Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 550: Ta có thể tin ngươi không

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:32
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Lư Dụ thở dài đầy đồng cảm: “Ngươi Cao Triều gửi thư cho ngươi nữa ?”

Uông Tần Sinh sụt sịt lắc đầu.

“Hắn thật khi trở về kinh, chỉ tìm Tĩnh Thất hỏi chuyện, mà còn tìm cả Cố Trường Bình.”

Ôn Lư Dụ ngừng một chút: “Hắn thông minh hơn ngươi, giữa việc tố cáo và tình cảm… , là mối nhân tình, chọn bên tình cảm.”

Uông Tần Sinh âm thầm thở than trong bụng: tên thật chẳng tiền đồ.

Ôn Lư Dụ tiếp: “Không chỉ chọn tình cảm, còn tích cực… gia nhập phe tạo phản.”

Cái gì!?

Uông Tần Sinh tròn mắt , vẻ mặt thể tin nổi.

Ôn Lư Dụ hất cằm về phía Cố Dịch: “Hắn tin ?”

“Dễ thôi, g.i.ế.c!” Cố Dịch tàn nhẫn, lời ít ý nhiều, trường kiếm lập tức ép xuống.

Trên cổ bắt đầu rỉ máu, Uông Tần Sinh sợ đến run lẩy bẩy.

Ôn Lư Dụ : “G.i.ế.c ngươi còn dễ hơn g.i.ế.c một con gà, nhưng thấy đáng tiếc. Ngươi, Tĩnh Thất, Cao Triều là bạn đồng môn, từng kết bái . Huống hồ ngươi còn là học trò của Cố Trường Bình, nể mặt thầy trò, g.i.ế.c thì tiếc quá.”

Uông Tần Sinh liều mạng gật đầu.

Phải đó, thể g.i.ế.c !

Các ngươi mà g.i.ế.c , với Văn Nhược sẽ đau lòng lắm. Sau họ thành , còn thiếu phần tiền mừng của nữa.

“Vậy nên, ngươi sống.” Ôn Lư Dụ dụ dỗ từng chút...

“Uông Tần Sinh, ngươi sống ?”

Uông Tần Sinh ngoài gật đầu lia lịa , lúc thật sự thể thốt một chữ nào.

“Ngươi cũng sống, thế thì chuyện dễ giải quyết .”

Ôn Lư Dụ nhẹ nhàng đẩy trường kiếm sang bên: “Cố Dịch, tha cho một con đường sống. Chuyện bên phía Cố Trường Bình để , với là bạn lâu năm, chút thể diện vẫn sẽ cho .”

Cố Dịch lạnh lùng : “Nghĩ đơn giản quá . Lỡ như đầu lập tức tố giác thì ? Hại c.h.ế.t bọn đấy!”

“Ta nghĩ sẽ thế .”

Ôn Lư Dụ cúi đầu gương mặt trắng bệch như xác c.h.ế.t của Uông Tần Sinh: “Tần Sinh, thể tin ngươi ?”

Uông Tần Sinh: “…”

Chính còn chẳng dám tin nữa.

Dù gì đây cũng là tội tru di cửu tộc, nghĩ đến chuyện Uông Tần Sinh học hành thi cử, trung quân ái quốc, chính khí đầy , thể...

Cố Dịch ngắt lời: “Ôn Lư Dụ, khỏi dài dòng với tên , trực tiếp g.i.ế.c băm cho ch.ó ăn!”

“Phịch!”

Chân Uông Tần Sinh mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, run như cầy sấy.

Hu hu hu hu, c.h.ế.t mà!

Ôn Lư Dụ xổm xuống: “Tần Sinh, hỏi ngươi một nữa, cũng là cuối, thể tin ngươi ?”

“Ta...”

Uông Tần Sinh cuối cùng cũng khó khăn thốt một chữ, còn bộ đều nuốt trọn trong dòng nước mắt.

“Ta thể tin ngươi, ?”

“Hu hu hu hu...”

Ôn Lư Dụ dậy: “Cố Dịch, ngươi thấy , chúng thể tin .”

Cố Dịch hừ hai tiếng, cắm mạnh trường kiếm xuống đất, chính giữa hai chân Uông Tần Sinh, khiến trợn mắt suýt xỉu tại chỗ.

“Muốn tin ngươi cũng , dậy, chuyển chỗ lương thực lên xe ngựa!”

Tại ?

Sao bắt cái đó?

Uông Tần Sinh chầm chậm ngẩng đầu, đụng ngay ánh mắt đầy sát khí của Cố Dịch, chợt trong đầu lóe lên một tia sáng: “Làm như cũng trở thành một phần của việc chuyển lương, từ nay về còn đường thoát, cũng là đồng phạm tạo phản.”

Hu hu hu hu!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-550-ta-co-the-tin-nguoi-khong.html.]

Thế gian kẻ ép kỹ nữ, giờ còn ép tạo phản nữa !?

Ta rốt cuộc tạo nghiệt gì thế !

Uông Tần Sinh thanh trường kiếm sáng loáng giữa hai chân, bộ mặt sát thần của Cố Dịch, linh hồn như đang rời khỏi xác, tứ chi máy móc bò dậy.

Hắn loạng choạng tới đoạt lấy một chiếc xe đẩy nhỏ.

Bi phẫn, đau đớn, giày vò, buồn tủi, thương tâm, sợ hãi, kinh hoàng… cảm xúc cùng lúc bùng phát, hóa thành một luồng sức mạnh.

Chiếc xe đẩy nhỏ như gắn lửa chân, vèo vèo lao về phía .

Ôn Lư Dụ nỡ: “Nhìn ngươi dọa đứa nhỏ đến mức kìa!”

Cố Dịch: “Sao nhát cáy?”

“Ngươi như ?”

Ôn Lư Dụ liếc một cái, bước về phía Uông Tần Sinh: cũng tội nghiệp, an ủi vài câu .

Đột nhiên, cánh tay kéo , đầu thì thấy Cố Dịch đang cảnh giác về một hướng.

Theo ánh mắt qua, Ôn Lư Dụ giật nảy, huyệt thái dương giật mạnh.

Trong bóng tối, một bóng chạy như bay tới.

Cố Dịch nhón chân lao . Khi đến gần, mới thấy đó chạy gọi: “Gia, gia?”

Tới gần hơn nữa, Cố Dịch vội thu kiếm . Hắn nhận , là hầu của Uông Tần Sinh tên Phú Quý.

“Gia ngươi ở bên , câm miệng, theo !”

Đột nhiên trong bóng tối, Phú Quý giật trượt chân ngã sõng soài, rên rỉ mãi bò dậy nổi.

Chủ nào tớ nấy thật chẳng sai.

Cố Dịch xách dậy, ném thẳng tới mặt Uông Tần Sinh.

Lúc , Uông Tần Sinh đang hì hục đẩy xe, đầu óc rối loạn. Vừa thấy sống rớt xuống mặt, sợ quá quăng xe định bỏ chạy.

“Gia, là đây!”

“Phú Quý!? Ngươi tới đây gì!?”

Uông Tần Sinh vốn nhát gan, dù nửa đêm ngoài theo dõi, nhưng vẫn dặn Phú Quý nơi sẽ đến.

Hắn sợ nhỡ chuyện gì, Phú Quý còn thể dẫn tới tìm .

Phú Quý thở hổn hển: “Gia, xong , xong ! Cẩm Y vệ tới, bảo gia về phủ gấp!”

“Cẩm… Cẩm Y vệ!?”

Uông Tần Sinh run lên một cái, tay mềm nhũn, xe lật đổ xuống đất.

Vừa mới dính dáng tới tạo phản, Cẩm Y vệ đến !? C.h.ế.t c.h.ế.t !

Bên cạnh, Cố Dịch và Ôn Lư Dụ trao đổi ánh mắt chớp nhoáng, Cố Dịch huýt một tiếng còi nhẹ, tất cả những đang chuyển lương lập tức tăng tốc.

Ôn Lư Dụ vội đỡ lấy Uông Tần Sinh: “Ngươi ứng phó , đường về tự tính xem nên gì, nên giấu gì, đừng hoảng, quan trọng là xem Cẩm Y vệ tới .”

“Ta… , chân mềm… nổi nữa!”

Cố Dịch bất ngờ bóp miệng Uông Tần Sinh, nhét một viên t.h.u.ố.c đen, đó cũng nhét cho Phú Quý một viên.”

“Đây là độc dược. Ba ngày t.h.u.ố.c giải của , các ngươi c.h.ế.t chắc.”

Cố Dịch lạnh lùng : “Giờ còn nổi ?”

“Bịch!”

“Bịch!”

Chủ tớ cùng lúc ngã xuống đất.

Cố Dịch rảnh dây dưa với hai tên nhát c.h.ế.t , xách cả hai dậy: “Ta đưa bọn họ về, tiện thể dò thám tình hình. Ngươi bên tranh thủ, thì giảm lượng lương chuyển , nhưng nhất định an rút lui.”

Ôn Lư Dụ gật đầu, bỗng hỏi: “Người Cẩm Y vệ đến là ai?”

Phú Quý thấy đều , lắp bắp: “Là… là… chỉ huy sứ đại nhân.”

Kỷ Cương!?

Lại là !?

Cố Dịch và Ôn Lư Dụ đồng thời biến sắc.

Loading...