Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 58: Giọng điệu ẻo lả

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:00
Lượt xem: 251

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau lưng Cao mỹ nhân là hai tiểu đồng, một xách hộp đựng bút , một mang hộp đồ ăn.

Hắn phịch xuống ghế, lật sách ăn bánh hạnh đào.

Vậy là... đến để ôn bài ?

Lòng Tĩnh Bảo lập tức như một tảng đá nặng đè xuống.

Đến cả Cao mỹ nhân còn cố gắng tiến , càng chăm chỉ hơn nữa, nếu những lời hào sảng cũng chỉ là suông.

Đột nhiên, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng ha hả.

Ngẩng đầu lên, thấy hai cạnh bên khung cửa, về phía nàng, là tên lừa đảo Tiền Tam Nhất và ân nhân cứu mạng Từ Thanh Sơn.

Từ Thanh Sơn thấy nàng lập tức nhíu đôi mày đen rậm.

Đến gần hơn, thấy mặt và cổ nàng đỏ bừng, thầm mắng: "Đồ ẻo lả, chẳng ý ."

Quả thật Tĩnh Bảo đang nghĩ bậy.

thể trách nàng, trong đầu cứ kìm mà hiện lên một cảnh tượng quá đỗi... sinh động, xua cũng .

Để che giấu, nàng cúi đầu, vén lọn tóc vương môi đỏ tai, để lộ nửa gương mặt trắng trẻo.

Gương mặt nhỏ đỏ hồng, mịn màng đến mức như bóp nhẹ một cái cũng thể ứa nước.

Tim Từ Thanh Sơn bỗng đập mạnh một nhịp, còn kịp nghĩ gì thì thấy Tiền Tam Nhất vỗ bàn, la to: “Cao Triều, sách gì chứ! Tìm chút thú vui , hôm nay hiếm lắm mới rảnh rỗi một ngày!"

Cao Triều chẳng thèm ngẩng đầu, mắng: "Biến xa một chút cho , ồn c.h.ế.t ."

Tiền Tam Nhất tức đến hừ một tiếng: “Vậy với Thanh Sơn chơi, ngươi đừng hối hận đấy."

Cao Triều: "Cút!"

Từ Thanh Sơn bỏ : “Tam Nhất, chúng thôi!"

Tiền Tam Nhất vẫn nguyên: “Đợi chút, vài lời với Tĩnh sinh."

Lúc Tĩnh sinh ngơ ngẩn cả .

Vậy thì...

Tên Tiền Tam Nhất thật sự kẻ lừa đảo?

Hắn và Cao Triều, Từ Thanh Sơn dường như là bạn , nếu chẳng chuyện kiểu .

"Tĩnh , để giới thiệu một cho ngươi. Từ Thanh Sơn, của , từ nhỏ lớn lên cùng , là võ sinh mới nổi đó. Ngươi xem hình , lồng ngực, cánh tay, cặp chân dài ..."

Tiền Tam Nhất đột ngột đổi giọng: “Ngươi thật sự nên cân nhắc , đưa thêm năm lượng bạc nữa."

Tĩnh Bảo: "..."

Vừa mới nghĩ kẻ lừa đảo, mà há mồm cái lừa !

Còn nữa...

Tĩnh Bảo liếc sang Từ Thanh Sơn một cái, c.h.ế.t tiệt, cảnh tượng hiện !

"Ai da, trời ơi!"

Tiền Tam Nhất kêu to như phát hiện điều gì ghê gớm: "Mau đến xem , vì năm lượng bạc mà tức đến mức mặt đỏ cả lên kìa!"

Cao mỹ nhân: "Thật là... đồ nhà quê."

Từ Thanh Sơn: "Tên ẻo lả vẫn là tên ẻo lả."

Tĩnh Bảo: "Bổn gia từng thấy tiền chắc!"

"Thế , Tĩnh , giảm giá cho ngươi, ba lượng thế nào?" Lúc "ba lượng” chính Tiền Tam Nhất cũng đau lòng như d.a.o cắt.

Tĩnh Bảo chịu hết nổi, rút một tờ ngân phiếu năm mươi lượng từ n.g.ự.c , đập mạnh lên bàn: "Lấy ! Sau gặp thì tránh xa một chút!"

Tiền Tam Nhất chộp lấy ngân phiếu, hôn hai cái thật kêu hớn hở : “Tĩnh , từ hôm nay trở , ruột của ! Huynh yên tâm, chỉ cần Tiền Tam Nhất ở đây, trong Quốc Tử Giám , sẽ ai dám ức h.i.ế.p !"

Thế là hiểu tiếng hả?

Tĩnh Bảo đưa tay che mặt.

"Trả ngân phiếu cho , bảo vệ tên ẻo lả !"

Tĩnh Bảo giật nảy, trừng mắt: "Ai... Ai là tên ẻo lả chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-58-giong-dieu-eo-la.html.]

Từ Thanh Sơn giật lấy ngân phiếu trong tay Tiền Tam Nhất, đập mạnh xuống bàn, túm lấy , chẳng lời nào mà lôi .

cả tấm lưng như đang : Ai là tên ẻo lả, trong lòng ngươi tự .

"Thôi kệ!" Tĩnh Bảo nghiến răng nghĩ thầm, đó là ân nhân cứu mạng của ngươi, rộng lượng một chút, xem như trả ơn .

"Người .” Cao mỹ nhân lạnh nhạt lên tiếng.

Tĩnh Bảo: "..."

Trong Ngô phủ, khu nội viện.

Tĩnh Nhược Tố nghiêng giường, cuốn chặt trong chăn gối.

Bình thường nàng sợ nóng nhất, nhưng cứ đến ngày đèn đỏ là lạnh run lẩy bẩy.

Có tiếng bước chân từ xa tới gần, rèm cửa lay động, hóa là Ngô Thành Cương bước , xuống bên giường.

"Lại đau ?"

Tĩnh Nhược Tố trả lời: "Ừm... Sao tới đây, đang nghỉ ở chỗ Chu di nương ?"

Ngô Thành Cương đến ba phòng .

Chu di nương vốn là đại nha theo hầu từ nhỏ, trưởng bối chủ trì, nâng lên . Nhìn thì vẻ hiền lành, thật thà, nhưng bụng chẳng ít mưu mô.

"Vừa trong Quốc Tử Giám truyền tin tức, nàng bắt quả tang gian lận."

"Cái gì?” Tĩnh Nhược Tố hoảng hốt bật dậy.

"Đừng vội, hết. Sau đó Tế tửu đại nhân đích điều tra, minh oan cho nàng ."

Thì là một phen hú vía!

Tĩnh Nhược Tố đặt tay lên ngực, vỗ vỗ trái tim đang đập thình thịch, tựa trở , : "Chàng kể rõ đầu đuôi cho ."

Ngô Thành Cương sơ qua vài câu, bảo: "Không ngờ nàng ở cùng ký túc xá với con trai của Trưởng công chúa. Nếu mối quan hệ mà giữ , chắc chắn sẽ lợi ít."

Tĩnh Nhược Tố : "Người trong hoàng thất, mắt cao hơn đầu, hạng như chúng thể với tới. Thiếp chỉ mong ấm ức là đủ ."

Ngô Thành Cương : "Đệ nàng thông minh như thế, thể bắt nạt chứ. Phải , còn một chuyện nữa, bàn với nàng."

Tĩnh Nhược Tố ngay nửa đêm mò đến, chắc chắn chỉ để truyền tin đơn giản .

"Chàng ."

Ngô Thành Cương nắm tay nàng, đặt lòng bàn tay : "Ta mua một về."

Tĩnh Nhược Tố giật thót trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh: "Mua về nha , để phòng?"

Ngô Thành Cương gượng: "Ta theo nàng. Nàng đặt ở thì đặt ở đó."

Tĩnh Nhược Tố đàn ông mặt, trong đầu hiện lên cảnh năm đó, tới phương Nam rước nàng về kinh thành.

Mười lăm ngày thuyền, ở phòng bên cạnh, ban ngày cùng nàng trò chuyện, cùng ăn uống. Hắn thường cố nán đến khi nàng buồn ngủ chịu nổi mới chịu rời .

Sáng hôm trời còn sáng mò sang, bảo rằng đủ, đủ.

Thân mật như keo sơn.

Kết hôn xong, một năm nàng mang thai, ba tháng đầu thể gần gũi, lập tức nâng Chu di nương lên .

Lúc đó nàng đang nghén đến sống dở c.h.ế.t dở.

Sau khi sinh trưởng tử hai năm, nàng m.a.n.g t.h.a.i nữa.

Lần chồng chủ trì, nâng một họ hàng xa bên Ngô gia, Kiều biểu , lên . Người đó xinh xắn e ấp, cứ như con mèo nhỏ rúc lòng đàn ông.

So với Chu di nương thì Kiều di nương đúng là gì.

Nếu nhờ nàng nhà đẻ là phủ Tĩnh Quốc Công, con trai con gái bên , chắc chèn ép đến c.h.ế.t.

, nàng vẫn nâng nha hồi môn Vân Bích lên , lấy nhan sắc trẻ trung mà đối trọng với Kiều di nương.

Giờ một vợ ba , vẫn còn mua thêm nữa?

Tĩnh Nhược Tố gượng : "Người mà gia để mắt tới, bắt nha thì phí quá. Chỉ là bên ngoài rõ gốc tích, tính nết để ý kỹ càng. Cứ để hầu trong thư phòng ."

Đặt ở cũng thế thôi, chỉ cần bước chân viện , thì giở trò gì chẳng .

Ngô Thành Cương vui vẻ : "Người , tới với Chu di nương một tiếng, phu nhân đang bệnh, đêm nay ngủ chỗ phu nhân."

 

Loading...