Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 579: Hắn đúng là kẻ lừa đảo

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:00
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cố Trường Bình, ngươi xứng với ?” Tô Uyển Nhi tức đến nước mắt giàn giụa khắp mặt.

Nàng cung âm thầm mưu tính bao năm, từng bước đều cẩn trọng chu , ngờ chỉ một Cố Trường Bình mà khiến thứ nàng dày công chuẩn hóa thành tro bụi.

“Xin nương nương hãy giữ gìn sức khỏe.”

Thẩm cô cô dùng khăn chấm nước mắt cho nàng, nhẹ giọng : “Chỉ cần lão gia và đại gia liên quan đến chuyện , thì nương nương nhờ đứa con trong bụng, chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.”

Nghe đến đây, Tô Uyển Nhi bất giác siết c.h.ặ.t t.a.y bà: “Họ… họ chẳng lẽ cũng liên lụy…”

“Nương nương đừng dọa chính . Chưa đến việc lão gia một lòng vì Hoàng thượng, chỉ riêng tính tình điềm đạm của đại gia thôi, cũng thể nào liên quan đến Bắc phủ.”

Thẩm cô cô rút tay về, vỗ lưng nàng, trấn an: “Điều nương nương cần lúc là bình tĩnh theo dõi tình hình, đừng để khác cơ hội lợi dụng.”

Sắc mặt Tô Uyển Nhi cứng đờ: “Ý ngươi là…”

“Điều lão nô lo nhất.” Thẩm cô cô ngập ngừng, tiếp: “là Hoàng hậu và nhà họ Vương sẽ thừa cơ đạp ngã ngựa. Nữ nhân đó độc ác, chừng còn đẩy hết tội lên đầu nương nương. Vậy nên lúc …”

“Đứa bé trong bụng nương nương nhất định thể xảy chuyện. Chỉ cần nó bình an, nương nương mới thể bình an.”

“Còn phía Hoàng thượng thì ?”

“Phía Hoàng thượng, nương nương đừng mong đợi gì nữa. Mưu phản là tội tru di cửu tộc, Hoàng thượng sẽ tha cho Cố Trường Bình, tất nhiên cũng sẽ còn tình cảm với nương nương. Nếu lúc còn cố gắng tiếp cận, chỉ khiến thêm chán ghét. Tốt nhất nên tránh xa.”

Thẩm cô cô thở dài: “Cho dù đày lãnh cung, còn hơn là mất mạng.”

“Sao đến nước ? Sao nông nỗi …” Tô Uyển Nhi rốt cuộc xé bỏ mặt nạ giả dối, để lộ nỗi hận ngùn ngụt trong lòng.

“Tương lai rộng mở của , một tên phản nghịch hủy hoại! Biết thế, năm đó cha nên bảo vệ , nên để c.h.ế.t từ sớm! Tại c.h.ế.t ?!”

“Nương nương! Nương nương! Hoàng hậu đến ! Hoàng hậu mang theo tới !”

Tô Uyển Nhi giật , hoảng hốt sang Thẩm cô cô.

“Đừng sợ! Đừng sợ!” Thẩm cô cô liên tục trấn an: “Nương nương chỉ cần nhớ kỹ lời lão nô: né tránh mũi nhọn, lúc nào cũng tỏ yếu thế.”

...

Chẳng bao lâu , một tràng tiếng vòng ngọc leng keng từ xa truyền đến.

Vương Hoàng hậu vấn tóc mây, xiêm y lộng lẫy, bước . Ý ngập tràn nơi đuôi mắt chân mày, dù cố gắng che giấu cũng thể che .

Nàng quyền kiêu hãnh.

Không mất chút công sức, loại trừ hết kẻ thù trong triều ngoài cung một cách sạch sẽ. Đừng là đắc ý, đến cả trong mơ nàng cũng tỉnh giấc.

“Tô quý phi , lúc thể tin mệnh.”

Hoàng hậu Tô Uyển Nhi giường, sắc mặt xám ngoét như tro, nhướng mày : “Mệnh là thứ huyền diệu. Cái gì là của ngươi thì khác giành ; của ngươi, thì giành cũng trả gấp đôi.”

Tô Uyển Nhi nhớ lời Thẩm cô cô, cúi đầu lặng lẽ rơi lệ, một lời, móng tay trong tay áo đ.â.m sâu lòng bàn tay.

Nàng yếu đuối chịu đựng như đầu tiên từ khi cung. Hoàng hậu khoái chí đến bật ba tiếng, nhưng vẫn giữ vẻ mặt đoan trang.

“Chuyện tên Cố tặc , Cẩm Y vệ sẽ tra rõ ràng. Tốt nhất ngươi nên thành tâm niệm Phật, mong cho nhà họ Tô các ngươi liên can. Nếu , dù Hoàng thượng mềm lòng tha cho ngươi một mạng, bản cung cũng sẽ để yên .”

Hoàng hậu nhạt: “Quý phi đang mang thai, tiện . Từ hôm nay, cứ ở trong cung dưỡng thai cho , đợi Cẩm Y vệ điều tra rõ ràng tính tiếp.”

Nói trắng chính là giam lỏng .

Tô Uyển Nhi lộ vẻ tủi nhục, nước mắt rơi lã chã, thành tiếng: “Vâng…”

Hừ, thế mà cũng thấy tủi nhục ?

Hoàng hậu phất tay áo rời , , nụ mới tràn đầy mặt. Mới chỉ bắt đầu thôi, phía còn bao nhiêu đau khổ đang chờ ngươi, Tô Uyển Nhi .

Ra khỏi Thủy Tích điện, một cung nữ vội vàng chạy đến báo: “Nương nương, công chúa Vĩnh Huy đến ngự thư phòng, ai ngăn .”

Hoàng hậu giật : “Nó đến đó gì? Cầu xin Hoàng thượng ?”

“Nghe … Cố Trường Bình đang quỳ ngoài ngự thư phòng, mấy canh giờ .”

“Cứ để công chúa !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-579-han-dung-la-ke-lua-dao.html.]

Mắt Hoàng hậu sáng lên: “Vừa để Hoàng thượng thấy, tên Cố Trường Bình hại bao nhiêu . G.i.ế.c cả trăm cũng đủ.”

“Vâng!”

...

Trời sẩm tối, trong cung bắt đầu thắp đèn.

Công chúa Vĩnh Huy theo cung nhân cầm đèn lồng đến ngự thư phòng, gió Bắc rít gào như d.a.o cắt, thổi rát cả mặt.

Dưới ánh đèn mờ hành lang, Cố Trường Bình vẫn quỳ thẳng .

Tóc áo gió thổi tung, trông như một cây khô trơ trọi giữa trời đông, khiến trong lòng Vĩnh Huy đau như m.á.u rỉ .

Tại ?

Tại ?

Vĩnh Huy vén váy bước tới. Các cung nhân thấy nàng, nên ngăn khuyên, chỉ lặng lẽ về phía Kỷ Cương.

Kỷ Cương công chúa mấy , hiệu cho lui xuống, còn thì lưng cách vài trượng.

Cung nhân cũng dám gì, lượt lui về .

Cố Trường Bình tiếng động, từ từ đầu , ánh mắt thoáng lướt qua vẻ tự giễu.

Chuyện , điểm duy nhất chính là thể đường đường chính chính hủy bỏ hôn sự .

Vĩnh Huy dừng cách một trượng, giọng run run: “Cố Trường Bình… ngươi thật sự tạo phản ?”

Cố Trường Bình lặng im, sắc mặt lãnh đạm.

“Ta đang hỏi ngươi đó, Cố Trường Bình, ngươi trả lời !”

Giọng công chúa Vĩnh Huy xen lẫn tức giận và tuyệt vọng.

.”

“Ngươi…” Vĩnh Huy cố kiềm chế lửa giận trong lòng: “Tại ngươi như ?”

Cố Trường Bình trả lời.

“Nói !” Vĩnh Huy bước lên hai bước.

Cố Trường Bình lạnh lùng : “Trường Bình phạm tội tru di cửu tộc, công chúa ngọc thể tôn quý, nếu còn rảnh để hỏi tại , chẳng bằng lập tức xin Hoàng thượng hủy hôn, đó mới là việc thông minh nên .”

“Ngươi… ngươi lúc tạo phản, từng nghĩ đến ?”

“Tại nghĩ đến ngươi?”

Vĩnh Huy tức đến run rẩy: “Ngươi… ngươi đúng là vô liêm sỉ!”

Cố Trường Bình từ từ cụp mắt.

Từ nhỏ đến lớn, Vĩnh Huy từng ai phớt lờ như , huống chi đó là vị hôn phu của nàng. Giận quá hóa cuồng, nàng lao đến, tát cho một cái thật mạnh.

“Cố Trường Bình! Ta chỉ hủy hôn, còn Hoàng thượng phán tử cho ngươi, khiến ngươi ngũ mã phanh thây, c.h.ế.t thây!”

Cố Trường Bình bật hai tiếng, ngẩng đầu nàng.

Ánh mắt hề né tránh, lạnh lùng mà kiên định, giọng cũng chút do dự...

Hắn : “Vậy thì quá !”

“Ngươi… ngươi … ngươi …”

Vĩnh Huy sững sờ, dám tin tai , run giọng hỏi: “Ngươi thật sự… sợ c.h.ế.t ?”

Ngay lúc , cửa ngự thư phòng chầm chậm mở . Vương Trung bước , cất giọng the thé: “Hoàng thượng chỉ: mời công chúa về, tội thần Cố Trường Bình điện.”

“Đứng !” Vĩnh Huy chợt bừng tỉnh, túm lấy vạt áo n.g.ự.c của Vương Trung, nghiến răng : “Phiền ngươi chuyển lời đến Hoàng thượng: đời Vĩnh Huy c.h.ế.t già trong cung, cũng nhất định hủy bỏ hôn ước với ! Hắn là tên lừa đảo!”

Vương Trung tay nàng đang nắm chặt, đầu đau như búa bổ: “Xin công chúa yên tâm, Hoàng thượng nhất định sẽ chủ cho . Công chúa, xin hãy hồi cung.”

 

Loading...