Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 565: Chớ làm thân nữ nhi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:45
Lượt xem: 159

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Thành Đạo xuống ngựa, quăng dây cương sang một bên, sải bước về phía hai chị em.

Mỗi bước của như tảng đá đập ngực, đau đớn vô cùng, nàng sắp trở về phương Nam .

“Nghe Tam cô nương và Nhất Ninh sắp trở về phương Nam, đến tiễn một đoạn.”

Vừa mở miệng, giọng khàn .

Tĩnh Bảo quầng thâm nơi đáy mắt Phó Thành Đạo, thở dài trong lòng: “Hai chuyện , ôm Nhất Ninh một lát, con bé cứ bám lấy chịu rời.”

Có những chuyện, cần rõ ràng.

Dứt khoát một cũng .

Tĩnh Bảo rời , Tĩnh Nhược Tố lập tức cúi đầu mặt chỗ khác, bàn chân cũng âm thầm lùi nửa bước, kéo giãn cách với Phó Thành Đạo.

Chỉ một hành động thôi mà khiến Phó Thành Đạo ngoài trông vẫn ôn hòa trọng bỗng dâng lên một nỗi ấm ức khó diễn tả.

Như là vì bản , như là vì nàng.

Hắn cưới Triệu thị, là do cha định đoạt, do bà mối chủ.

Đêm tân hôn, vén khăn đỏ lên mới sẽ gắn bó suốt đời là ai.

Triệu thị mong , nhưng vẫn cùng nàng chung giường chung gối, sinh con đẻ cái, dù lòng sớm còn cùng hướng.

Là trưởng tử của nhà họ Phó, gánh vác gia môn là vận mệnh của .

Ban đầu nghĩ rằng chỉ cần con nàng sống yên , lo ăn mặc, thì những tâm tư bẩn thỉu cứ giữ cho riêng , mang theo xuống mồ cũng .

Nào ngờ, nàng trở về phủ Lâm An.

Nếu chuyện gì đặc biệt, thì cả đời cũng sẽ bước cửa nhà họ Tĩnh nữa, tức là từ nay về , cách biệt chân trời, vĩnh viễn còn gặp !

Nghĩ đến đây, tim như xé toạc.

Vì nhà họ Phó, lao lực nửa đời , , vì các em, vì con cái ruột thịt, cháu trai cháu gái, mà chỉ chính từng nghĩ đến.

Hắn nghĩ, những lời bây giờ , thì cả đời cũng còn cơ hội để nữa, mang theo xuống mồ thì thật sự cam lòng.

Ngồi thẫn thờ suốt một đêm, sáng lập tức dốc nửa bình rượu trắng, màng gì nữa, cứ thế mà đến.

Hắn nghĩ thông: cần thẳng thắn , đó mới thể sống như một con đàng hoàng.

“Tĩnh Nhược Tụ.”

“Đại gia!”

Hai tiếng gọi cùng vang lên.

Phó Thành Đạo sững : “Nàng .”

“Cái tên ‘Tĩnh Nhược Tụ’ , lâu ai gọi như thế.”

Tĩnh Nhược Tụ né tránh: “Ở nhà họ Tĩnh, các chị gọi là Tam , A Bảo gọi là Tam tỷ, phụ mẫu gọi là Tam nha đầu. Sau gả nhà họ Phó, thành Tứ nương, thành trong miệng ngươi.”

Phó Thành Đạo nàng, thầm nghĩ: Hai chữ ‘ , là chuyện của kiếp .

“Trước khi xuất giá, từng dặn : con gái gả như bát nước hắt , từ nay về nhà khác, đến nơi hiếu thuận với cha chồng, vợ chồng hòa thuận, tranh đoạt.

Mẹ còn , đàn ông đều là mèo háu ăn, chẳng ai vụng trộm, chỉ cần sinh con trai, nắm chắc tiền tài, thì vị trí Tứ phu nhân sẽ vững vàng, ai dám động đến.”

Tĩnh Nhược Tố nhướng mắt, giọng nhẹ nhàng: “Ta từ nhỏ ngoan ngoãn, ai gì cũng , họ . Nào ngờ cả đời sinh con trai, cũng giữ tiền bạc, đến vị trí Tứ phu nhân cũng là nhờ nhà đẻ nâng đỡ mới miễn cưỡng vững .”

“Chuyện đó là quá khứ .” Hắn sợ nàng nghĩ ngợi nhiều, cắt lời.

“Nếu là quá khứ thì chẳng cần giấu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-565-cho-lam-than-nu-nhi.html.]

Tĩnh Nhược Tụ mỉm hờ hững, ngay cả ánh mắt cũng dường như mang ý .

“Rơi tình cảnh hôm nay, trách ai cả. Phật gia : ‘Oán sinh hận, hận sinh khổ, khổ sinh oán, cứ thế lặp lặp , điểm dừng.’”

Nghe đến đây, Phó Thành Đạo khỏi chăm chú phụ nữ mặt.

Lông mày, ánh mắt vẫn là của ngày xưa, nhưng bên trong… da đổi thịt.

Tĩnh Nhược Tụ đưa mắt hai cháu boong thuyền, bỗng chuyển lời: “Tâm tư của đại gia, hiểu.”

Nàng !

Nàng !

Một luồng khí nóng dâng lên theo mạch m.á.u chạy thẳng lên đỉnh đầu.

Phó Thành Đạo nuốt nước bọt, mới miễn cưỡng vững.

“Trước dám nghĩ đến, suy xét kỹ, cũng mơ hồ hiểu vài phần.”

Nụ trong mắt Tĩnh Nhược Tụ dần tan : “Đại gia là đầu một nhà, học rộng hiểu sâu, hơn một phụ nữ chân yếu tay mềm như bao nhiêu .

Theo lý, một phụ nữ như bỏ rơi mà còn một nam tử như đại gia để tâm, đúng là vinh hạnh. đại gia , đặt Triệu thị ở ? Còn những thị thì ?”

Sắc mặt Phó Thành Đạo chợt biến đổi.

Tĩnh Nhược Tụ , thẳng mắt : “Đại phu nhân cùng ngươi kết tóc se tơ, công cũng khổ; mấy phòng tuy là do lão phu nhân chủ, nhưng rốt cuộc vẫn là của ngươi.

Đàn ông các ngươi tam thê tứ , chỉ khen phong lưu hào hoa, cho dù trong lòng nhớ nhung nên nhớ, cũng chỉ cần một câu ‘tình thể kìm’ là xong. Còn những phụ nữ chúng ya thì ?”

Tĩnh Nhược Tụ dời ánh mắt: “Tấm lòng phụ nữ nhỏ bé lắm, trong đó chỉ chứa chồng con thôi. Đại phu nhân trong lòng ngươi, mấy thị trong mắt cũng chỉ ngươi.

Ngươi bao giờ hỏi họ, liệu họ thật sự gả cho ngươi, cũng như ngươi, đều phận sắp đặt?”

Phó Thành Đạo đau thắt tim: “Ta từng nghĩ đến những điều .”

“Phải nghĩ, vì họ là cận nhất của ngươi.” Tĩnh Nhược Tố thở dài: “Ta từng một câu thơ: ‘Đừng phụ nữ, trăm năm sướng khổ theo .’

Trước Tứ phu nhân, vì sinh con trai, nên cảm thấy câu thật đúng, như về . Nay , chỉ thấy nông cạn.

Phó Thành Đạo, đời quả thực nhiều điều thể tự quyết. Ngươi mang trong lòng, còn lòng thì thuộc về bất kỳ ai nữa, chỉ nó thuộc về chính , lòng vui thì vui, lòng buồn thì buồn.

Nếu ngươi vẫn còn chút tình nghĩa với đại phu nhân và các thị , xin hãy đối với họ; nếu còn cũng hãy đối với họ. Họ đều là mệnh khổ, sai điều gì?

Nếu sai, thì là do ông trời, là do thời thế.”

Phó Thành Đạo ngây , lời kịp qua đầu bật : “Những lời , ai dạy nàng?”

“Không ai dạy cả, đều là tự nghĩ .”

Tĩnh Nhược Tụ khổ: “Những ngày liệt giường dậy nổi, ngày nghĩ, đêm nghĩ. Có khi trách khổ, khi trách trời mắt… dần dần, hiểu : khổ, trời mắt, chỉ là cái cớ.”

Trên mặt nàng hiện lên vẻ ngộ : “Số phận trong tay . Không ông trời bắt sống , mà là sống .”

“Vậy nàng sống ?”

“Ta… A Bảo bên ngoài thế giới rộng, núi sông, bảo xem thử, cũng thử một .”

Nụ dịu dàng dâng nơi khóe môi, nàng , ánh mắt rưng rưng.

“A Bảo còn , những chỉ cần gặp là tấm bùa may mắn lớn nhất . Phó Thành Đạo, mệnh bạc, từng dám cầu gì gọi là may mắn lớn nhất. Ta chỉ mong bình an, vui vẻ là đủ.”

Nàng gương mặt gầy gò của , mỉm : “Đại gia, bảo trọng!”

 

Loading...