Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 566: Còn có thể lựa chọn sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:46
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Thành Đạo yên tại chỗ, tiễn mắt trông theo nàng xa.

Gió thu se lạnh, cuốn lấy chiếc áo choàng đỏ thẫm của nàng, như một ngọn lửa bùng lên.

Hắn chợt nhớ đến mấy năm , khi nàng từ phủ Lâm An gả nhà họ Phó, cũng đường thủy, cả vận áo đỏ, dìu xuống thuyền.

Tóc xanh, má hồng, tuổi xuân phơi phới.

Giờ thì... thứ đều đổi , đúng là một giấc mộng phù du!

Giấc mộng của nàng tỉnh , còn của thì ?

Phó Thành Đạo tự hỏi chính .

câu trả lời.

“Phó đại ca, cảm ơn tiễn tỷ , nổi gió , về thôi.”

Phó Thành Đạo chớp mắt mạnh một cái, ngoảnh đầu Tĩnh Bảo, mệt mỏi : “Tĩnh , về , thêm chút nữa.”

Trong ánh mắt chất chứa ngàn vạn nỗi đau, cách nào che giấu.

Tĩnh Bảo liếc ánh mắt , bước , chỉ lặng lẽ bên cạnh .

Nỗi đau , nàng từng nếm trải.

Một bên là gia tộc, , trách nhiệm, nghĩa vụ; một bên là khắc sâu trong lòng. Từ bỏ bên nào, cũng đau như lột da róc thịt.

“Mía ngọt mọc hai đầu.” Nàng thì thầm: “Phó đại ca, lựa chọn thì đừng đầu , lưỡng lự do dự chỉ dày vò bản , mà còn khiến khác cũng đau lòng theo.”

Phó Thành Đạo ngẩn , chua xót : “Thất gia, với phận như ... còn đường để lựa chọn ?”

“Nếu dám liều, thì còn đường!” Tĩnh Bảo nhạt: “Nếu dám, thì ráng chịu!”

G.i.ế.c đ.ấ.m tim.

Lời như thanh kiếm lạnh lẽo đ.â.m thẳng tim Phó Thành Đạo.

Không còn con Tĩnh Nhược Tụ, Tĩnh phủ giống như vũng nước c.h.ế.t, đến cả A Man xưa nay bận rộn ngơi chân cũng rảnh rỗi, cầm lên quyển bói toán mà nàng bỏ quên từ lâu.

Sao đoán trúng?

Nàng tin chuyện quỷ quái như !

Tĩnh Bảo vẫn ngày ngày cung, cung, nghiêm cẩn việc của .

Bệnh của Tô Thái phó mãi thuyên giảm, mỗi ngày thái y bắt mạch đều chỉ thưa một câu: Cần tĩnh dưỡng.

Là Tô Thái phó thật sự cần tĩnh dưỡng, là Hoàng đế cần ông tĩnh dưỡng, sáng suốt đều hiểu rõ.

So với sự lặng lẽ trong kinh thành, quan trường Giang Nam thì đảo lộn đến long trời lở đất.

*

Huyện Lục Hợp thuộc phủ Kim Lăng, huyện Tĩnh Giang thuộc phủ Thường Châu đều phát hiện hai kho lương, mà cả hai đều liên quan chằng chịt với Bắc phủ.

Hai tri phủ sợ đến run rẩy, lập tức sai báo cho Kỷ Cương.

Kỷ Cương lập tức mang suốt đêm đến hai phủ kiểm tra kỹ càng. Trong lúc vội vàng, vẫn quên để hai vị Cẩm Y vệ canh giữ Tĩnh phủ.

Nào ngờ chân rời , lưng Tĩnh phủ xảy một chuyện kinh thiên động địa.

Tứ lão gia của nhà họ Tĩnh, nửa đêm gặp ác quỷ đòi mạng, dọa đến ngất xỉu tại chỗ.

Tỉnh thì đầu óc ngơ ngẩn, miệng ngừng lặp lặp một câu: “Oan đầu, nợ chủ, chuyện là ý của lão phu nhân, đại ca, đừng tìm !”

Lời tuy đơn giản, nhưng thông tin ẩn chứa thì vô cùng lớn.

Năm xưa đại lão gia Tĩnh phủ đến phủ Dương Châu buôn bán, giữa đường gặp thủy phỉ, rơi xuống kênh đào, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, cuối cùng chỉ thể dùng một cỗ quan tài trống mà chôn cất.

Tất cả đều cho rằng cái c.h.ế.t của đại lão gia là tai nạn, nào ngờ...

Vừa tin , vợ của đại lão gia là Lục thị lập tức nổi trận lôi đình, lập tức rút kéo từ giỏ thêu, lao thẳng đến phòng lão phu nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-566-con-co-the-lua-chon-sao.html.]

Nếu giữ , cây kéo đ.â.m thẳng tim bà .

G.i.ế.c đền mạng, nợ tiền thì trả.

Lục thị nào chịu dừng , lập tức đưa đơn kiện lên quan, yêu cầu quan phủ điều tra rõ chân tướng, bắt hung thủ về quy án.

Hành động của Lục thị khiến tộc trưởng Tĩnh phủ nổi giận.

Người vẫn bảo: Chuyện trong nhà chớ để ngoài .

Nhà họ Tĩnh vốn danh tiếng tại phủ Lâm An, nay vướng tai tiếng g.i.ế.c , đúng là mất hết thể diện;

Tam lão gia của Tĩnh phủ vẫn còn quan bên ngoài, quan lớn nhỏ cũng là vinh quang của Tĩnh phủ, lợi cho cả tộc.

Tộc trưởng dẫn theo các vị trưởng lão lập tức đến thương lượng với Lục thị, khuyên bà rút đơn kiện, đồng thời hứa sẽ nghiêm trị chi của Hoằng thị.

Lục thị đang lúc tức giận, chẳng buồn lời, chỉ lạnh lùng đáp một câu: “Muốn rút đơn đơn giản, ai bày mưu, ai tay, các điều tra rõ c.h.ặ.t đ.ầ.u họ mang đặt viện của , lập đàn tế, thắp hương để phu quân trời chứng giám.”

Tộc trưởng tức đến râu vểnh ngược, định mắng thì Lục thị choáng váng, ngã lăn bất tỉnh.

Không khuyên nổi bà, đành tìm cách từ phía Hoằng thị.

Tộc trưởng lập tức cho triệu Tam lão gia Tĩnh Bình Viễn về nhà.

Ý định rõ ràng: bảo Tam lão gia dẫn theo các cháu con nhị phòng, quỳ sân viện của Lục thị, xin bà niệm tình tha thứ.

Tĩnh Bình Viễn tin thì hồn bay phách lạc, trời đất tối sầm.

Xong , xong !

Nếu chuyện vỡ lở, chức quan, tiền đồ của coi như tan tành.

Chẳng buồn thở lấy một , ông hối hả chạy về Tĩnh phủ, loạng choạng bước cổng, chẳng màng gì khác, bèn vén áo quỳ sụp xuống sân viện của Lục thị.

“Đại tẩu, nể mặt Tăng cũng nể mặt Phật, chúng đều là một nhà, xin đại tẩu mở lòng từ bi!”

Ông lóc van xin xong, bên lão phu nhân tin phun một ngụm máu, hôn mê bất tỉnh.

Tĩnh phủ lập tức rối như nồi cháo.

Khi tin tức truyền tới tai Kỷ Cương, đang kiểm tra kho lương ở thôn Hứa Gia thuộc phủ Lục Hợp.

Ba ngàn bao lương thực, mỗi bao đều buộc chặt cẩn thận, chỉ chờ vận khỏi thành.

là gan to tày trời!

Xem xong mật báo, sang hỏi tâm phúc: “Bên Uông Tần Sinh điều tra đến ?”

Tâm phúc trả lời: “Bẩm đại nhân, Uông đại nhân đến huyện Phú Dương hơn ba tháng, lời hành động đều ghi trong bức thư mật .”

Hắn rút một phong thư, bên trong là một xấp giấy, liệt kê bộ thế, họ hàng, thậm chí là hơn hai mươi hai năm cuộc đời của Uông Tần Sinh, từng chi tiết một.

Nếu giờ phút Uông Tần Sinh mà thấy, e là dọa đến ngất xỉu.

Kỷ Cương xem lướt qua, ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo, từ chuyện học hành, thi cử, đến công việc nơi nha môn, tiếp khách, uống rượu… đều một nếp như .

Tâm phúc tiếp: “Quê nhà của Uông đại nhân ở phủ Kim Lăng, hôm qua của chúng lấy thư nhà gửi về, từng câu từng chữ tra xét rõ, dính líu gì đến Bắc phủ. Chúng còn phát hiện một chuyện khác.”

“Nói!”

“Nhà họ Uông và Tĩnh phủ từng liên hôn, nhưng đủ lục lễ, mở tiệc rượu, chỉ một cái kiệu đưa Tĩnh cô nương cửa, chẳng khác gì nạp .

Sau khi thành , hai phủ gần như qua , con rể nhà họ Uông từ lúc cưới đến giờ từng bước chân Tĩnh phủ, đến cả dịp lễ tết cũng chỉ gửi quà chứ tự đến.”

Kỷ Cương: “Ngươi thế thì Uông Tần Sinh và Lục thị hẳn là ? đừng quên, là bạn học của Thất gia nhà họ Tĩnh.”

Tâm phúc vội trả lời: “Gia, chuyện cũng dò la kỹ, Lục thị ở kinh thành lâu, phần lớn thời gian đều quản sự ở phủ Lâm An. Một là phụ nhân nội viện, một là học trò Quốc tử giám, nghĩ kỹ thì quen cũng hợp lý.”

Hợp lý ?

Kỷ Cương trầm ngâm, trong lòng lay động, dường như điều suy nghĩ.

“Gia, giờ tìm hai kho lương, tiếp theo chúng tìm bằng đường vận chuyển lương thực cho Bắc phủ, một trang trại đến mấy trăm , từng một đều thẩm tra, mà chúng rời kinh chỉ mang theo hơn mười , nhân lực đủ...”

 

Loading...