Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 571: Không ngờ lại là nàng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:52
Lượt xem: 153

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Cửu về nhanh.

“Gia, vẫn về, Tề Lâm giả ngài , đang giảng bài.”

“Chưa về ư?”

Ngọn lửa trong lòng Cao Triều bùng lên, như thiêu cháy đầu lưỡi, nhưng vẫn cố nuốt xuống.

Tại vẫn về?

Là gặp chuyện gì , còn nguyên nhân nào khác?

Tim Cao Triều như treo lơ lửng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ mới bản sốt ruột đến mức nào.

lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng bước chân nhẹ.

Tiểu Cửu chủ tử hiệu một cái, bèn nhanh chóng chạy mở cửa cái “rầm”, khiến bên ngoài giật b.ắ.n .

“Cao Phủ Trấn ở đây ?”

Người Tiểu Cửu nhận , là một đầu mục nhỏ trong ti Tình Báo, dáng thấp bé, diện mạo tầm thường.

“Là Lý Bình , chuyện .”

Lý Bình dáo dác mấy mới phòng, bước đến mặt Cao Triều, hạ giọng : “Vừa nhận một tin tức, một trăm lượng, ?”

Ngũ quan của Cao Triều mang vẻ mềm mại, nhưng khi nổi giận toát khí thế ai sánh bằng.

“Một trăm lượng? Mẹ nó, ngươi định cướp ? Bình thường ông đây mời các ngươi ăn chơi, các ngươi gọi , hóa là giả tình giả nghĩa!”

“Cao gia đừng giận mà!” Lý Bình nịnh, cúi đầu khom lưng tiến gần: “Giả tình giả nghĩa nên tin tức mới cho , tiền trao tay, hàng trao tận nơi, sòng phẳng thì mới còn cơ hội. Ngài thấy đúng ?”

Cao Triều nhạt: “Còn xem đáng .”

“Ta là Lý Bình, tin tức đưa đều đáng giá.” Lý Bình chỉ tay về phía Bắc: “Là chuyện liên quan đến phía đó.”

Sao sớm!

Cao Triều liếc mắt Tiểu Cửu, Tiểu Cửu lập tức lấy một tờ ngân phiếu một trăm lượng từ trong ngực, cung kính : “Lý gia, ngài cầm lấy.”

Lý Bình nhét ngân phiếu ngực, hạ giọng đến mức gần như thì thầm: “Có một mật tín từ Bắc phủ mới đưa cung.”

Sắc mặt Cao Triều lập tức trở nên nghiêm trọng.

Lại là mật tín?

Trong thư cái gì?

Chẳng lẽ sắp nổi sóng gió nữa?

“Khụ khụ… Ta giá một nghìn lượng, mua nội dung mật tín.”

“Ây da, Cao gia của ơi, đừng là một nghìn lượng, dù là một vạn lượng, cũng chỉ chứ dám động .” Lý Bình dậm chân.

Cao Triều hất mắt lên, sâu xa liếc Tiểu Cửu một cái, Tiểu Cửu hiểu ý, gật đầu lặng lẽ lui ngoài.

...

Cách kinh thành chừng năm trăm dặm, Cố Trường Bình rời quan đạo, men theo lối mòn trong rừng phóng ngựa về kinh.

Gần đến cổng thành, xuống ngựa, phản xạ đầu tiên là kéo thấp chiếc nón cỏ xuống.

Hiện tại và Cố Dịch vẫn là một chủ một tớ, chỉ là phận đổi thành thương nhân kinh buôn bán, cả hai đều dán mặt nạ da .

Thị vệ canh cổng hai bên, lạnh lùng kiểm tra dân chúng và hàng hóa mang theo.

Cố Trường Bình chỉ dắt theo một con ngựa, đồ đạc đều vứt hết giữa hoang dã.

Còn cách năm, sáu đang chờ kiểm tra thì một bất ngờ tiến đến gần.

Người đó rút lệnh bài : “Cẩm Y vệ điều tra vụ án, ngươi, theo một chuyến.”

Tim Cố Trường Bình trầm xuống, quá mạnh nhưng cũng chẳng nhẹ, đủ khiến suy nghĩ xoay chuyển liên tục, tại liên quan đến Cẩm Y vệ? Đã xảy sai sót ở ?

Sau lưng, sắc mặt Cố Dịch cũng lập tức đổi, con d.a.o găm giấu trong tay áo rơi nhẹ lòng bàn tay.

“Nhìn kỹ lệnh bài !” Người .

Cố Trường Bình liếc qua, thấy rõ chữ lệnh bài, lập tức cúi : “Nhìn rõ , tiểu nhân theo ngài ngay.”

Cố Dịch: “…” Có chuyện gì ?

“Bên cái đình hóng mát.” Người đó chỉ tay: “Chỉ hỏi vài câu thôi.”

“Vâng!”

Cố Trường Bình dắt ngựa đầu, khi ngang qua Cố Dịch thì gật đầu một cái.

hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng thấy gia nhà gật đầu như , Cố Dịch cũng ngoan ngoãn theo.

Đến đình hóng mát, rút lệnh bài , lắc lắc: “Cẩm Y vệ tra án, thuộc cơ mật vụ. Người liên quan, lập tức tránh xa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-571-khong-ngo-lai-la-nang.html.]

Mấy dân đang nghỉ chân ở đó đến ba chữ Cẩm Y vệ thì tránh xa như gặp ôn thần.

Người cất lệnh bài, chỉ tay Cố Dịch, giọng bất ngờ đổi: “Ngươi, ở đây. Ta hỏi .”

Cố Dịch giọng , sống lưng lập tức căng như dây cung kéo đến cực điểm.

Giọng … là Thịnh Nhị!

gương mặt ...

Hắn lập tức hiểu , Thịnh Nhị cũng như bọn họ, đang đeo mặt nạ da .

Đang yên đang lành, đeo mặt nạ gì?

Tại chặn gia ngay cổng thành?

Và…

Hắn từ Bắc phủ về từ khi nào?

Đang ngẩn , khóe mắt liếc thấy gia và Thịnh Nhị sâu trong đình, Cố Dịch lập tức kéo ngựa chắn ngang cửa đình.

Vừa phủi bụi , ngó nghiêng xung quanh; đồng thời căng tai động tĩnh trong đình.

...

Cuối đình là một khu rừng nhỏ, lá rụng đầy đất.

Thịnh Nhị dừng chân, đầu gương mặt tầm thường của Cố Trường Bình, môi mấp máy nhưng lên tiếng.

Ngay từ lúc thấy lệnh bài của Thịnh Nhị, Cố Trường Bình cảm thấy bất thường, luôn cố gắng nhẫn nhịn.

“Nói , đến Bắc phủ xảy chuyện gì?”

Chân mày Thịnh Nhị nhướng cao: “Lần đến Bắc phủ, may nhờ bức thư tay của ngươi, nếu thì…”

“Ngươi lộ ?”

“Chuyện đó để hẵng .”

Thịnh Nhị thẳng mắt Cố Trường Bình: “Ta thích nợ ân tình, nên chờ ở đây chặn ngươi , để trả món nợ .”

Bức thư cứu mạng Thịnh Nhị, thì món nợ cũng tương đương với một mạng . Hai tay Cố Trường Bình giấu trong tay áo bỗng siết chặt thành nắm đấm.

“Cố Trường Bình!” Thịnh Nhị bước lên một bước, gần như nghiến từng chữ: “Hạo Vương phi là mật thám do Hoàng đế cài Bắc phủ.”

Hạo Vương phi?!

Như một cây búa tạ nện thẳng tim Cố Trường Bình, m.á.u trong sôi trào dữ dội, thái dương đau như dùi đâm.

Hắn thốt nổi một lời.

Nếu vương phi là mật thám, thì...

Chắc chắn nàng báo việc là mưu sĩ của Hạo vương cho Hoàng đế .

Vậy thì...

Cả nhà họ Cố, bao gồm cả , nguy !

Đáng sợ hơn là...

Nếu đàn bà moi bộ bố trí của “Thập Nhị”, thì Bắc phủ cũng nguy !

Thịnh Nhị thấy sắc mặt Cố Trường Bình trắng bệch, nhạt: “Giờ lúc sợ hãi, sống thì giữ vững tinh thần mà tính đường lui.”

“Ta sợ!”

Khóe miệng Cố Trường Bình nhếch lên một nụ chẳng .

“Thân phận của sớm muộn gì cũng sẽ phơi bày ánh mặt trời. Ta tưởng tượng một ngàn , một vạn về khả năng đó, duy chỉ ngờ, là nàng.”

Nàng và Thập Nhị là phu thê kết tóc, chẳng nên sống c.h.ế.t ?

“Đừng nhảm nữa, giờ tính ?”

Thịnh Nhị chuyện với Cố Trường Bình chẳng khác nào trời sập, nhưng vẫn lên tiếng cắt ngang.

“Cố Trường Bình, mật tín từ Bắc phủ gửi cung, tính giùm ngươi , ngươi chỉ còn nửa canh giờ để chạy thoát.”

Cố Trường Bình còn kịp mở miệng, Cố Dịch từ dốc lao xuống.

“Gia, mau chạy thôi, thể chậm trễ nữa!” Giọng Cố Dịch gần như gào lên.

Cố Trường Bình , mười ngón tay siết chặt đến mức các khớp đều trắng bệch...

Trong cơn ác mộng từng lặp lặp , cảnh tượng đó rốt cuộc cũng hiện lên rõ ràng trong hiện thực, mang theo nụ ghê rợn của phận.

Trái tim Cố Trường Bình lạnh thấu xương.

 

Loading...