Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 570: Miệng chủ tử thật độc
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:51
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đánh rắn thì đ.á.n.h trúng điểm yếu.
Điểm yếu của Lục Hoài Kỳ chỉ một , Tĩnh Thất.
cũng loại dễ bắt nạt.
“Dạo gần đây tâm trạng của Cao Phủ Trấn , hình như là vì Cố Trường Bình. Cao Phủ Trấn , Cố Trường Bình gì ngươi ? Đánh ngươi , mắng ngươi , là... ... thèm... để... mắt... tới... ngươi...?”
Lặp nguyên văn, sức sát thương tăng gấp mười .
Trong làn nóng, ánh mắt Cao Phủ Trấn sắc như dao.
Hai , đối mắt lời.
Không khí ngày càng trở nên nặng nề, cuối cùng như đặc quánh .
Cao Triều nhạt: “Hắn cũng chẳng gì cả, chỉ là để mắt tới tiểu Thất nhà các ngươi. Tiểu Thất nhà các ngươi cũng một cái, cho nên mấy loại mèo ch.ó khác đều lọt mắt nữa.”
“Họ Cao, ngươi…!”
Phong độ của Lục Hoài Kỳ chỉ năm phần, thêm một phần là nổ tung.
Hắn bật dậy khỏi làn nước, chỉ tay mặt Cao Triều, giận dữ gào lên: “Ngươi c.h.ử.i ai là mèo ch.ó đấy hả! Mẹ nó, đừng quá đáng!”
“Đời còn dài, ai ai là kẻ huy hoàng!”
Cao Triều liếc xuống thắt lưng của , trong lòng bất chợt thấy khó chịu, lời càng thêm cay độc: “Mau xuống , hồi nhỏ từng ch.ó cắn, ngươi thế sợ.”
“Ngươi… ngươi…” Lục Hoài Kỳ tức đến phát nghẹn, lặp hai chữ “Ngươi” cả buổi, cuối cùng phun hai từ: “Thả rắm!”
Cao Triều chợt sững sờ.
Do dự đầu, ngửi ngửi phía , xác nhận : “Oan quá, !”
Lục Hoài Kỳ đời đầu nổi sát ý với khác.
Lúc “soạt” một tiếng, Cao Triều dậy từ trong nước.
“Cái nơi như Cẩm Y vệ thật sự nên ở lâu, ở lâu , khó tránh khỏi khiến ghen tị!” Hắn cố ý ưỡn eo về phía , "chậc" một tiếng: “Cường tráng quá mức cũng chẳng chuyện .”
Nói , nhẹ nhàng trèo lên thành hồ, phất tay, lắc lư bước ngạo nghễ.
Họ Cao , nếu g.i.ế.c ngươi thì ngươi chính là tổ tông của !
Lục Hoài Kỳ nghiến răng nghiến lợi rủa thầm trong bụng, giận đến mức “ùm” một tiếng, ngã hồ.
Trên miệng hồ.
Tuyết Thanh và Tiểu Thất .
Tuyết Thanh: Miệng chủ nhân nhà ngươi thật độc.
Tiểu Thất: Lúc độc hơn nữa ngươi vẫn thấy .
Tuyết Thanh: Huynh , theo hầu chủ nhân như chắc khổ lắm nhỉ?
Tiểu Thất: Không , quen .
Tuyết Thanh: mà… thấy… vẫn là chủ nhân nhà tráng kiện hơn đấy!
Tiểu Thất: Nghĩ trong lòng thôi , đừng ngoài, gia nhà sĩ diện lắm.
Vị gia sĩ diện vì thắng trận cãi vã mà cơn giận tan biến, tính khí cũng dịu , thư thái hẳn.
Hắn tươi đến mặt hai , liếc Tuyết Thanh: “Người gì đó… chủ nhân nhà ngươi chọc tức đến c.h.ế.t , mau lo hậu sự !”
Tuyết Thanh: “…”
Tiểu Thất sợ Lục tiểu gia “sống ” nhào tới nữa, vội : “Gia, chúng về thôi!”
“Về!” Vẻ đắc ý mặt Cao Triều thể che giấu.
Sau nếu hai con hồ ly già chọc tức đến thổ huyết, thì cứ tìm họ Lục gây gổ một trận, tên một là dám đ.á.n.h , hai là cãi thắng , an ủi tinh thần yếu đuối ...
Hiệu quả bất ngờ!
…
Ngày hôm .
Tĩnh Bảo tới chỗ Mật Thư đài, bèn đưa giấy xin nghỉ tay Lục Thần Hiểu.
Lục Thần Hiểu quyết định , bèn mang theo Tĩnh Bảo đến phòng của tổng quản Mật Thư đài.
Thù g.i.ế.c cha, lớn hơn cả trời.
Tô Thái phó cũng đang xin nghỉ bệnh, tổng quản tất nhiên vui lòng nể mặt, phê duyệt ngay.
Tĩnh Bảo đợi ông ký xong, : “Việc ngoài ngự thư phòng của , xin giao cho Lục sư , cẩn trọng, tỉ mỉ, chắc chắn sẽ hơn .”
Lục Thần Hiểu sững sờ.
Công việc đó khiến bao trong Mật Thư đài tranh giành đến vỡ đầu, mơ cũng nghĩ Tĩnh Bảo tiến cử .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-570-mieng-chu-tu-that-doc.html.]
Tổng quản liếc Tĩnh Bảo một cái, hờ hững : “Giao cho ai thì để Hoàng thượng quyết, nhưng hạ quan sẽ chuyển lời tiến cử của ngươi.”
“Tạ ơn đại nhân!” Tĩnh Bảo cúi thật sâu, xoay rời .
“Tĩnh Văn Nhược!” Lục Thần Hiểu đuổi theo.
“Còn gì ?”
“…”
Lục Thần Hiểu ho một tiếng, che miệng : “Không gì, sớm về sớm, đống than đó sẽ khách sáo nữa.”
Tĩnh Bảo : “Không cần khách sáo.”
…
Ra khỏi hoàng cung, Tĩnh Bảo bước lên xe ngựa.
Lục Hoài Kỳ chờ sẵn bên trong, thấy Tĩnh Bảo vững mới gọi ngoài: “Ra khỏi thành.”
Tuyết Thanh đ.á.n.h xe phía , A Nghiễn cưỡi ngựa theo , tới nửa canh giờ rời thành, thẳng tiến Giang Nam.
Trên đường , hai trong xe ngựa im lặng đối mặt, đều tâm sự riêng.
Không bao lâu , Tĩnh Bảo mới thấy gì đó là lạ, bèn hỏi: “Lục biểu ca, hôm nay yên tĩnh ?”
Vẻ mặt Lục Hoài Kỳ vi diệu: “Không gì, hôm qua suýt ch.ó cắn.”
“Chó hoang ?”
“Ừ, ch.ó hoang.”
“Sao đ.á.n.h nó?”
“Đang nghĩ nên dùng cách gì để đánh.”
“Đơn giản mà, cho vài cục xương thịt, dụ nó nhà, đóng cửa đ.á.n.h chó.”
Lục Hoài Kỳ: “…”
Nghe cũng hợp lý đấy, chỉ cái thằng khốn đó mắc bẫy .
Quân tử trả thù, mười năm muộn, đợi về kinh tính tiếp.
Lục Hoài Kỳ lắc đầu, hất cái gương mặt mà hận thể cào vài nhát khỏi đầu .
“Còn ngươi thì , với Cố Trường Bình chuyện rời kinh ?”
“Chưa, đang nhốt trong Cố phủ, . Tránh phiền toái, đợi về .”
Lục Hoài Kỳ duỗi đôi chân tê: “Tiểu Thất, ngươi từng nghĩ đến tương lai với Cố Trường Bình ?”
Tĩnh Bảo đang lo chuyện tạo phản, lắc đầu: “Không dám nghĩ.”
Lục Hoài Kỳ tưởng nàng lo vì phận, bèn khuyên: “Vẫn nên nghĩ , ngươi cũng hai mươi còn nhỏ. Chẳng lẽ cả đời cứ thế . Dù ngươi nghĩ, Cố Trường Bình cũng nên đưa cái gì đó rõ ràng.”
Tĩnh Bảo bàn tiếp chuyện , bèn hỏi ngược : “Còn thì ? Huynh lớn hơn đấy, cũng chẳng thấy để ý cô nương nhà nào, cưới đại một .”
Chẳng là “ từng thấy biển cả, nên đành uống nước ao” ?
Lục Hoài Kỳ mặt , hừ hừ: “Không vội, đợi g.i.ế.c con ch.ó hoang .”
…
Kinh thành, phủ Cẩm Y vệ.
Cao Triều gác chân rung đùi, hắt xì hai cái liền: “Chà, ai mà nhớ nhung thế !”
“Gia, gia!” Tiểu Thất hớt hải lao : “Vừa tin truyền đến, Kỷ lão đại sắp về kinh!”
“Cái gì?” Cao Triều sắc mặt biến đổi: “Hắn , tới ?”
Tiểu Thất: “Nghe đến bến Thông Châu ạ.”
Cao Triều: “Hắn đường thủy ?”
Tiểu Thất: “Không .”
Cao Triều: “Vậy tới bến Thông Châu?”
Tiểu Thất: “Cái đó… tiểu nhân rõ.”
Cao Triều thả chân xuống, qua trong phòng.
Kỷ Cương về, tức là chuyện ở Giang Nam chắc manh mối, bằng sẽ trở kinh.
Còn phía Cố Trường Bình thì vẫn tin tức gì, nghĩa là…
Cao Triều trong lòng run rẩy, sang Tiểu Cửu trong góc quát: “Bất kể dùng cách gì, lập tức đến Cố phủ dò xem Cố Trường Bình về !”
Tiểu Cửu: “Rõ, thưa gia!”