Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 559: Tĩnh phủ có biến số

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:39
Lượt xem: 150

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Lâm An, phủ vệ.

Uông Tần Sinh lúc đang dùng bữa tối, ăn đến là ngon lành.

Còn Kỷ Cương thì từ đầu đến cuối động đũa, chỉ lặng lẽ nhấm nháp , thần sắc trầm ngâm.

Cứ nghĩ , nghĩ nữa !

nát óc cũng thể đoán khúc mắc bên trong .

Uông Tần Sinh ăn xong hai bát cơm thì thấy khoẻ khoắn hẳn lên, súc miệng bằng : “Kỷ đại nhân, chúng đường suốt một ngày một đêm, ăn chút gì đó , kẻo nửa đêm đói đấy.”

Kỷ Cương hồn: “Không cần lo cho , ngươi cứ về phòng .”

“Hạ quan cáo lui. Uông Tần Sinh dậy, bước rụt chân về, hỏi: “Kỷ đại nhân, ngày mai về huyện Phú Dương, tiếp tục theo ngài?”

“Không cần theo .”

“Vâng!”

Uông Tần Sinh rời , trong phòng trở yên tĩnh. Kỷ Cương dậy đến bên cửa sổ, hai tay xoa bóp thái dương đang đau nhức.

Triều đình phái Cao Triều đến Giang Nam tra xét lương thực, tra manh mối ở Tĩnh Thất, bèn tìm đến Uông Tần Sinh, hai thương lượng trực tiếp đến chất vấn Lục thị. Lục thị lương đó là chuẩn cho tam tiểu thư hòa ly của phủ.

Cao Triều khi hồi kinh, trình bẩm việc Tĩnh Thất tích trữ lương thực, tiện thể còn xin cho một lời.

Động cơ sai!

Tình lý cũng sai!

Số lượng càng sai!

Vậy là do đa nghi ?

Cửa phòng kêu “két” một tiếng, tâm phúc bước , hạ giọng bẩm: “Đại nhân, âm thầm điều tra, mặt Tĩnh Thất thu mua lương thực là A Nghiễn bên cạnh , dùng ngân phiếu để mua. Ngoài còn mua thêm vài trang viên, tiêu ít bạc.

Kỷ Cương xoay : “Trang viên tên ai?”

“Đều tên Tam tiểu thư Tĩnh phủ gia và con gái nàng.”

Kỷ Cương gì thêm, lặng lẽ cúi đầu đôi giày chân. Tâm phúc thấy cũng dám lên tiếng, thầm nghĩ: Đường dây Tĩnh Thất xem như điều tra uổng phí.

Quả nhiên, Kỷ Cương ngẩng đầu: “Chuyện của Tĩnh Thất bỏ qua , chúng tìm đột phá từ chỗ khác.”

Ngừng một lát, ông tiếp: “Lương thực khả năng vẫn còn ở Giang Nam, dù đào ba thước đất cũng tìm bằng .”

“Tuân lệnh!”

Uông Tần Sinh rời khỏi viện, Phú Quý đang chờ sẵn bên ngoài lập tức tiến lên chào: “Gia, ăn no xong, đừng vội nghỉ ngơi kẻo nê bụng. Tiểu nhân cùng gia phố dạo một vòng.”

Đã mệt c.h.ế.t , còn dạo với chả chơi!

Uông Tần Sinh đang định từ chối thì thấy Phú Quý chớp mắt liên tục hiệu, lập tức đổi giọng: “Được thôi, dạo một vòng về.”

Chủ tớ hai rời nha môn, chừng nửa khắc, thấy Lý ma ma, lão bộc cận bên cạnh Lục thị đang đợi bên đường.

Uông Tần Sinh ngẩn , định đầu thì muộn, chỉ đành liếc Phú Quý một cái thật sắc như dao.

Lý ma ma hấp tấp chạy : “Uông công tử, các khỏi, phu nhân nhà lập tức sốt ruột đến ngất xỉu. Rốt cuộc Thất gia phạm tội gì, công tử thể rõ một chút để phu nhân yên tâm ?”

Có thể ?

Không thể !

Uông Tần Sinh vội lấp liếm: “Họ gì với phu nhân?”

“Họ?”

Lý ma ma ngẫm nghĩ trả lời: “Nói là Cố bảo Thất gia .”

Uông Tần Sinh , nắm điểm mấu chốt, bèn ưỡn n.g.ự.c : “ thế, đầu tư phía Nam, nhưng với phận của ngài thì gì cũng dễ kẻ khác dèm pha, nên mới nhờ Văn Nhược mặt, mượn danh tam tiểu thư.

Lý ma ma hồ đồ: “Vậy… Cẩm Y vệ là đang điều tra Cố ?”

Uông Tần Sinh trái , thấy ai mới hạ giọng: “Không tra , mà là tra đám thương nhân vô lương đang đẩy giá lương thực ở Giang Nam. Tiên sinh và Văn Nhược chỉ liên lụy thôi. Đây là cơ mật triều đình, vốn nên tiết lộ, nhưng để phu nhân yên tâm… chỉ cần các hiểu rõ trong lòng là .”

“Yên tâm, yên tâm!”

Lý ma ma mừng rỡ, chỉ cần liên quan đến Thất gia, cũng vì chuyện , thì trời sập .

Nhìn Lý ma ma tất tả chạy về báo tin, Uông Tần Sinh thấy lòng trăm mối cảm xúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-559-tinh-phu-co-bien-so.html.]

Đây mới là thật sự.

Ngoài dù nước lũ cuốn trôi tất cả, họ cũng chẳng màng. chỉ cần một cơn gió lay động đến con của , thì đó chính là việc hệ trọng nhất thiên hạ.

Cha ruột mà tham gia tạo phản, ắt hẳn sẽ sốt ruột đến độ nhà cũ cũng sập theo mất, đúng là bất hiếu!

Nghĩ đến đây, vẻ đắc ý lúc ăn cơm ban nãy mặt biến mất.

Chỉ còn nỗi chán nản trĩu nặng!

Trái ngược với Uông Tần Sinh, Lục thị nhờ mấy lời của mà như sống .

Lúc , bà còn đau đầu, cũng chẳng hồi hộp, nhẹ nhõm vô cùng.

Bà hiểu rõ đứa nhỏ , thật thà đến mức chẳng dối.

Nếu liên quan đến A Bảo, thì nhất định là liên quan.

Nghĩ đến một phen hú vía , Lục thị khỏi cảm thán: “Trước chỉ mong nó hiển đạt công danh, rạng rỡ tổ tông, thể chống đỡ môn hộ nhà Đại phòng.

Giờ là vì già , vì yếu bóng vía, mà chỉ mong nó bình an vô sự, đừng xảy chuyện gì cả.”

Lý ma ma tiếp lời: “Phu nhân cứ yên tâm, hiền ắt trời giúp. Huống hồ, Thất gia từ nhỏ ngoan ngoãn, kẻ hồ đồ.”

Lục thị chắp tay khấn ba cái lên trời: “Lão gia , ông ở trời nhất định phù hộ cho con trai bình an vô sự.”

“Phu nhân, lát nữa lão nô sẽ thắp lò hương, đốt chút giấy tiền cho lão gia.”

“Chủ ý , mau !”

Phía tây phủ Lâm An cổng Vũ Lâm, ngoài cổng một cái đình cầu gọi là Tiền Kiều. Bên cầu một cái đình, gọi là đình Tiền Kiều.

Khi Cố Dịch gặp Cố Trường Bình, suýt chút nữa nhận .

Đây vẫn là vị gia tuấn tú nhã nhặn ?

Râu ria xồm xoàm, tóc tai rối bời, quần áo phủ đầy bụi, chẳng nhận nổi màu sắc ban đầu.

Từ kinh thành đến phủ Lâm An, mấy ngàn dặm mà chỉ trong ba ngày, chẳng trách nông nỗi .

“Có gì ăn ?” Giọng Cố Trường Bình khàn khàn.

“Đã chuẩn sẵn cho gia .”

Cố Dịch lấy từ n.g.ự.c áo một gói giấy dầu, lấy bình rượu từ lưng ngựa xuống.

Cố Trường Bình ăn bánh dầu tu rượu, miệng nhồm nhoàm : “Tình hình phía Nam thế nào, rõ cho .”

“Vâng!”

Đợi Cố Dịch dứt lời, Cố Trường Bình cũng nuốt hết miếng cuối cùng.

Ông trầm ngâm giây lát : “Thịnh lão đại sai, động chẳng bằng tĩnh. Lương thực thì giờ cứ để nguyên ở đó. Chờ Cẩm Y vệ rút lui chuyển về Bắc phủ.”

“Vâng!”

“Phía Tĩnh phủ lẽ sẽ phát sinh biến .”

Cố Dịch giật : “Biến gì?”

Cố Trường Bình phủi bụi : “Ngươi cần lo, thông báo cho Đoạn Cửu Lương phái âm thầm giám sát tất cả của Tĩnh gia, trừ Đại phòng.”

“Vì ?”

phận nữ cải nam trang của Tĩnh Thất.

Thật chuyến vốn cần đích đến.

Chỉ một Ôn Lư Dụ, một Đoạn Cửu Lương là đủ xoay chuyển cục diện.

chỉ vì liên quan đến Tĩnh Thất, yên lòng.

Đây chính là nguyên nhân khiến cảm thấy bất an.

“Chuyện dài dòng, thể rõ trong một hai câu . Cố Trường Bình dậy. Tìm một khách điếm nghỉ chân .”

Cố Dịch ngạc nhiên: “Gia đến đảo Mỹ Nhân ?”

“Không cần, đừng kinh động họ. Càng xa càng .”

Cố Trường Bình ngẩng màn đêm yên tĩnh, đột nhiên đổi giọng hỏi: “Uông Tần Sinh đang ở ?”

 

Loading...