì mất chức, giờ chẳng là cái thá gì.
Có điều… ông trời cũng chẳng cho tên nhóc đắc ý lâu.
Cố Trường Bình gặp chuyện, e là y cũng sẽ giống như năm đó, liên lụy bởi .
Tĩnh Bảo liếc A Nghiễn, A Nghiễn lập tức lấy ngân phiếu từ tay áo đặt lên bàn.
“Ta vòng vo.” Tĩnh Bảo : “Đây là năm ngàn lượng bạc, nhờ ông một việc. Tiên sinh nhà đang giam ở đại lao Hình bộ, cầu gì khác, chỉ mong bình an, bệnh tai.”
Trương Trường Thọ giật .
Cố Trường Bình chẳng Cẩm Y vệ bắt , nhanh như thế chuyển sang Hình bộ ?
Mắt đảo một vòng, ông lập tức hiểu , chắc chắn là nhà họ Vương âm thầm tay, thừa cơ báo thù.
“Thất gia thật coi trọng . Bây giờ chỉ là dân thường, bản còn cầu chẳng bình an, mạng đây .”
Ông ung dung nâng chén , ý tứ rõ, tiễn khách.
Tĩnh Bảo chỉ mỉm .
“Năm xưa và Tiền Tam Nhất oan, ngục Hình bộ, lúc xét xử ông cao, mặc quan bào oai phong lẫm liệt, ánh mắt lạnh lẽo khiến chẳng dám ngẩng đầu .”
Nàng đột nhiên nhắc chuyện xưa khiến lòng Trương Trường Thọ run lên.
“Giờ mới qua đầy nửa năm, quan bào còn, mắt hổ cũng gỉ sét… Tặc tặc tặc… Không mỗi đêm thức giấc, ông oán, hận, cam lòng ?”
Không hận ?
Hận đến nghiến răng nghiến lợi.
?
“Thất gia, một tay thể vỗ kêu .” Trương Trường Thọ lạnh lùng: “Ta khuyên ngươi đừng mơ chuyện cứu nữa, coi chừng kéo cả bản xuống nước.”
Tĩnh Bảo : “Ta thể đây chuyện với ông, tức là thể kéo. Không những thế, chẳng bao lâu nữa, Cao Triều và Tiền Tam Nhất sẽ khỏi Cẩm Y vệ. Ông tin ?”
Trương Trường Thọ sửng sốt.
Lúc ông mới chợt nhận một điều, Tĩnh Thất cũng là tử chân truyền của Cố Trường Bình, y bắt?
Ông gằn: “Dù thì , phượng hoàng rơi xuống đất bằng gà.”
“Phượng hoàng rơi xuống đất bằng gà, nhưng phượng hoàng mổ gà.”
Tĩnh Bảo thẳng ông: “Bọn là ai, chắc ông cũng từng qua. Người ở Biên Sa tính khí càng tệ, tuy đấu nổi nhà họ Vương, nhưng xử lý ông thì…”
Nàng bật , từng chữ một c.ắ.n rõ ràng: “Dư sức!”