Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 564: Ngươi thì có cách quái gì chứ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:44
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Lư Dụ hết lời, nhưng ý tứ thì rõ ràng.

Cẩm Y vệ moi lời một thì thiếu cách, huống chi là Uông Tần Sinh.

Cố Trường Bình trầm mặc .

Ôn Lư Dụ chằm chằm, mặt thấp thoáng vẻ lo lắng.

Huynh , giờ lúc mềm lòng , chỉ cần mềm lòng một chút là công cốc hết, tất cả sẽ tiêu đời.

Trong mật thất yên lặng như tờ, đến cả Đoạn Cửu Lương và Cố Dịch bên cũng dám thở mạnh.

Cố Trường Bình dậy, bước đến bên cửa sổ, chắp tay lưng.

Bóng lưng hòa màn đêm.

Một lúc lâu , xoay , trầm giọng : “Không thể để Uông Tần Sinh xảy chuyện, cho nên, cách duy nhất là nghi binh."

Đoạn Cửu Lương nhướng mày: “Gia, nghi binh thế nào?"

Cố Trường Bình trả lời: “Tiết lộ hai chỗ giấu lương thảo, khiến Kỷ Cương phân tâm, còn thời gian điều tra Uông Tần Sinh."

“Ngươi điên , Cố Trường Bình!"

Ôn Lư Dụ gần như quát lên: "Đây chỉ là chữa phần ngọn, giải quyết tận gốc."

"Ta vốn chẳng định trị tận gốc."

Cố Trường Bình điềm nhiên : “Hai chỗ ít nhất cũng đủ cho Kỷ Cương tra mười ngày nửa tháng, mà là chủ lực Cẩm Y vệ, thì cũng giỏi lắm chỉ một tháng, buộc về kinh. Về phần Tần Sinh, chỉ nghi ngờ, bằng chứng thật sự.

Nếu lúc khơi nguyên nhân cái c.h.ế.t của Tĩnh đại gia, ắt sẽ khiến Tĩnh phủ đại loạn, Lục thị sẽ sốc đến đổ bệnh. Trong cảnh rối ren như , Kỷ Cương thể tay từ phía Lục thị. Còn về Tần Sinh..."

Cố Trường Bình lắc đầu: “Hắn tuy nhát gan, nhưng chỉ cần c.h.ế.t cũng nhận, cứ nhất quyết lâu gặp Lục phu nhân, chỉ sợ bà quý nhân quên, nên mới lòng nhắc nhở một câu... Cẩm Y vệ sẽ chẳng ."

Ôn Lư Dụ nhạt: “Như chẳng khác gì xác thực lương thảo Giang Nam liên quan đến Bắc phủ, càng xác thực Bắc phủ ý đồ tạo phản. Ngươi định đặt Vương gia chỗ nào đây?"

Cố Trường Bình thẳng : “Từ lúc Hoàng đế cử Kỷ Cương xuống phương Nam, tội danh đó định ."

Ôn Lư Dụ: “...”

Cố Dịch vẫn luôn im lặng nãy giờ bỗng cất tiếng: “Ta thấy cách của gia , châm lửa khắp nơi, khiến Kỷ Cương thể dồn tâm suy nghĩ chuyện của Uông Đại nhân. À đúng ..."

Hắn dừng một chút : “Chính Uông đại nhân cũng từng : chỉ vì một câu hợp ý mà nghi ngờ , thiên hạ còn pháp luật ? Cẩm Y vệ chẳng thể vu oan vô cớ ."

Cố Trường Bình quyết đoán kết luận: “Cứ theo cách ."

Ôn Lư Dụ trợn to hai mắt, còn kịp mở miệng Cố Trường Bình : “Chẳng ngươi từng ngay cả tên ngốc như Uông Tần Sinh cũng bảo vệ, huống gì là ngươi ?”

Ôn Lư Dụ kinh ngạc , cuối cùng cũng chỉ yếu ớt thốt lên: “Thế còn phía Bắc phủ thì …"

"Không cần báo cáo, ở đây quyết định!" Sắc mặt Cố Trường Bình lạnh hẳn: “Ôn Lư Dụ, Cửu Lương, hai ngươi chọn hai kho lương ít nhất, xóa hết dấu vết, từ từ thả câu, dụ cá c.ắ.n câu."

"Rõ!"

Gia gì, Đoạn Cửu Lương tất nhiên theo, nửa câu phản đối cũng .

Ôn Lư Dụ há miệng, hồi lâu mới : “Thôi , theo ngươi."

Hắn cũng nghĩ cách nào hơn.

Ánh mắt Cố Trường Bình chuyển sang Cố Dịch: “Ngươi còn nhớ năm đó Thạch Thuấn c.h.ế.t, Tĩnh Thất gia dùng cách gì ?"

Cố Dịch thể quên?

Hắn vẫn còn nhớ rõ lúc gia kể chuyện đó cho , kinh ngạc đến mức ngây mất nửa ngày.

"Chiêu cũ cũng chẳng , miễn là tác dụng."

Cố Trường Bình nhạt: “Tĩnh Tứ lão gia ban đêm thường mơ ác mộng, mơ thấy Tĩnh đại gia đến đòi mạng, thì ngươi nghĩ cách… giúp biến ‘biến giấc mơ thành sự thật' !"

Cố Dịch: "Rõ!"

"Ta nghi ngờ ngươi đang mượn chuyện công để giúp Tĩnh Thất rửa hận." Ôn Lư Dụ nhạt.

“Ngươi ý kiến ?" Cố Trường Bình phản đòn: “Ai là hôm qua bảo đừng bỏ qua cho bọn họ?"

Ôn Lư Dụ: "..."

C.h.ế.t tiệt, chính lời hôm qua, giờ vả mặt cái bốp thứ hai.

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-564-nguoi-thi-co-cach-quai-gi-chu.html.]

Giữa trưa, kinh thành.

Đã cuối thu.

Tĩnh Bảo khỏi ngự thư phòng, đang định Mật Thư Đài ăn cơm thì chặn giữa đường.

Người chặn nàng gương mặt như lan trong cốc vắng, nếu tính mấy tia m.á.u đỏ trong mắt thì thật sự là một khuôn mặt tuyệt .

"Cao mỹ nhân, ngươi cung ?" àng hỏi.

Chẳng vì cái họ Cố mấy ngày mà chẳng chút tin tức nào .

Cao Triều quanh một lượt, thấy ai, bèn hạ giọng: “Hắn để tin gì cho ngươi ?"

Tĩnh Bảo lắc đầu: “Hắn , dạo ngoài , nếu chuyện gì sẽ bảo Tề Lâm nhắn . Sao, bên Cẩm Y vệ các ngươi nhận tin gì gấp ?"

Cao Triều: “...”

Hắn chớp mắt liên tục, há miệng, mãi mới thở nổi.

Hóa chuyện Cố Trường Bình rời kinh, cô nhóc .

Hóa khắp cả kinh thành, thấp thỏm lo lắng cả ngày lẫn đêm giống , chỉ tên hạ nhân Tề Lâm .

Cố Trường Bình , Cố Trường Bình!

Ngươi coi trọng thật đấy!

Cao Triều hừ một tiếng, phất tay áo bỏ .

Tĩnh Bảo chẳng hiểu chuyện gì, vội vàng đuổi theo kéo : “Nói mau, Cẩm Y vệ các ngươi nhận tin gì ? Nếu đưa tin cung, cách!"

Ngươi thì cách quái gì chứ!

Cao Triều hất tay áo, đầu ngoảnh thẳng.

Tĩnh Bảo ngẩn , bỗng nhiên thấy khựng chân, .

Tĩnh Bảo mừng rỡ, vội vàng bước tới, dám nhiều lời, chỉ chằm chằm.

Cao Triều hiểu rõ trong lòng, tiểu nha đầu sợ giận: “Ta bên tin gì, ngươi thì ?"

Tĩnh Bảo thở phào nhẹ nhõm: “Hoàng thượng ngoài việc lên triều như thường, động tĩnh gì khác. Ta đoán đang chờ kết quả điều tra của Kỷ Cương."

Cao Triều nhíu mày: “Ngươi sợ Kỷ Cương điều tra ?"

Tĩnh Bảo: “Tiên sinh bảo yên tâm, Cố Dịch xuống phương Nam , chuyện sẽ sắp xếp thỏa."

Cao Triều nhướng mày: “Ngươi tin ?"

Tĩnh Bảo tim như hụt một nhịp: “Lời ý gì?"

"Không ý gì cả! Ngươi cứ lo bên trong cung cho , nếu chuyện gì, lập tức báo cho , chậm trễ một khắc."

Cao Triều xong bèn rời , thì thật sự ngoái đầu .

Tĩnh Bảo theo bóng lưng , cái bụng đói cồn cào bỗng chẳng còn cảm giác thèm ăn.

Triều đình, Cẩm Y vệ, Bắc phủ… ngoài mặt tưởng chừng yên , nhưng sóng ngầm cuộn đáy, chuyện nổ chỉ là vấn đề thời gian.

Tĩnh Bảo tự nhủ trong lòng: bên cũng nên trì hoãn nữa, ngày mai nghỉ, thể tiễn tam tỷ và Nhất Ninh về phương Nam, coi như giải quyết một chuyện trong lòng.

Sáng sớm hôm .

Năm sáu chiếc xe ngựa lặng lẽ rời khỏi Tĩnh phủ, thẳng hướng bến tàu.

Có lẽ sắp chia xa, dọc đường Tiểu Nhất Ninh rúc lòng Tĩnh Bảo, ngoan như một con mèo nhỏ, đến tận khi đến bến tàu cũng chịu rời tay, cứ nhất quyết đòi bế.

Đồ đạc xe chuyển hết lên thuyền, Tĩnh Bảo c.ắ.n răng dứt khoát bảo v.ú nuôi bế đứa nhỏ lên thuyền, gọi hai Sử Minh, Sử Lượng dặn dò thật kỹ, cuối cùng mới bước đến mặt Tĩnh Nhược Tụ.

Tĩnh Nhược Tụ khoác áo choàng đỏ thẫm thêu mai trắng, lặng lẽ Tĩnh Bảo hồi lâu.

Lời nên , những ngày qua đủ; lời nên , thể , đều giữ trong lòng.

"A Bảo, bảo trọng."

"Tam tỷ, thuận buồm xuôi gió."

Chị em mỉm , bỗng tiếng vó ngựa gấp gáp vọng đến từ phía ...

 

Loading...