Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 554: Ta trở về Phủ Lâm An

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:34
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cách kinh thành hàng ngàn dặm.

Bên ngoài Ngự Thư Phòng, Tĩnh Bảo khoác bộ quan phục chỉnh tề, thẳng .

Hôm nay là ngày đầu tiên nàng đến Ngự Thư Phòng việc, lâu mới nhận công việc dễ, ngoài thử thách sức lực còn thử thách thính lực.

Cánh cửa Ngự Thư Phòng đóng kín mít, âm thanh lác đác lọt qua khe cửa, nàng Hoàng đế đang cùng Binh bộ thượng thư Vương Tử Trừng bày trận cho việc của Bắc phủ.

Lúc nàng mới hiểu, triều Đại Tần chỉ nhà họ Từ dám đương đầu với Hạo Vương, mà còn một vị Cẩm Hương Bá, Diệp Phong.

Diệp Phong và cha của Từ Thanh Sơn là Từ Nghị từng là bằng hữu tri kỷ, ông lớn hơn Từ Nghị vài tuổi, khi trẻ hai từng cùng sách, luyện võ, võ công ngang ngửa.

Điểm khác biệt lớn nhất giữa ông và Từ Nghị là về chữ “Gia quốc thiên hạ”. Từ Nghị đặt thiên hạ lên đầu, còn ông thì đặt gia đình lên , trắng là chí hùng phần hẹp hòi, chiều chuộng tình cảm gia đình.

Chính vì , ông chỉ một chức quan nhàn tản ở Binh bộ, sống cuộc đời ấm áp bên vợ con, phủ Cẩm Hương Bá ở kinh thành cũng như con ông, nóng lạnh.

xét về văn võ mưu lược, ông chỉ Từ Nghị.

“Bệ hạ, chi bằng thử một .”

“...”

Sau một lúc im lặng lâu, cửa lớn mở , Vương Trung cầm phất trần bước , gọi lớn: “Tuyên Cẩm Hương hầu tiến cung kiến triều!”

“Vâng!”

Vương Trung đầu liếc Tĩnh Bảo một cái Ngự Thư Phòng.

Trong Ngự Thư Phòng, vua bắt đầu chuyện phiếm, chuyện vô bổ khiến Tĩnh Bảo khỏi thất vọng.

Sáng nay nàng chỗ với bộ tâm trí, dám động đậy, thế mà vẫn dò hỏi chuyện gì xảy ở Bắc phủ, các đại thần trong nội các cũng ai hỏi.

Xem đây là chuyện cơ mật tối cao, ít.

điều chắc chắn là sẽ chiến tranh với Bắc phủ.

Hoàng đế còn bảo với Vương Tử Trừng, trong võ tướng sẽ lượt tuyển chọn những dũng mãnh giỏi chiến, thậm chí còn nhắc đến trai ruột của Hoàng hậu An Ninh Hầu Chu Minh Sơ.

Nhà họ Chu cũng từng là võ tướng.

Tĩnh Bảo tự trong lòng: “Một vài chuyện cũng sắp xếp .”

Đến buổi trưa, Cẩm Hương Bá vội vã đến, Hoàng đế gì, chỉ bảo Ngự Phủ phòng chuẩn cơm trưa.

Vua ở ăn, thần dùng bữa, đó là ân huệ lớn lao, nhưng trong lòng Diệp Phong bất an, thậm chí hoảng hốt.

Lúc cũng đến lúc Tĩnh Bảo ăn cơm, nàng đành trở về Mật Thư đài .

Về đến Mật Thư đài, các thư vây quanh, Tĩnh Bảo kịp họ hỏi, bèn cầm bút giấy: “Cẩm Hương Bá” ba chữ.

Mấy vị thư vốn thông minh nhanh trí, nhanh chóng đoán ý nghĩa sâu xa cái tên đó, lượt rút lui với vẻ suy tư.

Tĩnh Bảo trở về sân nhà, chủ động kể chuyện cho Lục Thần Hiểu , hỏi: “Thái phó đại nhân bệnh thế nào ?”

Lục Thần Hiểu thấy nàng vẻ thấp thỏm, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn nhiều: “Thái Y khám, bảo là tức giận quá, cần dưỡng dưỡng là .”

Lúc cung nhân mang cơm đến, hai lặng lẽ ăn xong chiếc bàn nhỏ, Lục Thần Hiểu cầm chén : “Nếu cơ hội, ngươi cố gắng tìm cách để Thái Phó đại nhân trở triều đình, việc đó lợi cho .”

Không lợi cho , mà lợi cho chính Lục Thần Hiểu.

Thái Phó đại nhân còn ở đó, còn đất dụng võ, Thái Phó đại nhân triều, sẽ rảnh rang.

“Lục đại nhân, hiểu rõ đạo lý một vinh thì cả nhà vinh, một suy thì cả nhà suy, yên tâm !”

Lục Thần Hiểu nàng sâu sắc một cái, biểu cảm gì ngoài.

Tĩnh Bảo thấy , bất giác nhớ bốn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-554-ta-tro-ve-phu-lam-an.html.]

Ngày đó tình bạn cùng lớp thật trong sáng, toan tính gì, khác hẳn lúc bước quan trường, mấy phần, mấy bước, đều tính toán kỹ càng.

...

Ca trực buổi chiều là nàng, nàng chờ đến khi hết việc mới vội vã rời cung.

Ở cổng cung, Tiểu Cửu vẫn bên cạnh xe ngựa.

Tĩnh Bảo vội vã lắc đầu hiệu, Tiểu Cửu hiểu ý, bèn phóng lên ngựa, báo tin cho chủ nhân.

Về đến phủ, Tĩnh Bảo thẳng trong viện của Tam tỷ.

Tiểu Nhất Ninh thấy đến, vội chạy đến, nào ngờ Tĩnh Bảo ôm lấy, hôn hít vuốt ve như khi, mà lệnh cho hầu: “Đưa tiểu thư xuống .”

“Vâng, Thất gia!”

Tĩnh Nhược Tụ sắc mặt Á Bảo, vội bỏ tay đang khâu vá, hỏi: “Chuyện gì xảy ?”

Tĩnh Bảo xuống bờ giường: “Tam tỷ, mang Nhất Ninh về phủ Kim Lăng của nhị tỷ chỗ đó ở một thời gian .”

“Tại ?”

“Chỉ còn ba tháng nữa, e là đ.á.n.h với Bắc phủ, kinh thành yên, ở phủ Kim Lăng an hơn.”

Tĩnh Bảo sắc mặt tam tỷ tái mét, dịu giọng : “Nếu Kim Lăng phủ cũng , về với , thì sai đưa đến phủ Đại Lý, đó là nơi núi non sơn thủy tuyệt .”

“Ta...” Tĩnh Nhược Tụ xuống, im lặng lâu : “Ta về phủ Lâm An, ở bên , bà một nơi đó cũng khó khăn, con còn giúp bà khuây khỏa.”

“Tam tỷ, Phủ Lâm An nhiều nhiều chuyện, ...”

“Miệng là của khác, thích thì , tai là của , , họ !”

Tĩnh Bảo đầu tiên ngạc nhiên, mỉm mỉm, mắt cong như trăng khuyết: “Tam tỷ, tỷ như nữa .”

“Nếu còn như , sẽ phụ lòng bao yêu thương .”

Tĩnh Nhược Tụ lau nước mắt: “Muội suốt ngày bận rộn ngoài đó, sợ chuyện nhà, đại tỷ ngày nào cũng đến phủ , dù mưa gió đến cũng sai đến thăm hỏi. Nhị tỷ nửa tháng một bức thư, cho đến giờ vẫn gián đoạn, đều mong khỏe mạnh!”

Tĩnh Bảo hổ gượng: “Sao tỷ cho ?”

Tĩnh Nhược Tụ mắt yên lặng: “Nói mấy chuyện đó gì, việc vặt vãnh trong nhà, là chủ gia đình, là đại sự.”

“Chủ gia đình cũng chuyện nhà, nhất là chuyện ba tỷ tỷ.”

Tĩnh Nhược Tụ mỉm hỏi: “Khi nào chúng xuất phát?”

Tĩnh Bảo: “Sắp xếp xong sẽ , sai hai Sử Minh và Sử Lượng đưa các tỷ về, hai đó sẽ ở Phủ Lâm An, cần về nữa.”

Tĩnh Nhược Tụ ngạc nhiên: “Hai đó đều là của , để họ theo ? Ta chỉ là phụ nữ, khỏi cửa lớn cửa nhỏ .”

“Ta sợ tam tỷ trẻ , mấy kẻ hám lợi để ý, nên quyết định thế.”

Tĩnh Bảo lên : “Dọn cơm , về phòng đồ lên.”

Bước qua ngưỡng cửa, nàng ngoảnh : “Chuyện đ.á.n.h đừng với ai, kể cả cũng , vốn là chuyện mật trong triều.”

Tĩnh Nhược Tụ gật đầu: “Tỷ .”

Tĩnh Bảo trở về viện, đột nhiên yên, mắt nhuộm ánh hoàng hôn, ánh lóe lên sáng tối bất thường.

Nàng vốn cho tam tỷ phủ Đại Lý, đó mới là nơi an nhất, nếu thể còn đưa theo cùng.

...

Nàng thể rõ, càng thể rõ, chỉ thể để hai Sử Minh, Sử Lượng bên bảo vệ.

Phía , A Nghiễn bóng lưng gầy gò của chủ nhân, cúi đầu, đời sống ngày càng khó khăn hơn.

 

Loading...