Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 574: Phải sống tốt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:55
Lượt xem: 169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không rõ từ lúc nào, trong khóe mắt bà dần dần ứa vài giọt lệ, đó là ánh nước mắt đau lòng của một hiền vì thương con trai.

Cố Trường Bình thấy rõ ràng.

“Thất gia tệ, mắt tuy mờ, nhưng cũng , trong mắt con bé chỉ là con.”

Lão phu nhân tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy tay, đặt tay Cố Trường Bình.

“Chiếc vòng là của ruột con để , năm đó nó giao con cho , cũng đưa chiếc vòng cho , là do Thái hậu ban cho.

Đây là đồ của nhà họ Cố các con, giữ cho Thất gia kỷ niệm . Ta đeo trong ngục, chẳng là tiện cho khác lượm .”

Cố Trường Bình cầm lấy chiếc vòng còn vương ấm, gật đầu.

Lão phu nhân dịu giọng hỏi: “Trường Canh liên lụy ?”

“Chức quan thì e là giữ , nhưng thì chắc .”

“Thế thì !” Lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm: “Đời cảm thấy nhất chính là nó, chẳng cầu gì khác, chỉ mong về già dâng rót nước, phụng dưỡng cuối đời.”

Cố Trường Bình im lặng , chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y bà.

“Ta thể cưỡng cầu, nhưng con thì vẫn thiên vị một phần, sợ nó chịu khổ.” Lão phu nhân tự giễu: “Con lo chuyện của con , bộ xiêm y. Dù ngục, cũng cho dáng một chút chứ.”

“Con dìu .”

“Trường Bình!” Lão phu nhân bỗng gọi giật : “Lần ngục, cũng vì con mà . Quỳ xuống dập đầu ba cái .”

Trái tim Cố Trường Bình như d.a.o cứa, hai tay nắm chặt bên , gân xanh nổi rõ.

Kết cục của tội thần phản loạn, đời ai hiểu rõ hơn . Nếu gì bất trắc, chỉ e lão phu nhân sẽ thể sống sót rời khỏi chốn lao tù .

Tình mẫu tử kiếp đến đây xem như kết thúc. Ba cái dập đầu, thật quá đỗi mong manh.

“Mẹ ở , con trai xin dập đầu.”

Ba cái dập đầu, vang dội nện xuống nền, “cộc, cộc, cộc”, âm vang rõ ràng.

Lão phu nhân nở nụ mãn nguyện, để dìu phòng. Vừa bước qua ngưỡng cửa, bà đầu , mỉm .

“Người cô mẫu của con, thật sự thích. Những năm qua bà quá tàn nhẫn với con. Đứa con cực khổ nuôi lớn, đ.á.n.h đến mức … Dù bà thật sự điên, cũng tha thứ.”

Cố Trường Bình nhắm mắt , đột nhiên vén áo quỳ xuống thêm một nữa.

con ơn bà . Nếu vì bà rèn luyện như , thì ngày hôm nay con cũng chẳng bản lĩnh .”

Lão phu nhân phất tay, hiệu cho rời , bản cũng xoay bước , lẩm bẩm: “Ta là một bà già, chẳng hiểu gì chuyện con và Thập Nhị , là đúng là sai…

Chỉ là, sống ở đời, rốt cuộc vẫn chọn cho một con đường để tiếp. Đã chọn , thì đừng đầu . Nhà họ Lý cũng với nhà họ Cố các con đấy…”

Giọng dần nhỏ , Cố Trường Bình vẫn quỳ ở đó, bất động.

Chí lớn năm xưa, giờ đây hóa thành lòng hiếu thảo, mà tấm lòng , sự phản bội của Hạo Vương phi vương c.h.é.m thành từng mảnh vụn, chẳng thể nào gom .

Từ từ, trong mắt bùng lên hai đốm lửa, nỗi đau thấu tim gan cuối cùng cũng hóa thành hai chữ: Đáng đời!

Mắng hai chữ đó, bật dậy, xoay đến mái hiên, Cố Dịch đang đợi ở đó.

“Ngươi tìm cơ hội gặp Cao Triều, bảo … bảo nể tình thầy trò mà đối xử tử tế với lão phu nhân.”

Cố Dịch mặt , lau nước mắt: “Gia yên tâm, nếu chịu, sẽ bắt chịu.”

“Hắn sẽ từ chối .” Cố Trường Bình : “Lão phu nhân chịu rời thì ngươi đến chỗ Trường Canh, lão hồ ly đó trông như chẳng đắn, nhưng tình thâm nghĩa trọng. Ngươi cản , đừng để tự nộp . Nếu tự bảo thì cứ để c.ắ.n một cái.”

“Vâng!” Nước mắt Cố Dịch lau khô trào .

“Nhất định đừng nghĩ đến chuyện cướp ngục. Nhà lao của Cẩm Y vệ canh phòng nghiêm ngặt, là trọng phạm. Ngươi mà đến chỉ con đường c.h.ế.t. Ta cho phép!”

Ánh mắt Cố Trường Bình lạnh lùng Cố Dịch.

Kiếp , chính là vì đến cướp ngục ở Cẩm Y vệ mà tên b.ắ.n c.h.ế.t.

“Ta…”

Cố Dịch là một nam tử đường hoàng, mà lúc yếu đuối đến chống đỡ nổi.

Gia, ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-574-phai-song-tot.html.]

Hắn vốn định như mà…

Cố Trường Bình lấy từ trong n.g.ự.c chiếc vòng: “Cái giao cho Thất gia, là lão phu nhân để cho .”

Nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn còn một câu : “Cứ bảo là , bảo từ quan, về miền Nam .”

“Gia!” Cố Dịch òa lên, nhào đến ôm chặt lấy chân , nghẹn ngào nên lời.

“Đi !” Cố Trường Bình vỗ vai : “Ta còn nhiều việc .”

Cánh cổng lớn của hoàng cung từ từ mở , chỉ huy sứ Cẩm Y vệ, Kỷ Cương từ trong , theo là nội thị Vương Trung.

Hai liếc , lập tức lên ngựa, lâu đến phủ Cẩm Y vệ.

Vương Trung xuống ngựa, còn Kỷ Cương nhảy xuống, bước nhanh trong phủ.

“Hoàng thượng chỉ, bắt giữ gian tặc Cố Trường Bình, lập tức tập hợp đội ngũ, xuất phát!”

Cao Triều lập tức biến sắc.

Lúc , cho dù uống hai chén canh an thần, e là cũng ngăn nổi trái tim đang đập thình thịch của .

Hắn dựa cây bên cạnh mà , đầu óc trống rỗng, xảy chuyện gì? Là ở Giang Nam ?

Vương Trung ngựa từ xa Cao Triều như mất hồn mất vía, trong lòng thở dài nặng nề.

Trước đây còn nghĩ thằng nhóc vị như là phúc, giờ , hóa là tai họa.

Nghĩ đến đoạn tình cảm giữa và Trưởng công chúa, Vương Trung cất giọng gọi lớn: “Để tránh điều tiếng, Cao Phủ Trấn cứ ở !”

?

Ba chữ như pháo nổ bên tai Cao Triều, lập tức chạy ào đến, túm lấy Vương Trung kéo xuống ngựa.

“Công công, thật cho , rốt cuộc phạm tội gì?”

Vương Trung đưa tay che miệng, ho vài tiếng, hạ giọng : “Tội tru di cửu tộc.”

Mắt Cao Triều tối sầm, suýt nữa thì ngã.

Vương Trung nhanh tay đỡ lấy, nhưng tay ông đ.á.n.h roi, còn sức, đành trơ mắt Cao Triều ngã xuống.

Cú ngã khiến tim Vương Trung như thắt .

Con trai độc nhất của phủ Trưởng công chúa, hồi bé còn tiên đế ôm lòng, cao quý bao. Giờ rơi tay Cẩm Y vệ, còn vướng chuyện tạo phản của Cố Trường Bình, xui xẻo thật sự.

Cao Triều gắng gượng bò dậy, túm c.h.ặ.t t.a.y áo Vương Trung, giọng khẩn thiết: “Công công, cứu với!”

Khóe miệng Vương Trung co giật, gần như là dùng mũi thốt : “Chỉ cần ngươi dính vụ Bắc phủ, thì .”

“Bắc phủ, và Bắc phủ?”

Cao Triều lắc đầu liên tục: “Không thể nào, tuyệt đối thể, dứt tình với bên đó từ lâu , chẳng lẽ là vu oan ?”

Vu oan?

Nhìn , nào cũng đều tin như !

Vương Trung hừ một tiếng: “Là bên gối của Bắc phủ tố cáo đấy. Hai đứa con còn đang ở kinh thành con tin, ngươi nghĩ là giả !”

Hạo! Vương! Phi!

Lần Cao Triều thật sự tối sầm mặt mày, chẳng còn thấy gì, cũng chẳng thấy gì nữa.

Cố Trường Bình liều c.h.ế.t vì Hạo vương, mưu tính trong kinh, mười phần c.h.ế.t chín phần sống, kết quả cuối cùng là… chính thê của phản tặc đ.â.m lưng, bán .

Mẹ kiếp!

Cái thế đạo ch.ó má gì thế !

Trên trán Cao Triều nổi gân xanh, giận dữ gào lên: “Công công, …”

Đâu còn thấy bóng Vương công công nữa, chỉ còn gió bắc vù vù lùa qua, lạnh buốt từng hồi.

“Tiểu Cửu, Tiểu Cửu!” Hắn kêu lên t.h.ả.m thiết.

 

Loading...