Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 561: Không muốn làm bẩn tay ta
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:41
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đời , phần lớn chuyện đều ứng với câu: “Người tính bằng trời tính.”
Ngay khi Cố Trường Bình thốt câu “ một bước, chúng ứng phó một bước”, thì tại nha môn phủ Lâm An, tâm phúc của Kỷ Cương đang xách theo một , bước tới mặt y.
“Đại ca, nha đầu khắp nơi dò hỏi chỗ ở của đám Cẩm Y vệ chúng , binh vệ tuần tra bắt gặp.”
Ánh mắt Kỷ Cương lạnh : “Người nào?”
“Đã hỏi , là nha đầu việc ở viện của lão phu nhân Tĩnh phủ.”
“Một nha đầu việc, dò hỏi Cẩm Y vệ chúng gì?”
Kỷ Cương hừ một tiếng. Tâm phúc lập tức rút kiếm gác ngang cổ nha đầu, nàng mở miệng lóc: “Không nô tỳ dò hỏi, là lão phu nhân nhà nô tỳ sai nô tỳ dò hỏi thôi ạ!”
“Lão phu nhân nhà ngươi dò hỏi để gì?”
“Nô tỳ , thật sự gì cả… hu hu…”
Kỷ Cương nhíu mày: “ đưa nàng về, nhân tiện đến hỏi lão phu nhân Tĩnh phủ xem bà dò hỏi Cẩm Y vệ chúng để gì.”
“Gia, nhân thủ của chúng hiện giờ...”
Ánh mắt Kỷ Cương sắc như dao, khiến tâm phúc dám hé răng thêm, lập tức gọi một khác tới, dặn dò cẩn thận.
Trên nóc nha môn, Đoạn Cửu Lương rõ hết chuyện bên . Hắn do dự một thoáng, lôi giấy bút trong lòng , đầu bút nhúng chút nước bọt nhanh chóng .
Viết xong, cuộn tờ giấy , huýt sáo một tiếng.
Theo tiếng chim hót thanh thoát, một con chim ưng nhỏ đáp xuống vai …
Chỉ nửa canh giờ , tờ giấy đặt mặt Cố Trường Bình. Ôn Lư Dụ ghé đầu mấy mắt, ngước lên, lời nào mà chỉ im lặng chằm chằm Cố Trường Bình.
“Ngươi đến phương Nam, ba phần là vì chuyện vận chuyển lương thảo, bảy phần là vì nàng , đúng ?”
Cố Trường Bình thấu tâm tư, mà vẫn vội giận: “Sao? Có vấn đề gì ?”
“Chữ ‘sắc’ đầu lưỡi dao, ngươi nên cẩn thận một chút. Lỡ như chuyện Tề Lâm ở kinh thành lộ thì ngươi tính ? Huống hồ, nàng thể chuyện gì? Chẳng qua là cái việc nữ cải trang thành nam thôi mà?”
“Không chuyện nhỏ nhặt gì, đây là chuyện thể mất đầu đấy.”
Cố Trường Bình dậy. Ôn Lư Dụ nhanh tay chặn mặt: “Ngươi định ?”
“Tĩnh phủ.”
“Đi gì?”
“Muốn dò xem bà già đó gì với Cẩm Y vệ.”
Cố Trường Bình chỉ mảnh giấy bàn: “Giúp hồi âm cho Cửu Lương, bảo tiếp tục bám sát Kỷ Cương, rời nửa bước.”
“Hay ngươi g.i.ế.c quách bà già đó cho xong việc.” Ôn Lư Dụ ghét nhất là rắc rối dây dưa.
*
Tĩnh phủ, Hiếu Từ Đường.
Hoằng lão phu nhân lão bộc đỡ, tiễn của Cẩm Y vệ ngoài.
Bên , nha đầu nhỏ cúi đầu quỳ gối, trong lòng bất an lão phu nhân sẽ xử trí thế nào.
“Đứng dậy , thưởng ngươi mười lượng bạc.”
Nha đầu nhỏ giật ngẩng đầu, thể tin nổi lão phu nhân.
“Việc , cũng lanh lợi. Từ nay theo hầu bên cạnh . Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn việc cho chủ tử, đảm bảo ngươi sẽ ăn ngon mặc .”
“Đa tạ lão phu nhân, nô tỳ nhất định sẽ dốc hết sức hầu hạ.”
“Đi !” Trong phòng còn ngoài, lão bộc đỡ lão phu nhân xuống, dâng chén nóng: “Lão phu nhân, chúng với Thất gia liệu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-561-khong-muon-lam-ban-tay-ta.html.]
Hoằng lão phu nhân xua tay đẩy chén : “Ổn gì chứ, chỉ để sống yên .”
Lão bộc khó xử, Thất gia sống yên thì cũng nên hắt hết nước bẩn lên Thất gia chứ.
Huống hồ, việc nhà nên để ngoài . Chuyện mà đến tai đại phu nhân, chỉ e chẳng ngày nào yên .
Cố Trường Bình cải trang thành một hầu, từ tường Tĩnh phủ nhảy xuống.
Hắn đến đây một , rõ viện của Lục thị ở . Vừa chạm đất, chỉnh áo quần, thẳng đường đến viện của Lục thị.
Muốn lão phu nhân gì với Cẩm Y vệ, chỉ thể thông qua Lục thị.
Mang gương mặt bình thường của một kẻ vô danh, một mạch gặp trở ngại. Đến sân, thấy Lý ma ma, hầu tín của Lục thị đang chỉ đạo nha đầu phơi chăn gối.
Một ý nghĩ lóe lên, sải bước tới.
Lý ma ma thấy một hầu tiến thẳng về phía , trong đầu nhanh chóng lục lọi tên tuổi, đoán xem là nhà nào, theo hầu vị gia nào...
Còn nghĩ thì hầu áp sát, ghé tai mấy câu nhanh.
Nghe xong, Lý ma ma loạng choạng, khi lấy thần trí thì bóng hầu thấy .
Tóc gáy dựng ngược, bà lập tức đầu chạy trong: “Phu nhân, phu nhân! Không , chuyện lớn !”
*
“Lão phu nhân, lão phu nhân! Phu nhân đến !”
Hoằng lão phu nhân đang uống thuốc, tiếng gọi thì tim đập thót, tay run một cái, văng nửa chén thuốc.
Còn kịp lau, Lục thị dẫn mấy vị phu nhân đồng tộc xông đại sảnh.
Vừa cửa, Lục thị ngẩng cao đầu bước đến án, nhấc bình hoa bàn, ném thẳng xuống chân Hoằng lão phu nhân.
“Choang!” một tiếng vang dội.
Hoằng lão phu nhân tái mét: “Ngươi, ngươi… con dâu ném chồng, trời sắp sập …”
“Cha đang đất với lão gia nhà , bà tính là chồng gì của ? Cũng chỉ là vợ kế, tư cách gì mà bà chủ mặt ?”
Câu đầu tiên Lục thị sắc bén như một bạt tai tát thẳng mặt Hoằng lão phu nhân, khiến bà nghẹn họng đỏ mặt, hồi lâu nổi lời nào.
Lục thị xuất hầu phủ, là con út, xưa nay gió gió, mưa mưa. Vì sinh con trai nên nhún nhường nhiều năm, mới tiếng hiền lương đoan trang.
Điểm yếu duy nhất của nàng chính là Tĩnh Bảo.
Chỉ cần Tĩnh Bảo bình an, dù bà cúi đầu chịu đựng cũng cả.
Chuyện trữ lương khiến bà hoảng sợ, vất vả mới yên chút, ai dè lão yêu bà còn dám mời Cẩm Y vệ về bịa đặt hãm hại Tĩnh Bảo nhà bà.
Lục thị thầm nhủ: “Nếu thể nhịn cơn tức , thì chữ Lục của sẽ ngược!”
Bà tiến lên một bước, áp sát Hoằng lão phu nhân.
“Mình nhà bà sinh nổi đứa nào dùng , nên kéo khác c.h.ế.t theo ? Lão phu nhân, một họ hai chữ Tĩnh. Mai mốt bà tắt thở, nhắm mắt xuôi tay, liệu mặt mũi nào xuống gặp lão gia ?”
“Ngươi… ngươi…”
“Lão gia suối vàng mà cưới thứ chuyên phá nhà như bà, chắc ván quan tài cũng bật nắp.” Lục thị chống nạnh, giận dữ quát: “Tĩnh Bảo nhà trêu chọc gì bà? Cả Tĩnh phủ to như thế cho bà ở, gạo ngon cơm ngọt cho bà ăn, gấm vóc lụa là cho bà mặc, cuối cùng nuôi một kẻ vô ơn như bà?
Được! Đã thì cứ cá c.h.ế.t lưới rách ! Ta theo tới cùng. Người , mở từ đường, mời mấy vị tộc trưởng Tĩnh phủ tới phân xử! Hôm nay, hoặc là Lục thị cuốn gói , hoặc là Hoằng lão phu nhân cút khỏi phủ . Không ai né tránh!”
“Phu nhân! Phu nhân!”
Lão bộc thấy chuyện lớn, vội xông lên can ngăn, Lục thị thèm liếc một cái, tát thẳng một bạt tai mắng: “Chủ của ngươi hồ đồ, ngươi cũng hồ đồ theo! Bà già lòng đen tối, ngươi Tĩnh phủ tan cửa nát nhà mới chịu nhắm mắt ?!”