Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 576: Sẽ liên lụy đến ngươi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:57
Lượt xem: 153

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái ...”

Tiểu Cửu dám hé miệng, chỉ tròn mắt Tĩnh Bảo. Trước mắt Tĩnh Bảo vẫn còn tối sầm.

“Đợi một chút, để lấy tinh thần... một lát sẽ thôi.”

Nói , nàng vung tay tự tát một cái.

“Bốp!”

Cơn đau ập đến, tầm mắt dần sáng rõ trở .

“Nói , rốt cuộc là chuyện gì?”

“Bẩm Thất gia, hai canh giờ , Bắc phủ một phong mật tín đưa tới hoàng cung, đó Cẩm Y vệ lập tức lục soát Cố phủ, bắt giam đại lao. Gia nhà tiểu nhân dốc hết cách, mới moi tin từ chỗ Vương Trung: bức mật tín đó là do Vương phi của Hạo Vươngviết.”

“Vương phi của Hạo Vương?”

ạ.” Tiểu Cửu nuốt nước bọt: “Gia nhà tiểu nhân mụ đàn bà đó phá hỏng đại sự, nên phái tiểu nhân lập tức đến gọi Thất gia hồi kinh, để bàn chuyện quan trọng.”

“Không thể về!”

Một giọng bất chợt chen ngang.

A Nghiễn lao lên chắn mặt Tĩnh Bảo, gương mặt đầy lo lắng: “Gia, ngài thể về, chuyện sẽ liên lụy đến ngài.”

, của ngài, dù cũng liên hệ, giờ mà về e rằng sẽ vạ lây.”

Lục Hoài Kỳ tuy mà vẫn mù mờ, nhưng chuyện dây mơ rễ má trong chốn quan trường, hiểu rõ. Lúc về, chẳng là tự tìm đường c.h.ế.t ?

Cùng là chữ “liên lụy”, nhưng ý khác .

Tĩnh Bảo Lục Hoài Kỳ, chỉ A Nghiễn, ánh mắt phần hoảng hốt, phần ghét bỏ: “Tại thể về?”

Trái tim A Nghiễn đau nhói.

Lần đầu tiên thấy sự ghét bỏ dành cho trong đôi mắt của gia. những lời nên , vẫn : “Thứ nhất, chuyện ở phủ Lâm An đang khẩn cấp, phu nhân ngã bệnh, chỉ Thất gia về mới thể chủ trì đại cục;

Thứ hai, chuyện trong kinh là chuyện , giờ Thất gia về cũng xoay chuyển gì, chẳng bằng tự bảo ;

Thứ ba, nhất định cũng gia về, còn mong ngài càng xa càng !”

A Nghiễn là hiểu rõ nhất mối quan hệ giữa Tĩnh Bảo và Cố Trường Bình đời . Mỗi một câu của , đều như d.a.o cứa lòng.

Tĩnh Bảo cảm giác như một thùng nước lạnh tạt thẳng lên đầu, từ đỉnh đầu lạnh buốt xuống đến tận tim.

!

Bên Tĩnh phủ, tình hình như lửa cháy đến chân mày, bệnh giường, tộc trưởng cùng các trưởng lão thì liên tục ép sát, mâu thuẫn chỉ cần chạm là bùng nổ.

Huống hồ nàng là học trò của Cố Trường Bình, thể phủi sạch quan hệ. Nếu tra đến nàng, tất nhiên sẽ liên lụy.

Liên lụy nàng thì nàng sợ, nhưng nàng sợ lộ phận.

A Nghiễn sai lấy một chữ. Lúc , nếu nàng thông minh, hẳn tránh xa, như mới giải quyết chuyện nhà họ Tĩnh, giữ an cho bản .

còn thì ?

Hắn ?

Giây phút , Tĩnh Bảo nghẹn ngào đến , nhưng thể rơi nổi một giọt lệ.

Nàng , nếu ở đây, nhất định cũng sẽ ép nàng trở phương Nam. Đây tính là bỏ chạy giữa chừng, càng phản bội.

Thế nhưng… nàng nỡ!

“Tiểu Thất, A Nghiễn đúng!” Lục Hoài Kỳ thấy Tĩnh Bảo còn đang do dự, bèn nghiến răng : “Chuyện ở Bắc phủ tuyệt đối thể dính , nếu dính chỉ sợ ngay cả ngươi cũng gặp họa. Nghĩ đến ngươi, nghĩ đến nhà họ Tĩnh, lời , chúng về phương Nam .”

Tĩnh Bảo lặng lẽ một lúc lâu.

Nàng đầu, gượng áy náy với Tiểu Cửu: “Ngươi về với gia nhà ngươi, ...”

“Thất gia!”

Tiểu Cửu bỗng lớn giọng.

“Gia, Thất gia về phương Nam là chuyện gấp, nhỡ …”

“Trên đời còn chuyện gì gấp hơn việc Cố Trường Bình ngục ? Nếu thật sự , ngươi cứ thẳng với nàng, tin nàng còn yên .”

Tiểu Cửu nhớ đến lời dặn của gia nhà , c.ắ.n răng toạc : “Có một chuyện, giấu ngài, gia nhà cũng giúp giấu.”

Tĩnh Bảo nghi hoặc một cái: “Ngươi !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-576-se-lien-luy-den-nguoi.html.]

“Một tháng , Kỷ Cương đến Giang Nam điều tra lương thực, cũng theo. Người ở kinh thành là Tề Lâm đóng giả.”

Tiểu Cửu tiếp: “Tiên sinh Giang Nam gì, Thất gia chắc là rõ hơn ai hết.”

Trong đầu Tĩnh Bảo vang lên một tiếng nổ lớn, khí huyết mới định lập tức dồn lên cổ họng.

Khoảnh khắc , nàng cảm thấy tất cả đều tan biến: trời còn, đất còn, nhà họ Tĩnh cũng còn.

Chỉ còn một Cố Trường Bình, ngay mắt!

“Ta đ.á.n.h nàng, thật trong lòng cũng đau. đánh, nàng chẳng nhớ lâu. Phụ mẫu, , tỷ

Bọn họ đều còn, chỉ còn một nàng. Ta thà tự gặp chuyện, cũng thấy… A Bảo, nàng hiểu cho .

Sau sẽ khó ngoài , đừng lo cho . Nếu việc, cứ bảo A Nghiễn gửi thư cho Tề Lâm.”

Hai hàng lệ nóng bỗng lăn dài từ mắt Tĩnh Bảo.

Cố Trường Bình!

Cố Trường Bình!

Cố Trường Bình!

Tại luôn như , chẳng lời nào, chỉ lặng lẽ ở lưng bảo vệ ?

Chuyện Thạch Thuấn là !

Chuyện Thạch Hổ cũng là !

Chuyện Phác Chân Nhân cũng !

Bây giờ... !

“A Nghiễn!”

Tĩnh Bảo đầu , nghẹn ngào : “Lời Tiểu Cửu ngươi đều chứ. Ngươi xem, nên về phương Nam, nên kinh thành?”

“Ta…”

A Nghiễn thấy mắt gia nhà đỏ như nhỏ máu, nên lời. Một lúc , lùi một bước, khó nhọc một câu: “Gia, đưa ngài về kinh.”

“Sao về kinh? Kỷ Cương điều tra lương thực thì liên quan gì đến Tiểu Thất? Cố Trường Bình theo gì?”

Lục Hoài Kỳ mặt mày rối như tơ vò, nhảy dựng lên quát lớn.

“Biểu ca!” Tĩnh Bảo bỗng toe toét với : “Lương ở Giang Nam là do tích trữ. Trong những kẻ mưu phản, một .”

Lục Hoài Kỳ tuy trong lòng bất an, nhưng ngờ sự tình đến nước . Da đầu “vù” một tiếng tê rần, run rẩy kêu lên: “Ngươi điên ?”

“Ta điên !” Tĩnh Bảo chỉ quan đạo: “Đường về kinh ở đằng , ngươi tố giác . Ta trách ngươi . Dù ngục cũng sống nổi, cũng chẳng sống.”

Lục Hoài Kỳ: “...”

Bất ngờ, đưa tay bóp chặt cổ Tĩnh Bảo.

Mọi chuyện xảy nhanh như chớp, ai kịp phản ứng. A Nghiễn định lao tới can ngăn, nhưng ánh mắt Tĩnh Bảo ngăn .

“Ngươi ngục, thì bóp c.h.ế.t ngươi .”

Lục Hoài Kỳ giận đau, thật sự xuống tay.

“Đồ khốn kiếp nhà ngươi, dám cả gan theo Cố Trường Bình mưu phản, còn hỏi tội ngươi, ngươi còn bảo tố giác. Ngươi chắc chắn sẽ tố giác ngươi đúng , hả?”

Tĩnh Bảo nhắm mắt , một lời. Máu nơi khóe miệng chầm chậm chảy xuống.

Lục Hoài Kỳ hoảng hốt rút tay về, lùi lập tức mấy bước.

Tuyết Thanh sợ ngã, vội vàng đỡ lấy.

Lục Hoài Kỳ đầu Tuyết Thanh, bất ngờ rút đao bên hông y, chạy tới gốc cây, điên cuồng c.h.é.m loạn.

“Aaaaaaaa…”

Chém đến mệt rã rời, ném đao xuống đất, phịch xuống, đầu vùi trong cánh tay, nấc lên.

Mẹ nó chứ!

Kiếp tạo nghiệt gì, kiếp thích một nữ nhân gan to trời bằng thế ?

“Lục Hoài Kỳ!” Tĩnh Bảo xổm xuống mặt , giọng khản đặc: “Gan của hỗn thế Ma Vương chỉ thôi ?”

 

Loading...