Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 567: Gọi về phủ Lâm An
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:47
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người tâm phúc lo đến mức thở dài ngớt.
Phía phủ Lâm An, nhà họ Tĩnh vẫn còn để hai , tuy các châu các phủ đều phối hợp , nhưng đám nha dịch bình thường sánh với Cẩm Y vệ huấn luyện bài bản?
Bên nào nặng, bên nào nhẹ, Kỷ Cương phân biệt rõ ràng.
Hắn lập tức hạ lệnh: “Lập tức triệu hồi của chúng , dồn bộ tinh lực hai kho lương . Ra ngoài nhiều ngày, Hoàng thượng đang chờ tin từ chúng , dốc lực.”
Đáng lẽ từ sớm !
Người tâm phúc sắc mặt vui mừng, lớn tiếng trả lời: “Rõ!”
Quả đúng như Kỷ Cương tính toán.
Tin tức về việc phát hiện kho lương truyền đến kinh thành, Lý Tòng Hậu còn yên nữa, lập tức ban mật chiếu:
Ra lệnh cho Kỷ Cương lập tức tìm tuyến vận chuyển lương thực, chặn nguồn lương thảo chuyển về phương Bắc, nhất định tốc chiến tốc thắng.
Kỷ Cương nhận mật chiếu, bèn lập tức lên đường nghỉ.
Tuy nhiên, điều khiến tất cả Cẩm Y vệ ngờ tới là...
Sau khi thẩm vấn hàng trăm tá điền, kết quả cuối cùng chỉ một:
Chủ đất là một thương nhân buôn bán, họ Trương tên Tam, chính ông bảo tá điền chuẩn sẵn lương thực, họ chỉ nhiệm vụ thu lương, vận chuyển bến thuyền ở kênh đào.
Về nhà Trương Tam ở , trong nhà mấy , ai tiếp ứng ở bến thuyền, dùng thuyền gì, chuyển … tất cả đều .
Điều đáng sợ hơn là...
Người tên Trương Tam chỉ mới mua trang trại nửa năm nay, đến trang trại đếm đầu ngón tay, mỗi đều đội mũ che mặt. Mọi chỉ hình trung bình, mập, còn mặt mũi thì chẳng ai rõ cả.
Cuộc điều tra của Cẩm Y vệ dường như rơi ngõ cụt, bận rộn bao nhiêu ngày, vẫn thu hoạch gì.
Khi tất cả đang vô cùng lo lắng, bất ngờ mấy phu khuân vác ở bến thuyền từng gặp tên Trương Tam...
Mặt tròn, mũi to, lông mày nhạt, mắt ti hí, hơn ba mươi tuổi.
Kỷ Cương lập tức sai họa sĩ vẽ chân dung, phân phát cho các phủ các châu ở Giang Nam, lệnh dán tranh ở cổng thành, ai từng gặp , chỉ cần rõ thời gian, địa điểm, sẽ thưởng một lượng bạc.
Chỉ trong vài ngày, mấy chục dân thường tự nhận từng gặp .
Lúc đầu, Cẩm Y vệ tưởng họ vì một lượng bạc mà bừa, nhưng khi hỏi kỹ, mới thấy điều ...
Thời gian và địa điểm họ kể đều vô cùng khớp!
Kỳ quái hơn nữa là, cùng một ngày, Trương Tam chỉ xuất hiện ở phủ Kim Lăng, mà còn thuê phòng trọ tại một khách điếm ở phủ Thường Châu.
Đến lúc , Cẩm Y vệ mới nhận vấn đề: Không Trương Tam phép phân , mà là… gã sở hữu một khuôn mặt quá phổ biến.
Ngay cả trong đám Cẩm Y vệ của họ, cũng một nhóc con mặt tròn, mũi cao, mắt ti hí như .
Vậy bây giờ?
Cảm giác như đang ma đưa lối dẫn đường dâng tràn trong lòng mỗi Cẩm Y vệ, sắc mặt Kỷ Cương mỗi ngày một u ám hơn.
Hắn nghĩ: đối thủ của e là một nhân vật cực kỳ thông minh. Mỗi bước của đó đều một bước, hơn nữa còn đang ở gần .
Nếu đủ thời gian, nhất định thể tìm đó.
Thế nhưng…
Cẩm Y vệ hiện như rắn mất đầu, việc đều rơi trạng thái đình trệ; Hoàng đế thúc ép từng ngày, yêu cầu khi tìm tuyến vận chuyển lập tức hồi kinh.
Tuyến vận chuyển thoạt thì rõ ràng, theo đường thủy của kênh đào.
kênh đào chỉ đến bến Thông Châu, mà Thông Châu thì gần Tử Cấm Thành, Bắc phủ tuyệt đối dám manh động chân thiên tử, chắc chắn sẽ đổi sang đường bộ giữa chừng.
Vậy điểm chuyển đổi ở ?
Kỷ Cương lệnh cho Cẩm Y vệ men theo kênh đào về phía Bắc, cuối cùng phát hiện tại một bến thuyền ở huyện Táo, phủ Hà Bắc, một bao đựng lương thực rỗng.
Bao giống hệt loại tìm thấy trong kho lương ở phủ Lục Hợp.
Phát hiện khiến Kỷ Cương vô cùng phấn khởi, lập tức cho tiếp tục truy vết, mang theo tâm phúc về kinh báo cáo.
…
Phủ Lâm An, mật thất trong ngân trang.
Cố Dịch đẩy cửa bước : “Gia, bên huyện Táo truyền tin đến, Kỷ Cương về kinh.”
“Đẹp lắm!”
Ôn Lư Dụ đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c Cố Trường Bình một cái, hưng phấn : “Quả nhiên đều trong dự liệu của ngươi, Kỷ Cương tìm chỗ chuyển từ thủy lộ sang đường bộ là lập tức hồi kinh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-567-goi-ve-phu-lam-an.html.]
Cố Dịch : “Nào ai , cái bao lương là do gia nhà cố tình sai ném ở đó, Cẩm Y vệ theo tuyến huyện Táo mà tra, là một cú mê cung nữa.”
Ôn Lư Dụ cảm thán thôi: “Cố Trường Bình, ngươi đúng là con cáo già, chẳng khác gì thỏ khôn đào ba hang.”
Cố Trường Bình để tâm đến lời , sang hỏi Cố Dịch: “Chỗ lương ?”
“Lương thực dùng tang vật vận chuyển về kinh, hai quản trang và cả gia quyến cũng áp giải theo.”
Cố Dịch ngẩng đầu chủ nhân : “Hai tên quản trang tra khảo, tay chân đều đ.á.n.h gãy.”
“Ít nhất thì nguy cơ ở Giang Nam giải trừ.”
Cố Trường Bình suy nghĩ: “Tạm thời cứ để họ chịu khổ, đợi về kinh sẽ bảo Cao Triều nghĩ cách.”
“Không tìm Trương Tam, triều đình cũng khó định tội cho họ.”
Ôn Lư Dụ sợ hãi : “May mà bên đổi tên, từng lộ mặt thật, nếu thì chuyện e là rắc rối to.”
Cố Dịch nghĩ đến những hiểm nguy đường, gật đầu tán thành.
Cố Trường Bình đổi chủ đề: “Chuyện bên Tĩnh phủ thế nào ?”
Người nãy giờ vẫn im lặng là Đoạn Cửu Lương lập tức trả lời: “Thưa gia, lão phu nhân trúng gió, Lục phu nhân thị cũng bệnh, tam lão gia của nhà họ Tĩnh dẫn đám con cháu quỳ lập tức ba ngày, mà Lục phu nhân vẫn chịu mềm lòng, tộc trưởng hai bên khuyên , sai gửi thư về kinh, mời Thất gia về chấn chỉnh cục diện.”
Cố Trường Bình nhíu mày, im lặng hồi lâu.
Một lúc , mới : “Cố Dịch, chuẩn việc hồi kinh.”
“Phải trở về kinh ?” Ôn Lư Dụ kinh ngạc.
“Ừ, vụ huyện Táo đủ khiến Cẩm Y vệ mắc kẹt một hai tháng .”
Ánh mắt Cố Trường Bình dừng Đoạn Cửu Lương: “Cửu Lương.”
“Gia?”
“Người Cẩm Y vệ rút về , nửa tháng , ngươi phối hợp với Ôn , đưa lương thực ngoài.”
“Tuân lệnh!”
“Đến đảo Mỹ Nhân, chuyển một câu cho : ‘Bảo cứ yên tâm.’”
“Nhất định sẽ chuyển lời.”
“Ngươi .”
Hai rời khỏi, Cố Trường Bình thấy Ôn Lư Dụ đang với vẻ mặt kỳ quái.
“Ngươi gì?” Hắn hỏi.
“Ngươi đuổi hết , chỉ giữ , chẳng lẽ chuyện ?”
Ngươi mới là con cáo già !
Cố Trường Bình thầm thở dài trong lòng: “Không lời, mà là việc ngươi .”
“Việc gì?”
“Viết một bức thư.”
“Gửi cho ai?”
“Tĩnh Bảo.”
“Làm gì?”
“Thổi phồng chuyện nhà họ Tĩnh lên gấp mấy mà kể với nàng.”
“Ngươi gọi nàng về phủ Lâm An?”
“.”
Sắc mặt Cố Trường Bình bình tĩnh.
“Phía Bắc phủ mãi vẫn tin tức, chứng tỏ ngay cả Thập Nhị lang cũng chuyện phát sinh ở .
Kỷ Cương điều tra kho lương, chắc chắn lập tức báo lên Hoàng thượng, mà Hoàng thượng động thái gì với Bắc phủ, ngươi xem là vì ?”
Ôn Lư Dụ trả lời , dứt khoát im lặng.
“Ta đoán hai khả năng: một là Hoàng thượng đợi Kỷ Cương thu thập đủ chứng cứ; hai là ông cũng đang chờ tin từ phía Bắc phủ.”
Cố Trường Bình ngừng một lát, : “Khủng hoảng ở Giang Nam coi như tạm thời qua , Tĩnh Bảo là an , hơn nữa chuyện bên đúng là quan trọng.”
“Cố Trường Bình, ngươi thật với một câu.” Ôn Lư Dụ tiến đến gần, thẳng mắt : “Ngươi tung chuyện lão gia nhà họ Tĩnh , nhà họ Tĩnh gà ch.ó yên, ngoài ứng phó với Cẩm Y vệ, chẳng lẽ từ đầu tính sẵn là kéo Tĩnh Thất về?”