Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 560: Vì huynh đệ của ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:40
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện giờ Uông Tần Sinh giường.

Nói theo lẽ thường, đau bụng suốt cả đêm, vội vã đường nguyên một ngày, chịu kinh hãi một ngày trời, lẽ chạm gối ngủ say như c.h.ế.t mới , nào ngờ cứ trằn trọc mãi chợp mắt.

Trong lòng chất chứa chuyện.

Tiên sinh vì tạo phản cùng Hạo Vương?

Họ định khi nào khởi binh?

Có mấy phần chắc thắng?

Liệu thành công ?

Bản là mất mạng, cả nhà xử trảm, công phò vua lập đế…

Hết vấn đề đến vấn đề khác lượt nổi lên, khiến Uông Tần Sinh mất ngủ.

Cánh cửa đẩy nhẹ, một bóng gầy gò bước .

“Là ai đó?”

Uông Tần Sinh hoảng sợ bật dậy khỏi giường, định hét lớn, thấy lấy một viên minh châu nhỏ từ trong ngực.

“Là !”

“...”

Uông Tần Sinh sững , lăn từ giường xuống, phịch một tiếng quỳ rạp mặt đất: “Tiên…”

Còn kịp dứt lời, Cố Trường Bình lấy tay bịt miệng .

“Suỵt, vách tai.”

Không thể thì chỉ đành thôi. Uông Tần Sinh mang theo đầy ấm ức ôm lấy hai chân mặt, nước mắt như mưa, chẳng mấy chốc thấm ướt cả vạt áo của Cố Trường Bình.

Cố Trường Bình đỡ dậy, giơ tay lau giọt lệ mặt .

“Tiên sinh từng nghĩ rằng sẽ một ngày kéo ngươi chuyện .”

Hắn dịu dàng : “ kéo thì cũng cần sợ. Đợi đám Cẩm Y vệ rút , coi như chuyện từng xảy . Giang Nam cách kinh thành mười vạn tám ngàn dặm, ngươi cứ quan thì quan, nên thành thì thành , sống cuộc đời của .”

Uông Tần Sinh nghẹn ngào: “Thật sự thể coi như từng xảy ?”

“Có thể!” Cố Trường Bình : “Trong năm học trò của , ngươi là tư chất kém nhất. Với trình độ của ngươi, đáng lý cùng lắm cũng chỉ xếp cuối bảng nhị giáp. Lần ngươi xếp thứ mấy?”

Uông Tần Sinh: “…”

“Cho nên, bất kể chuyện gì, chỉ cần ngươi thì nhất định thể .”

Cố Trường Bình : “Chuyện chỉ hai kết cục, nếu thắng, công phò vùa thì sẽ thể bảo đảm cho ngươi cả đời vinh hoa phú quý; nếu thua, con đường quan của ngươi ít nhiều sẽ gặp trắc trở, đến khi đó nhớ rằng chúng từng là thầy trò, cũng đừng oán trách quá nhiều.”

Nói , Cố Trường Bình lui một bước, cúi thật sâu Uông Tần Sinh.

“Tiên sinh xin ngươi .”

Uông Tần Sinh nào chịu nổi lễ đó của Cố Trường Bình, phịch một tiếng quỳ xuống: “Tiên sinh, …”

“Suỵt.” Cố Trường Bình cũng xuống, ánh mắt ôn hòa: “Ngươi giống Tĩnh Thất và Cao Triều. Bọn họ và mối tình cảm thể cắt đứt, còn ngươi thì . Không chê ngươi, mà là đẩy ngươi xa một chút, như với ngươi, với nhà họ Uông đều là điều .”

“Hồi nhỏ ghen tỵ với những gia đình đầm ấm đông vui, ông trời công bằng, ban cho ngươi tài năng xuất chúng nhưng cha đều đủ đầy, chứng tỏ ngươi là phúc. Sáng mai hãy trở về huyện Phú Dương, mấy ngày nay coi như từng chuyện gì xảy !”

Uông Tần Sinh nước mắt rưng rưng đàn ông mặt: “Tiên sinh… sẽ thắng chứ?”

“Vì Tĩnh Thất và Cao Triều, chuyện nhất định thắng, ngươi xem đúng ?”

“Thắng là . Học trò vô năng vô tài, chỉ mong và mấy Tĩnh Thất đều bình an, chúng còn hẹn vài năm nữa kinh thăm, cùng đến Quốc Tử Giám nướng thịt ăn mà!”

“Rồi sẽ ngày đó.” Cố Trường Bình đỡ dậy, vỗ vai mấy cái, mỉm hài lòng: “Uông đại nhân, … hẹn tái ngộ.”

“Tiên sinh!” Uông Tần Sinh bất chợt kéo lấy .

Cố Trường Bình đầu .

Nhìn , Uông Tần Sinh cảm giác như hóa thành tên tiểu sinh Quốc Tử Giám ngây ngô năm nào, đầu óc rỗng tuếch, đến chuyện cũng lắp bắp.

“Một canh giờ , Lý ma ma bên cạnh Lục phu nhân đến tìm , theo lời Cố Dịch, đổ hết chuyện lên đầu , còn đám Cẩm Y vệ đang điều tra lũ thương nhân thất đức.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-560-vi-huynh-de-cua-ta.html.]

“Uông đại nhân, lắm!”

“Tiên sinh.”

“Sao, còn điều gì ?”

Uông Tần Sinh chớp chớp mắt: “Người… tạo phản là vì nhà họ Cố ?”

“Nhà họ Cố ư?”

Cố Trường Bình lặp mấy chữ , hồi lâu mới trả lời: “Chỉ một nửa là vì nhà họ Cố.”

“Còn nửa ?”

Cố Trường Bình lặng lẽ Uông Tần Sinh một cái, : “Giống như ngươi vì Tĩnh Thất, vì Cao Triều, cũng là vì của .”

“Huynh của là Hạo Vương?” Cố Trường Bình gật đầu: “Ta kiếp , c.h.ế.t t.h.ả.m như thế nữa!”

Nói dứt lời, Cố Trường Bình gỡ tay , xoay rời .

Tay trống rỗng, lòng cũng trống rỗng, Uông Tần Sinh như hóa đá.

Những lời , hiểu, cái gì gọi là “kiếp ”? Chẳng lẽ còn “kiếp ”?

Hắn lắc mạnh đầu chui chăn, nhắm mắt , cơn buồn ngủ lập tức ập đến.

Ngay khi sắp chìm giấc ngủ, trong đầu bỗng hiện lên một suy nghĩ: “Chẳng trách một kẻ nhút nhát như trở nên nghĩa khí tình thâm như , thì là chịu ảnh hưởng từ .”

Một đêm mộng mị.

Hôm tỉnh dậy, Uông Tần Sinh như thường cáo biệt Kỷ Cương, đến chỗ Tri phủ phủ Lâm An nịnh hót một phen, cùng Phú Quý trở về.

Cố Trường Bình đói mà tỉnh.

Tối qua rời khỏi phòng Uông Tần Sinh, kịp cởi áo, ngã lên giường khách điếm mà ngủ.

Ba ngày nay, nhắm mắt lấy một .

Rửa mặt qua loa xong, đeo mặt nạ da gương đồng, mở cửa thì thấy Ôn Lư Dụ đang xách một túi điểm tâm, tựa tường , như .

“Cố Dịch bảo nhà bếp ba bát mì Dương Xuân, dặn cho thêm trứng, đừng để chín quá.”

Ôn Lư Dụ bước phòng, đặt túi điểm tâm lên bàn.

“Cửu Lương cực nhọc , canh chừng Kỷ Cương, thể cùng ngươi ăn sáng. Dung mạo tuy sánh bằng vẻ yêu kiều của Tĩnh Thất nhà ngươi, nhưng cũng đến nỗi ảnh hưởng đến khẩu vị của ngươi. Còn ngươi, cái dáng dấp như ma đói c.h.ế.t bệnh , tặc, thật khiến mất cả hứng ăn.”

“Cố mà !” Cố Trường Bình sờ lên lớp mặt nạ da , cầm lấy một miếng điểm tâm bỏ miệng: “Ngươi kể xem bên ngươi thế nào ?”

“Lương an , đường vận chuyển lương an , của chúng cũng đều an . Ta bảo bọn họ chìm nước hết , lúc nào nổi lên thì chờ ngươi quyết định.”

Cố Trường Bình ngẩng đầu liếc mặt một cái, mới nhận quầng thâm mắt của cũng chẳng kém gì .

“Vất vả !”

“Làm như sống dở c.h.ế.t dở mà chỉ ba chữ thôi ?”

“Còn gì nữa?”

Ôn Lư Dụ định thì Cố Dịch xách hộp cơm bước .

Ba bát mì Dương Xuân, ăn sạch còn một sợi. Ăn xong, Ôn Lư Dụ dùng khăn lau miệng, : “Chỉ bước tiếp theo của Kỷ Cương là gì. Nếu điều tra gì, e là chẳng thể về kinh báo cáo .”

Cố Trường Bình im lặng uống .

Tĩnh phủ, phái giám sát; Kỷ Cương do Cửu Lương đích theo dõi; lương thực và đường vận chuyển đều thỏa, lời dối về việc Tĩnh Thất tích trữ lương cũng che đậy

Xem chẳng gì khiến Kỷ Cương nghi ngờ.

… chỉ sợ chuyện đơn giản như thế.

Sợi dây căng trong lòng Cố Trường Bình vẫn buông lỏng.

“Hiện giờ chỉ thể để một bước, chúng ứng một bước, nóng vội cũng chẳng gì.”

 

Loading...