Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 569: Không vừa mắt ngươi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:50
Lượt xem: 154
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo tiễn ba họ xong, bèn cưỡi ngựa thẳng đến phủ Trưởng công chúa.
Trời đêm lạnh đến mức khiến tê buốt tận xương, lúc gặp Cao Triều, môi nàng tím tái, tay chân lạnh ngắt.
Hơ lửa một lúc, nàng kể chuyện với Cao Triều. Vị mỹ nhân đang uể oải lập tức nổi giận.
"Chuyện gì cơ? lúc ngươi định về ?"
Tĩnh Bảo cúi đầu, nở một nụ khổ: “Ta tính , một vòng nhanh nhất cũng mất một tháng. Ngươi chịu đựng ?"
Chịu ?
Cao Triều ba chữ , suýt nữa thì phát điên.
Tĩnh Thất , Cố Trường Bình cũng ở phủ, Giang Nam thì rõ tình hình … Tất cả gánh nặng đều đổ lên vai y.
Y thể chịu nổi!
"Dù chịu nổi thì cũng chịu, lúc mà về, sẽ ép c.h.ế.t mất." Tĩnh Bảo ảm đạm : “Chuyện của , sợ lo, nên tạm thời , nếu hỏi thì phiền ngươi giúp một tiếng."
Cao Triều: "..."
Tĩnh Bảo: “Sáng mai sẽ xin nghỉ ở Mật Thư đài, lập tức lên đường, cũng coi như sớm về sớm. Nếu kinh thành chuyện gì gấp..."
Tĩnh Bảo chắp tay vái ba cái lên trời: “Trời cao phù hộ, xin đừng chuyện khẩn cấp gì... Ê, Cao mỹ nhân, ngươi gì ?"
"Biến , biến hết cho ! Tốt nhất là đừng bao giờ về!"
Giọng điệu của Cao mỹ nhân gắt gỏng dữ dằn: “Một lũ chẳng ai sống sót mà về!"
"Một lũ? Còn ai nữa?"
"Ta bảo ngươi cút, hiểu tiếng ? Hỏi nhiều , ngươi tưởng ngươi vẫn là học trò Quốc Tử Giám ?"
Cao Triều vật ghế quý phi, để cho Tĩnh Bảo một bóng lưng ngạo mạn bất kham.
Tĩnh Bảo chẳng để tâm chút nào.
Mấy năm chung sống, nàng quá hiểu tính mà y để tâm, c.h.ế.t mặt y, y cũng thèm nhíu mày lấy một cái.
Chỉ với y thực sự quan tâm, y mới cư xử y như phụ nữ dỗi chồng thế .
"Mỹ nhân, đừng nhớ quá, một tháng sẽ về, đợi nhé!"
Ta! Không! Có! Nhớ! Ngươi!
Đôi mắt vốn đang híp của Cao mỹ nhân lập tức trợn tròn như chuông đồng.
Ta! Mẹ! Nó! Là! Vì! Sốt! Ruột!
...
Cao mỹ nhân như t.h.i t.h.ể ghế quý phi hơn nửa khắc, bỗng bật dậy, mở cửa bước thẳng ngoài.
Tiểu Thất vội chạy theo: “Gia, tối còn ?"
Cao mỹ nhân hậm hực: “Ra ngoài dạo cũng , uống hoa tửu cũng ? Ngươi là tên hầu mà cũng dám quản ?"
Tiểu Thất gia đang bực trong lòng, đành c.ắ.n răng khuyên: “Trời nay lạnh lắm, chi bằng gia đừng lang thang ngoài phố, chi bằng đến Ôn Đường ngâm , cọ lưng mồ hôi một trận, còn dễ chịu hơn."
Cao mỹ nhân nhướng mày: “Sao? Ngươi sợ gia ngươi đủ tiền uống hoa tửu ?"
Hai hàng lông mày của Tiểu Thất nhăn tít cứ đụng đến hai là tính tình gia nổi điên bất thường thế ?
"Sao thể? Gia nhà nhiều bạc đến mức thể đập c.h.ế.t . Hoa tửu thì hoa tửu, tiểu nhân sắp xếp ngay."
"Khoan ! Ngươi hoa tửu thì ? Không thích! Đi Ôn Đường!"
Tiểu Thất: "..."
Ôn Đường trong kinh thành cũng chia đẳng cấp như .
Dân thường thì trút sạch quần áo, nhảy ùm bồn tắm; tiền thì tắm rửa cũng thanh nhã, phong vị.
Còn phận như Cao mỹ nhân thì chỉ lui tới một chỗ: hồ Ngọc Thanh, nổi tiếng bậc nhất thành Tứ Cửu, nơi hoàng quốc thích, vương công đại thần thường lui tới.
Có lẽ gần đây trời đột ngột trở lạnh, nên hồ Ngọc Thanh ăn phát đạt, khi Cao Triều đến nơi, chỉ còn đúng một hồ tắm trống.
Dưới mỗi bồn tắm ở hồ Ngọc Thanh đều một mạch suối nước nóng. Tuy bên ngoài nguy nga lộng lẫy, lối uốn lượn, nhưng thực chỉ tám bồn tắm tất cả.
Hồ ít mà nhiều, chủ tiệm bèn đặt quy định: một bồn ngâm hai .
Cao Triều mặc áo lót, lững thững bước đến mép hồ, thấy trong nước lờ mờ một đang đó, co ro như con khỉ, còn cởi áo lót luôn xuống.
Nước nóng ngập tới ngực, y thở một thoải mái, từ từ nhắm mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-569-khong-vua-mat-nguoi.html.]
Ùm!
Người trong hồ dường như đang bơi gần.
Mẹ nó chứ!
Tên khốn nào mắt, dám phá hoại lúc con trai Trưởng công chúa đang tắm?
Cao Triều lập tức mở mắt, rằng, vốc nước hắt luôn về phía đối phương.
Ào!
Người tạt ướt sũng đầu mặt.
Đáng đời!
Cao Triều hếch mũi, liếc mắt khinh khỉnh...
Trước mắt là một gương mặt lông mày kiếm nhướng, giận dữ bừng bừng.
Chủ nhân gương mặt chính là tên ma vương của phủ Hầu phủ Tuyên Bình biểu ca của Tĩnh Thất: Lục Hoài Kỳ.
Lục Hoài Kỳ từ Tĩnh phủ gia , nghĩ đến chuyện sắp cùng Tĩnh Thất về phương Nam, lòng vui như mở hội.
Lại nghĩ đến chuyện chuyến sẽ vất vả, bèn đến hồ Ngọc Thanh định tắm táp sạch sẽ thơm tho một lượt lên đường.
Đang tận hưởng thì hồ, qua làn nước lượn lờ qua thì nghĩ ô kìa, quen, là của Tĩnh Thất.
Huynh của Tĩnh Thất, tức là cũng là của Lục gia , tuy hứng thú gì, nhưng vẫn nặn một nụ , bơi chào hỏi.
Nào ngờ...
Lục Hoài Kỳ vốn nóng tính, mấy năm nay vì một Tĩnh Bảo mà kiềm chế ít.
kiềm chế nghĩa là còn. Những cái gai nhọn chỉ tạm giấu trong tối mà thôi.
"Ồ, Cao công tử đang giận ai đó?" Hắn lau mặt một cái, khẩy: “Ta , cái chỗ như Cẩm Y vệ nên dính , gần mực thì đen, ngươi xem, tính tình cũng đen thùi lùi cả ."
Cao Triều mặt lạnh như tiền, đáp.
Người khác hiểu, chứ y thì hiểu chứ?
Cẩm Y vệ nhiều nhất là gì?
Thái giám!
Mà thái giám thì thế nào?
Không nam, nữ, dở dở ương ương!
Tên khốn đang vòng vo mắng y biến thái!
Nếu là khi Cao Triều c.h.ử.i ; nhưng cái tên Lục Hoài Kỳ thì là cái thá gì, đáng để y phí lời ?
Cao Triều hừ một tiếng, chỉnh lớp áo lót ướt sũng xoay đầu, một coi như lời là một cái rắm.
Không khí mặt hồ lập tức trở nên thô ráp như d.a.o cùn cào mặt Lục gia.
Ánh mắt Lục Hoài Kỳ lạnh tanh.
Bỗng bật .
Xem khí độ của vẫn tu luyện đủ, thằng nhóc thích đàn ông, cách khác, bản chất thật sự của nó là đoạn tụ.
Mà đoạn tụ thì ngoài chuyện kinh nguyệt , chẳng khác gì đàn bà.
Ta đường đường là Lục gia, thể so đo với một ả đàn bà ?
Nhịn !
Lục Hoài Kỳ hít sâu một , trút sạch tức giận ngoài, từ từ bơi về vị trí của .
Cao Triều chịu nổi nữa: “Ngươi cái gì?"
Thấy , đàn bà mới vặn hỏi kiểu đấy.
Lục Hoài Kỳ nhún vai: “Ngươi thấy lúc nào? Ta , Cao công tử đừng đa nghi."
Tên khốn kiếp!
Mắt mở to còn dám chối! Ngươi tưởng Cao Triều là đồ ngốc chắc?
"Mấy hôm Lục gia đánh, hình như là vì Tĩnh Thất. Lục gia , Tĩnh Thất đ.á.n.h ngươi, mắng ngươi, là… … … mắt… ngươi?"